MegaOpera
Mega Man
- 23/12/06
- 3,277
- 23
Từ nhỏ,tôi đã là 1 cậu bé hay mơ mộng,tôi vẽ mọi lúc mọi nơi,dù ở nhà hay ở trường,ngay trong giờ học,thậm chí cả tiết thể dục tôi cũng tranh thủ lấy cục phấn bảng để xuống sân vẽ cho đỡ chán
,tôi vẽ riết rồi bạn bè cũng dần xa lánh tôi,vì “chơi với thằng này chỉ có vẽ ”,đến khi tôi nhận ra mình ko còn bạn bè,tôi bắt đầu ân hận,tôi cô đơn trong 1 khoảng thời gian dài ::(,và cũng chẳng buồn cầm bút vẽ trong từng ấy thời gian,lúc bấy giờ người bạn duy nhất của tôi là cái máy băng cũ kĩ,tôi bắt đầu tìm lại niềm vui từ những người bạn này,nào là Mario,Ninja rùa,”ăn chuối” hay “bắn xe tăng”…tôi chơi đi chơi lại mà ko chán,nhưng …hễ chơi trò nào chơi được 2 người thì tôi lại buồn…::(
1 năm lặng lẽ trôi qua như thế,tôi vẫn đến trường,vẫn nói chuyện xã giao,vẫn học sinh giỏi nhưng để có 1 người bạn thật sự quả là ko dễ chút nào,tốt nghiệp tiểu học,gia đình tôi có biến cố,phải chuyển trường từ TP HCM xuống tỉnh học tiếp trung học,tôi bắt đầu có những người bạn mới,rút kinh nghiệm tôi hạn chế vẽ tới mức tối đa có thể,hậu quả là tôi không tin vào mắt mình khi nhìn bài mĩ thuật của tôi chỉ được tầm 6,7 điểm(mà tiểu học tôi coi điểm 9 đã là xấu hổ rồi ),tôi xuống tay nghiêm trọng,nhưng điều này chả hề gì khi chung quanh tôi là những người bạn biết quan tâm chia sẻ và tốt với tôi,tôi đã vui vẻ được 1 thời gian,nhưng rồi xảy ra 1 chuyện mà nhờ đó tôi phát hiện ra mình là 1 tên ngốc bị người khác lợi dụng,tôi bắt đầu nhìn kỹ “bộ mặt” của từng đứa bạn thì ôi thôi,có quá nhiều điểm khác biệt,điểm đối lập mà đáng lẽ từ lâu tôi phải phát hiện ra chứ ? Tôi đã cung phụng cho bọn nó cả tinh thần và tiền bạc,thế là chấm dứt…
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh mặc dù ko ai réo gọi,tôi bây giờ ít tin người hơn,chín chắn hơn(nôm na là đã già trước tuổi),1 phần vì hoàn cảnh gia đình và 1 phần vì những thất bại đã nếm trãi,cái máy băng giờ đã quá đát,hư lên hư xuống,tôi chẳng cón gì giải trí nên lao vào vẽ tiếp,thời gian này tôi có sáng tác truyện,những mẩu truyện ngắn vui buồn lẫn lộn như chính cuộc sống của mình…Một hôm đẹp trời,anh họ tôi dẫn tôi đi chơi game ở 1 tiệm mới mở gần nhà,tôi đi trong miễn cưỡng nhưng khi vừa vào chơi thì tôi bị hớp hồn ngay lập tức,nó quá đẹp,đẹp nhất trong những game mà tôi từng chơi,đó là 1 game đánh võ mà tôi nhớ chủ tiệm đề là”cửu âm chân kinh”,chơi xong tôi lại chơi tiếp “Đua xe gà” (chắc mấy bạn biết trò gì chứ^^) ,thật sự chưa bao giờ chơi game với tôi lại thích thú như lúc này,tôi say mê đến mức anh họ cứ giục mãi “hết tiền rồi,về thôi” .Về nhà,tâm hồn mơ mộng của tôi như được thức tỉnh sau 1 giấc ngủ dài,tôi ước ao mình có cái máy đó (lúc này tôi chưa biết, chính xác ko để ý đó là hệ PS1) ,tôi tưởng tượng về các nhân vật,tôi vẽ ra để trí tưởng tượng ko bị nổ tung trong cái đầu bé nhỏ này,có thể nói ,hệ máy này đã thắp sức sống cho con người tôi,tôi vui vẻ hơn và muốn chia sẻ với mọi người…Sau đó là 1 thời gian dài tôi đi lùng các tiệm game có hệ máy này,tôi chơi gần như đầy đủ các trò hiện có,tôi rủ bạn chơi cùng,tôi ko mang nặng tâm lý bị lợi dụng nữa,bây giờ chỉ cần có niềm vui,tôi sẵn sàng làm mọi thứ !
Đến năm lớp 8,tôi quyết vòi mẹ mua cho được cái máy,1 phần vì tôi biết lúc này mẹ đang có tiền ^^ nhưng tôi cũng ko đòi hỏi cao,chỉ cần có máy chơi là được,do đó mẹ đã mua cho tôi 1 máy cũ người ta bán lại với giá 1,8 triệu,cầm máy trong tay,tôi sung sướng mua 1 loạt game yêu thích về chơi (đến giờ tôi ko thể ko công nhận nhờ cái máy mà thời gian này tôi học sút ghê gớm -___- )
Sau khi game tôi mua đã đầy thùng mì gói thì tôi bắt đầu chán,vì chỉ chơi 1 mình(rủ bạn bè chơi thì chỉ có lúc thôi chứ đâu thể thường xuyên).May thay lúc này bà ngoại tôi mở tiệm game kế nhà (do tôi đầu độc),lúc này tôi mới có nhiều người bạn thật sự,đến với nhau,chơi với nhau vì chung sở thích,ko quan tâm bạn là ai,tính cách ra sao,tôi thỏa thích khoe “kinh nghiệm” chơi game của mình ^^,2 năm trôi qua đầy thú vị như thế…
Nhưng nếu chỉ có thể thì tôi có vẻ đi lạc đề topic rồi ^^.Mọi chuyện bắt đầu khi tôi mua tờ echip số đầu tiên (chỉ vì nó có tặng đĩa),khi đọc đến mục cảm game,thì tôi cực ấn tượng với bài viết về FFX,tôi săm soi gương mặt từng nhân vật FFX trong bài báo “Người thật hay gì thế này !,tuyệt đẹp ^^”,1 phần cũng vì người viết rất có nghề,lôi cuốn tôi đọc ko sót 1 chữ,1 lần ko hiểu,tôi đọc 2,3 rồi 10 lần,thậm chí hơn cả thế nhưng vẫn …ko hiểu,vì những thuật ngữ RPG,PS1,PS2… hết sức lạ lẫm với tôi,trước giờ chơi game tôi biết có vài thể loại như: đấu võ,dàn trận,đua xe,đi cảnh...nhưng hoàn toàn ko biết khái niệm nhập vai là gì.Tối nào ngủ tôi cũng đọc lại tờ báo,đọc đến nát cả giấy( giờ tờ báo còn năm xưa còn có vài trang T___T)tuy ko hiểu nhưng cứ theo mạch chuyện mà tác giả bài viết dẫn dắt thì cũng rất ư là thú vị,1 cốt truyện hoàn chỉnh và liền mạch từ phiên bản này sang phiên bản khác,trước giờ chơi game tôi chả bao giờ để ý cốt chuyện,thứ nhất là mất thời giờ( xuất thân từ dân chơi tiệm hầu hết là vậy)thứ hai giải trí là chính ko cần hiểu cốt truyện là gì…Nhưng đọc thì chỉ đọc thôi,đĩa echip tặng ko có PC nên coi ko được,mà trò này chắc là mình ko chơi được đâu,nếu có thì tụi bên tiệm đồn rùm lên rồi,ngậm ngùi luyến tiếc 1 thời gian rồi cũng qua đi,tôi trở về với con PS1 của mình.1 bữa khi đang chọn mua đĩa PS1 thì phát hiện Digimon World 2 (trước đó tôi vốn mê phim Digimon),lụm về chơi ,vừa chơi được 15 phút thì tôi tin chắc là mình sẽ chơi trò này tới cùng,ko biết thể loại là gì nhưng với tôi nó thật hấp dẫn,nó có 1 sức hút kì lạ mà trước giờ chưa có game nào cho tôi cảm giác này,tôi đưa cho mấy đứa bạn chơi thì thật lạ,tụi nó chê thê thảm -___-,tại sao vậy? Tôi và tụi nó rất hợp tính nhau khi chọn trò chơi từ trước tới giờ!,tụi nó chê trò này nói chuyện lê thê,tìm đường dài dòng,trận chiến lại đánh qua đánh lại ko hấp dẫn chút nào…kì lạ là tôi ko cảm thấy đó là vấn đề…thế là tôi lại cô đơn nhốt mình hoàn thành trò Digimon World 2.Sau đó tôi mua tiếp Digimon World 3,bây giờ thì tôi thật sự mê mẩn ko thoát ra được rồi,mấy đứa bạn bắt đầu nhìn tôi như người lập dị, “trò chơi chán òm mà lại say mê đến thế !” ,tôi ngày cùng digimon,đêm cũng digimon (chơi lén),tư tưởng tôi bị nhiễm thể loại này thật rồi…thể loại ư,tôi lấy cái nhãn đĩa game ra coi và bắt đầu biết tôi đang chơi RPG,lại thấy kí hiệu PS1,tôi dòm lên mặt máy game của tôi,cũng có kí hiệu PS1,mắt tôi bừng sáng,tôi chạy đi lục lại tờ báo echip năm xưa để coi lại bài viết FFX,theo thông tin bài báo thì tôi có thể chơi được FFIX (nguyên văn “FFX đã đạt đến đỉnh cao về đồ họa của PS1,chuyển động mượt mà hơn hẳn FF8”),đây lại là RPG yêu thích,cầm 50 ngàn đóng học phí trong tay tôi đánh liều mua nguyên bộ FFIX 4 đĩa sau này sẽ nhịn ăn trừ lại (có lộn hôn,4 đĩa thì chơi làm sao? Tôi tự hỏi vì trước giờ tôi chỉ chơi trò 1 đĩa ^^)
Cầm 4 đĩa game trong tay mà lòng tôi vô cùng háo hức,và sự háo hức biến thành niềm sung sướng khi tôi chơi được những phút đầu tiên,ôi !,tôi yêu RPG ^^,thật vậy ,hoàn thành cuộc phiêu lưu trong FFX đối với tôi là 1 chặng đường mà tôi không thể quên được trong suốt “cuộc đời” chơi game,gian nan có,đau khổ có (vì bị cấm chơi),hạnh phúc có,tự hào có,tôi vỡ lẽ rằng mình có “máu” RPG nên chơi mới thấy hay,những đứa bạn tôi ko thấy hay cũng bởi lẽ đó,thế là cuộc hành trình tìm “những người đồng cảm” bắt đầu…
Bữa sau post tiếp câu chuyện vậy,đánh ở tiệm mệt quá…
,tôi vẽ riết rồi bạn bè cũng dần xa lánh tôi,vì “chơi với thằng này chỉ có vẽ ”,đến khi tôi nhận ra mình ko còn bạn bè,tôi bắt đầu ân hận,tôi cô đơn trong 1 khoảng thời gian dài ::(,và cũng chẳng buồn cầm bút vẽ trong từng ấy thời gian,lúc bấy giờ người bạn duy nhất của tôi là cái máy băng cũ kĩ,tôi bắt đầu tìm lại niềm vui từ những người bạn này,nào là Mario,Ninja rùa,”ăn chuối” hay “bắn xe tăng”…tôi chơi đi chơi lại mà ko chán,nhưng …hễ chơi trò nào chơi được 2 người thì tôi lại buồn…::(1 năm lặng lẽ trôi qua như thế,tôi vẫn đến trường,vẫn nói chuyện xã giao,vẫn học sinh giỏi nhưng để có 1 người bạn thật sự quả là ko dễ chút nào,tốt nghiệp tiểu học,gia đình tôi có biến cố,phải chuyển trường từ TP HCM xuống tỉnh học tiếp trung học,tôi bắt đầu có những người bạn mới,rút kinh nghiệm tôi hạn chế vẽ tới mức tối đa có thể,hậu quả là tôi không tin vào mắt mình khi nhìn bài mĩ thuật của tôi chỉ được tầm 6,7 điểm(mà tiểu học tôi coi điểm 9 đã là xấu hổ rồi ),tôi xuống tay nghiêm trọng,nhưng điều này chả hề gì khi chung quanh tôi là những người bạn biết quan tâm chia sẻ và tốt với tôi,tôi đã vui vẻ được 1 thời gian,nhưng rồi xảy ra 1 chuyện mà nhờ đó tôi phát hiện ra mình là 1 tên ngốc bị người khác lợi dụng,tôi bắt đầu nhìn kỹ “bộ mặt” của từng đứa bạn thì ôi thôi,có quá nhiều điểm khác biệt,điểm đối lập mà đáng lẽ từ lâu tôi phải phát hiện ra chứ ? Tôi đã cung phụng cho bọn nó cả tinh thần và tiền bạc,thế là chấm dứt…

Thời gian lặng lẽ trôi nhanh mặc dù ko ai réo gọi,tôi bây giờ ít tin người hơn,chín chắn hơn(nôm na là đã già trước tuổi),1 phần vì hoàn cảnh gia đình và 1 phần vì những thất bại đã nếm trãi,cái máy băng giờ đã quá đát,hư lên hư xuống,tôi chẳng cón gì giải trí nên lao vào vẽ tiếp,thời gian này tôi có sáng tác truyện,những mẩu truyện ngắn vui buồn lẫn lộn như chính cuộc sống của mình…Một hôm đẹp trời,anh họ tôi dẫn tôi đi chơi game ở 1 tiệm mới mở gần nhà,tôi đi trong miễn cưỡng nhưng khi vừa vào chơi thì tôi bị hớp hồn ngay lập tức,nó quá đẹp,đẹp nhất trong những game mà tôi từng chơi,đó là 1 game đánh võ mà tôi nhớ chủ tiệm đề là”cửu âm chân kinh”,chơi xong tôi lại chơi tiếp “Đua xe gà” (chắc mấy bạn biết trò gì chứ^^) ,thật sự chưa bao giờ chơi game với tôi lại thích thú như lúc này,tôi say mê đến mức anh họ cứ giục mãi “hết tiền rồi,về thôi” .Về nhà,tâm hồn mơ mộng của tôi như được thức tỉnh sau 1 giấc ngủ dài,tôi ước ao mình có cái máy đó (lúc này tôi chưa biết, chính xác ko để ý đó là hệ PS1) ,tôi tưởng tượng về các nhân vật,tôi vẽ ra để trí tưởng tượng ko bị nổ tung trong cái đầu bé nhỏ này,có thể nói ,hệ máy này đã thắp sức sống cho con người tôi,tôi vui vẻ hơn và muốn chia sẻ với mọi người…Sau đó là 1 thời gian dài tôi đi lùng các tiệm game có hệ máy này,tôi chơi gần như đầy đủ các trò hiện có,tôi rủ bạn chơi cùng,tôi ko mang nặng tâm lý bị lợi dụng nữa,bây giờ chỉ cần có niềm vui,tôi sẵn sàng làm mọi thứ !

Đến năm lớp 8,tôi quyết vòi mẹ mua cho được cái máy,1 phần vì tôi biết lúc này mẹ đang có tiền ^^ nhưng tôi cũng ko đòi hỏi cao,chỉ cần có máy chơi là được,do đó mẹ đã mua cho tôi 1 máy cũ người ta bán lại với giá 1,8 triệu,cầm máy trong tay,tôi sung sướng mua 1 loạt game yêu thích về chơi (đến giờ tôi ko thể ko công nhận nhờ cái máy mà thời gian này tôi học sút ghê gớm -___- )
Sau khi game tôi mua đã đầy thùng mì gói thì tôi bắt đầu chán,vì chỉ chơi 1 mình(rủ bạn bè chơi thì chỉ có lúc thôi chứ đâu thể thường xuyên).May thay lúc này bà ngoại tôi mở tiệm game kế nhà (do tôi đầu độc),lúc này tôi mới có nhiều người bạn thật sự,đến với nhau,chơi với nhau vì chung sở thích,ko quan tâm bạn là ai,tính cách ra sao,tôi thỏa thích khoe “kinh nghiệm” chơi game của mình ^^,2 năm trôi qua đầy thú vị như thế…
Nhưng nếu chỉ có thể thì tôi có vẻ đi lạc đề topic rồi ^^.Mọi chuyện bắt đầu khi tôi mua tờ echip số đầu tiên (chỉ vì nó có tặng đĩa),khi đọc đến mục cảm game,thì tôi cực ấn tượng với bài viết về FFX,tôi săm soi gương mặt từng nhân vật FFX trong bài báo “Người thật hay gì thế này !,tuyệt đẹp ^^”,1 phần cũng vì người viết rất có nghề,lôi cuốn tôi đọc ko sót 1 chữ,1 lần ko hiểu,tôi đọc 2,3 rồi 10 lần,thậm chí hơn cả thế nhưng vẫn …ko hiểu,vì những thuật ngữ RPG,PS1,PS2… hết sức lạ lẫm với tôi,trước giờ chơi game tôi biết có vài thể loại như: đấu võ,dàn trận,đua xe,đi cảnh...nhưng hoàn toàn ko biết khái niệm nhập vai là gì.Tối nào ngủ tôi cũng đọc lại tờ báo,đọc đến nát cả giấy( giờ tờ báo còn năm xưa còn có vài trang T___T)tuy ko hiểu nhưng cứ theo mạch chuyện mà tác giả bài viết dẫn dắt thì cũng rất ư là thú vị,1 cốt truyện hoàn chỉnh và liền mạch từ phiên bản này sang phiên bản khác,trước giờ chơi game tôi chả bao giờ để ý cốt chuyện,thứ nhất là mất thời giờ( xuất thân từ dân chơi tiệm hầu hết là vậy)thứ hai giải trí là chính ko cần hiểu cốt truyện là gì…Nhưng đọc thì chỉ đọc thôi,đĩa echip tặng ko có PC nên coi ko được,mà trò này chắc là mình ko chơi được đâu,nếu có thì tụi bên tiệm đồn rùm lên rồi,ngậm ngùi luyến tiếc 1 thời gian rồi cũng qua đi,tôi trở về với con PS1 của mình.1 bữa khi đang chọn mua đĩa PS1 thì phát hiện Digimon World 2 (trước đó tôi vốn mê phim Digimon),lụm về chơi ,vừa chơi được 15 phút thì tôi tin chắc là mình sẽ chơi trò này tới cùng,ko biết thể loại là gì nhưng với tôi nó thật hấp dẫn,nó có 1 sức hút kì lạ mà trước giờ chưa có game nào cho tôi cảm giác này,tôi đưa cho mấy đứa bạn chơi thì thật lạ,tụi nó chê thê thảm -___-,tại sao vậy? Tôi và tụi nó rất hợp tính nhau khi chọn trò chơi từ trước tới giờ!,tụi nó chê trò này nói chuyện lê thê,tìm đường dài dòng,trận chiến lại đánh qua đánh lại ko hấp dẫn chút nào…kì lạ là tôi ko cảm thấy đó là vấn đề…thế là tôi lại cô đơn nhốt mình hoàn thành trò Digimon World 2.Sau đó tôi mua tiếp Digimon World 3,bây giờ thì tôi thật sự mê mẩn ko thoát ra được rồi,mấy đứa bạn bắt đầu nhìn tôi như người lập dị, “trò chơi chán òm mà lại say mê đến thế !” ,tôi ngày cùng digimon,đêm cũng digimon (chơi lén),tư tưởng tôi bị nhiễm thể loại này thật rồi…thể loại ư,tôi lấy cái nhãn đĩa game ra coi và bắt đầu biết tôi đang chơi RPG,lại thấy kí hiệu PS1,tôi dòm lên mặt máy game của tôi,cũng có kí hiệu PS1,mắt tôi bừng sáng,tôi chạy đi lục lại tờ báo echip năm xưa để coi lại bài viết FFX,theo thông tin bài báo thì tôi có thể chơi được FFIX (nguyên văn “FFX đã đạt đến đỉnh cao về đồ họa của PS1,chuyển động mượt mà hơn hẳn FF8”),đây lại là RPG yêu thích,cầm 50 ngàn đóng học phí trong tay tôi đánh liều mua nguyên bộ FFIX 4 đĩa sau này sẽ nhịn ăn trừ lại (có lộn hôn,4 đĩa thì chơi làm sao? Tôi tự hỏi vì trước giờ tôi chỉ chơi trò 1 đĩa ^^)
Cầm 4 đĩa game trong tay mà lòng tôi vô cùng háo hức,và sự háo hức biến thành niềm sung sướng khi tôi chơi được những phút đầu tiên,ôi !,tôi yêu RPG ^^,thật vậy ,hoàn thành cuộc phiêu lưu trong FFX đối với tôi là 1 chặng đường mà tôi không thể quên được trong suốt “cuộc đời” chơi game,gian nan có,đau khổ có (vì bị cấm chơi),hạnh phúc có,tự hào có,tôi vỡ lẽ rằng mình có “máu” RPG nên chơi mới thấy hay,những đứa bạn tôi ko thấy hay cũng bởi lẽ đó,thế là cuộc hành trình tìm “những người đồng cảm” bắt đầu…
Bữa sau post tiếp câu chuyện vậy,đánh ở tiệm mệt quá…
RPG đã từng chơi:
, và cũng chả ai hạn chế việc mình chơi vì kết quả học tập vẫn không đổi. Những game đầu tiên là Mario, Contra, Tank…Nhưng vì còn nhỏ nên không thể phân biệt thể loại. Game RPG đầu tiên được biết là Legend Of Zelda của Gameboy (game này quá hay). Đến khi có PS 1 thì mới biết đến series FF, cũng không thích game RPG nào hơn game này trên PS1 hồi đó, chắc chỉ có Legend Of Dragoon là ngang phân.
.