Trước hết ..ko nói sớm về cái chủ đề Entry vội.Lạm bàn về vài vấn đề khác rồi lòng vòng về chỗ đó sau.
Hôm nay có mượn được film "Tình yêu chuyển hướng".Cũng ít khi xem film kiểu này.Nhưng trong film có ông chủ quán là diễn viên mình thích nên xem qua...
Trong film có 1 cô tạm gọi là đại tiểu thư...tự ngẫm mình là người hạnh phúc nhất trên đời.Vì sao ư ?
_Cô ta có bố mẹ ở bên,người hầu hạ 24/24.Đến đi ăn ở nhà hàng cũng có người lau ghế,tủ quần áo treo quần áo theo màu sắc,lệch là mắng người hầu. v..v Tạm ko bàn về tình tiết này.Âu nhà giàu thì sinh lắm bệnh,mà ít khi có bệnh tốt bao giờ
_Cô ta tự nhận mình hạnh phúc,khi bên cạnh có 1 chàng "hoàng tử cưỡi bạch mã" ( BMW cũng chả khác bạch mã gì mấy ) luôn ở bên,cho cô ta đủ thứ,tất cả những gì cô ta cần.
Tạm kể ra nhé :
+ Đêm đầu tiên hẹn hò,2 người đứng trên 1 chiếc xuồng giữa sông ( hồ ,biển gì đó )..ngắm trăng tròn,buông lời âu yếm ở nơi chỉ có 2 người.lãng mạn ko

+ Ô tô của cô nàng tắc đường,bỗng anh chàng ở đâu mở cửa xe,kéo tay chạy dọc phố,vào nhà hàng nữ trang,blah blah.Nhà hàng vốn đóng cửa,nhưng anh chàng dành sự bất ngờ nhất,đó là đèn chợt sáng..cô nàng "bất ngờ" tới mức "hạnh phúc",một chiếc nhẫn đeo vào tay.Lãng mạn ko

+Chưa đủ,cô nàng chưa thỏa mãn.Vậy là ngay lập tức tại tầng thượng của 1 tòa khách sạn 5 sao nào đó,có người kéo Violon,chàng trai hát tặng cô gái 1 bài tỏ tình...và thế là hôn ước được định sẵn,lãng mạn ko

+Rồi thì gục đầu bên vai chàng trai khi mệt mỏi lúc anh này lái xe ( BMW ),rồi thì tung tăng mua đồ cùng nhau ,rồi thì blah blah....nhà hàng Ý,Anh,Pháp ,Đức v...v..Lãng mạn ko
Hạnh phúc thật đấy ...
Lại một chuyện khác :
Cô gái cũng thấy mình hạnh phúc.Cái hạnh phúc này đơn giản hơn 1 chút,đó là những ngày lễ ,chàng luôn tặng cô những món quà thật ý nghĩa.Ví dụ sinh nhật tặng bó hoa to đùng này,Noel tặng gấu bông,Tết tặng Chuột bông ( ví dụ thế vì năm nay năm Chuột ).Rồi thì những ngày đặc biệt chỉ có 2 người thắp nến trong quán ăn với nhau.Đơn giản mà lãng mạn phải ko

Cô gái thấy hạnh phúc,khi được đi thật xa,đến một nơi nào đó ko phải xô bồ trong đô thị.Chỉ có 2 người.Hê hê,một vùng núi cao nào đó,một bãi biển bất kì,hay một hòn đảo chẳng hạn ( xa xôi quá ).Nói chung là "Chẳng cần cái gì xa hoa hết.chỉ cần anh ở bên em"..blah blah...
Hoặc điều đơn giản nhất..anh có thể ở bên em khi em cần,ngay lập tức.Nghe thật lãng mạn
Thật đơn giản và lãng mạn phải ko
Thêm một chuyện khác
Cô gái vốn rất hạnh phúc...khi có chàng ở bên.
Nhưng rồi chợt từ một ngày nào đó,thấy anh chàng chẳng còn hay tặng mình gấu bông,chẳng còn cầm những bó hoa đứng cười toe toét trước cổng nhà chẳng với lí do gì nữa.
Chợt nhận ra vì một lí do nào đó,anh chàng từ chối những lần đi chơi riêng với nhau đến một nơi nào đó "chỉ có 2 người"...anh có thể vẽ trên cát cái này,em có thể xếp đá cái kia ...v..v.
Chợt nhận ra một ngày nào đó,anh chàng chẳng còn đặt chỗ cho mình ở những nơi xa xỉ,hay những nhà hàng đơn giản nhưng chỉ có 2 người với ánh nến chẳng hạn.Những cảm giác lãng mạn đó đi đâu mất rồi ?
Bởi lẽ anh chàng ta hết mịe nó tiền...
===>Anh ko còn yêu em nữa à ?blah blah...
Có nhiều người sẽ nói đây là 1 cái nhìn phiến diện.Cũng có một phần.
Về câu chuyện đầu tiên : Khỏi phải bàn.Anh chàng kia là 1 công tử quý tộc.Anh ta có thể thuê hẳn 1 chiếc xuồng cho 2 người ,anh ta có thể bao cả 1 cửa hàng nữ trang chỉ để cho cô gái một bữa "bất ngờ".Anh ta chẳng ngại khi ngày nào cũng là 1 bó hoa trên giường đặt sẵn trong phòng cô gái ( hoa hoét giờ tốn kém phết +_+ )...v..v...
Thử hỏi :
Nếu anh ta là 1 SV nghèo,thì làm gì dưới ánh trăng ? Ăn cắp xuồng chèo ra giữa sông (hồ ) để tìm chỗ chỉ cho 2 người ư ? Tầm này Hà Nội mà đạp xe đạp thì cứ gọi là xác định.Chắc là ra bờ đê ngồi cho nó lãng mạn

Nếu anh ta ko có BMW ,thì cứ cho là Dylan SH đi,chắc cũng dựa tạm được.Chứ giờ 1 anh SV đạp xe đạp,có ai mãi chịu dựa vào tấm lưng đẫm mồ hôi đấy ko ? ko dám chắc..nhất là với nhiều tiểu thư hiện tại.(hôi bỏ mịe !)
Nếu ko phải một quý công tử,anh ta liệu chỉ có thể nhờ vả cái tiệm nữ trang ko ? Và có thể thuê 1 tầng thượng ks 5 sao với người kéo Violon cho mình hát ko ? Hix.Xin thưa đi ăn mà người ta đi kéo violon cho cả hàng,mình đăng kí ké 1 bài là méo mồm rồi. +_+
Về người thứ hai
Nếu anh chàng ko có tiền để mua gấu bông,mà lại chẳng khéo tay tới mức có thể làm ra những cái thiệp..thì có cái cho cô gái ôm mỗi khi chìm vào giấc ngủ,để rồi tự nhủ mình thật hạnh phúc ko ?
Nếu anh chàng ko có tiền,thì làm sao đặt nổi 1 cái bàn ở 1 hàng tàm tạm thôi,để họ sẵn sàng thắp nến cho 2 người ? ( Mình nhiều khi cũng thèm thế lắm ..nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức..nuốt nước bọt )
Tầm này ra đầu Đại Cồ Việt mua bó hoa cũng 100k(xăng lên nữa thì chắc 150, 200).Với 1 thằng chưa làm ra được xu nào như mình thì đó là quá sức.Thỉnh thoảng thôi....huống hồ nhiều anh phải đi vặt trộm cả hoa của Công viên để người ta đuổi chạy trối chết.Kkhổ.Để rồi đến là 1 cái bĩu môi đáp trả.( vụ này thằng bạn làm rồi )
Nếu ko có tiền,ai sẽ đi chơi với cô gái ở biển,ở trên núi,ngoài đảo ? THời buổi này hình như làm gì có du lịch miễn phí hay là du lịch trả góp

. Có thể nó rẻ,nhưng rẻ với người này lại là khó khăn với người khác.
Hay việc có mặt ngay lập tức bên em.Uhm,ở HN cả thì dễ rồi.Đạp xe, hay lấy Wave ra thì tí là tới.nhưng ở Bắc Kinh với Hà Nội lại là chuyện khác.Muốn là 1 chuyện,làm được ko lại là chuyện khác...hé hé.Và kết quả là gì ?
7 triệu/ vé khứ hồi ,hơi nặng
Những thằng bạn tôi ko thiếu thằng gặp phải cảnh này.Thậm chí tôi cũng từng phải đi vay tiền để đi chơi một bữa.Thấm lắm
Có thể con gái sẽ nói..."em ko quan trọng vấn đề tiền bạc".Đúng.Ko có ý nói con gái như thế.Nhưng...Nó ko bày ra trước mắt anh và em..có điều,nó là một phần tất yếu.Ko ai phủ nhận nổi...Và với một "em" sống quá thực tế,thì trường hợp thứ 3 kia sẽ xảy ra.Anh ko còn yêu em nữa đúng ko ?
Anh yêu em chứ !!! yêu nhiều lắm.Nhưng anh ko tặng em quà ko phải vì anh ko muốn,mà vì anh ko làm được.Anh ko mua được những con gấu bông to đùng mà em thích.Anh ko gấp được những bó hoa,hay cắm được những bông hồng mà em nói là đẹp.Hay đơn giản,anh thậm chí còn chẳng đủ tiền để mua cho em 1 cái bánh gato.Nhục lắm chứ em !
Anh yêu em chứ.Anh muốn đi chơi xa với em lắm lắm.Nhưng chẳng lẽ lại để em trả tiền cho anh ? Dù em ko để ý,thì anh để ý,anh thấy xấu hổ blah blah...<--- khổ,tính đàn ông con trai là vậy
Những thứ đơn giản như trên anh cũng chẳng làm được,thì cái vụ gì mà BMW,hay nhà hàng nữ trang gì đó bỏ qua đi.Cái thứ hạnh phúc mà em muốn anh ko làm được.Thật sự là ko làm được
T&T.Tình và tiền.2 khái niệm mà trong lý thuyết nhiều người khẳng định nó chả liên quan gì đến nhau.Nhưng vào cái xã hội hiện nay thì lại khác.Ở mức độ thấp nhất,tiền là điều kiện cần cho 1 tình yêu.,và nó là điều kiện đủ cho việc biểu hiện cái tình yêu đó trong cái xã hội này.
Nói một cách tích cực hơn 1 chút,thì con gái nhiều lúc cảm thấy hạnh phúc khi yêu 1 người đầy đủ về mặt vật chất,ko phải vì học yêu cái vật chất ấy,mà đơn giản hơn người có vật chất sẽ chăm sóc được cho họ tốt hơn.Họ có quyền chọn
Tiền à ? Tôi có.Nhưng ko nhiều.Tôi mới kiếm được chút ít, Tôi ko hiểu nổi giá trị thực của nó.Vậy nên có những lúc tôi ko giữ nổi nó...hậu quả là,có những lúc tôi cháy túi...và...từ chối một cuộc hẹn nào đó chẳng hạn
Em có yêu tôi nữa ko ?