Hồi ức xưa, nhưng... như mới vừa xảy ra.

noibuonvotan

Youtube Master Race
Tham gia ngày
4/8/08
Bài viết
0
Reaction score
0
Một lần khi dọn dẹp nhà kho để bán đi một số đồ cũ kỉ, những món đồ mà ngày xưa từ thỏa bé tí cho đến khi quen ấy, những món đồ mà tôi quý nhất cho đến những món đồ kỉ niệm buồn nhất... trong đó có nó cái Sim Mobile bé tí, không biết nó nằm ở đó từ bao giờ, tôi tưởng đã mất nó rồi chứ, nhưng tôi biết tôi đã không sử dụng nó từ một năm rưỡi qua.
Tôi đã không sử dụng cái Sim đó kể từ khi tôi và ấy chia tay, nó là cái Sim mà ấy tặng tôi và cũng vì thế nó là một kỉ vậy của kỉ niệm buồn.
Bao năm quên lãng thế mà giờ đây tôi lại thấy nó, bao hồi ức vui buồn lẫn lộn hiện về.
Không hiểu sao tự dưng tôi lại gắn nó vào cái Mobile của tôi nữa. Có thể tôi muốn tìm lại cảm giác "đó" chăng...
147 tin nhắn cùng với 108 cuộc gọi nhở... tất cả đều là của ấy....
TN:Anh biết anh có lỗi mong em hãy bỏ qua lỗi cho anh. Anh xin lỗi.
TN:Anh biết em đang rất giạn anh, thôi mà em, chuyện gì còn có đó ai biết nhận lỗi và ai biết sữa lỗi là điều tốt mà em. Anh xin lỗi
TN:Đừng đối xử với anh như vậy, anh hối hận lắm rồi... em ơi anh xin lỗi.
....(Tất cả toàn là lời xin lỗi)..............
TN:Anh biết hiện giờ em đang rất giận anh, nhưng mà anh sẽ đợi mà, anh hiểu em không giận anh lâu đâu...
TN:Đã 5 ngày qua mà em vẫn giận anh à, nhưng không anh sẽ đợi mà, đợi cho đến khi nào em nhắn tin vào máy anh "là em đã hết giận anh rồi"...
.............
TN:Đã một tháng trôi qua em vẫn giận anh à... chúa ơi, giận zai thế, thôi hông giận anh nữa nha.
------------
TN:Hôm nay là ngày anh đi rồi, em có rảnh thì ra sân bay tiễn anh... anh xin lỗi em.
TN:Anh yêu em nhiều lắm, chúc em luôn vui khỏe và sống hạnh phúc khi khôn góc anh bên cạnh... hãy nhớ giữ ấm khi trời lạnh và đừng ăn quá cay sẽ có hại đến bao tử của em đó....
Chúa ơi đọc đến những dòng tin nhắn cuối tôi không thể cầm được nước mắt...
Tôi cảm giác mình là một con người tội lỗi, tôi tự trách bản thân mình có được cái phúc mà không biết giữ.
Các bạn đừng ai giống tôi nhe, hãy cố gắng trân trọng và giữ lấy những gì mình đang có.
 
... ... cảm thông với bạn ........
 
Người ta chỉ thật sự thấy tiếc nuối và trân trọng khi đánh mất một thứ gì đó đáng được trân trọng...
Tình yêu cũng ko nằm ngoại lệ.

Po cũng từng như vậy..ko biết trân trọng cái mình đang có, lại quá tự tin để chạy theo 1 cái mới...kết quả thì...

Một bài học....
 
Tôi cũng đã học bài học này và hiện nay tôi sẽ trân trọng tình yêu và giữ nó bằng bất cứ giá nào. Chuyện tình của bạn thật cảm động. Ko biết 2 bạn chia tay vì lý do gì nhưng tôi cảm nhận được tình yêu của người ấy dành cho bạn rất lớn. Ko có gì là quá muộn, bạn thử tìm cách liên lạc với người ấy xem.
 
Tôi cảm giác mình là một con người tội lỗi, tôi tự trách bản thân mình có được cái phúc mà không biết giữ.
Bạn đang có 1 tình yêu nhưng bạn sẽ chẳng bao giờ chắc rằng tình yêu đó có tốt hay không
Đến khi đánh mất rồi, con người mới có thể định ra rằng tốt hay không tốt :|

Đọc chuyện của bạn, tớ biết rằng bạn đã rất cương quyết khi muốn quên người cũ, ko phone, ko chat, ko gặp mặt... ước gì tớ có thể làm được như thế ::(
 
đâu có hại gì nếu bây giờ bạn nhắn lại vào số máy đó một tin "em hết giận anh rồi" ::)
 
Truyện này mà nối lại đc thì hay nhỉ ::). Ước gì mình tự quyết định , mình sẽ thi làm Đạo Diễn Film ::( , đây cũng có thể là 1 ý tưởng hay :x.
 
TN:Hôm nay là ngày anh đi rồi, em có rảnh thì ra sân bay tiễn anh... anh xin lỗi em.
TN:Anh yêu em nhiều lắm, chúc em luôn vui khỏe và sống hạnh phúc khi khôn góc anh bên cạnh... hãy nhớ giữ ấm khi trời lạnh và đừng ăn quá cay sẽ có hại đến bao tử của em đó....
đọc đến đây thấy buồn thật ::(
mình là người ấy chắc hẳn là phải đau lòng lắm , người ở dù sao cũng còn kỉ niệm , người ra đi luôn mang theo nỗi buồn ám ảnh mãi ::(
cứ như phim Hàn ấy
mới 1 năm rưỡi nếu như chị cảm thấy rằng mình có thể hàn gắng thì tình yêu ấy đẹp biết bao ::)
đôi khi tránh mặt không phải là cách giải quyết tốt nhât đâu
 
2 câu cuối..
Po cũng từng nhắn...
Trước khi lên máy bay...có nhắn tin cho 1 người
Nhưng chỉ kịp nhắn mà ko kịp đọc tin Reply...phải tháo SIM để lại..
5 tháng..nhiều việc xảy ra....
Khi trở về...lắp SIM vào...có khoảng 20 tin nhắn trong SIM...nhưng tất cả chỉ còn là vô nghĩa...:|
 
con người chỉ khi nào mất đi những cái xung quanh mình thì lúc đó mới hối tiếc , hối hận , nhận ra rằng nó ý nghĩa với mình vô cùng . Rất tiếc , chẳng ai có thể sửa được tính cách đó và chỉ nên biết chấp nhận và rút ra bài học sau này .
 
Hối hận là một điều nên và tôi đã làm.
Tôi giận mình vì tôi đã đánh mất đi cái tình yêu quí giá mà anh ấy dành cho tôi.
2 tháng nữa anh ấy về Việt Nam rồi, tôi biết được qua một số người bạn rằng anh ấy vẫn chưa có bạn gái, thực sự tôi cảm thấy nếu như mình nói "hàn gắn lại với anh ấy" thì thật sự tôi quá ích kỉ - tôi là ai và tôi đâu là cái gì mà để 1 con người phải chờ tôi suốt gần 2 năm trời.
Thực sự bây giờ tôi chỉ có một suy nghĩ là "làm sao để anh ấy biết là tôi đã kô biết anh ấy đã nhắn tin cho tôi trong suốt 1 năm rửoi qua", thực sự tôi muốn tạ lỗi với anh ấy.
 
Nếu còn yêu người đó , thì hãy cho mình thêm 1 cơ hội bạn a` :)
 
thế thì bà chị cứ ra sân bay rồi nói "em xin lỗi anh" rồi chạy 1 mạch về lại nhà là xong :x
 
thế thì bà chị cứ ra sân bay rồi nói "em xin lỗi anh" rồi chạy 1 mạch về lại nhà là xong
cái tên của cậu vào box tâm sự hơi bị kì ;)) ... hội mặt dày :'>
 
Hối hận là một điều nên và tôi đã làm.
Tôi giận mình vì tôi đã đánh mất đi cái tình yêu quí giá mà anh ấy dành cho tôi.
2 tháng nữa anh ấy về Việt Nam rồi, tôi biết được qua một số người bạn rằng anh ấy vẫn chưa có bạn gái, thực sự tôi cảm thấy nếu như mình nói "hàn gắn lại với anh ấy" thì thật sự tôi quá ích kỉ - tôi là ai và tôi đâu là cái gì mà để 1 con người phải chờ tôi suốt gần 2 năm trời.
Thực sự bây giờ tôi chỉ có một suy nghĩ là "làm sao để anh ấy biết là tôi đã kô biết anh ấy đã nhắn tin cho tôi trong suốt 1 năm rửoi qua", thực sự tôi muốn tạ lỗi với anh ấy.

thử nhắn lại vào số đó. Nếu người ta đi nước ngoài thì có khi cũng tháo sim ra cất cũng nên :D
sau khi người ta về nước rồi, nếu còn giữ sim cũ tất có động tĩnh. nếu không thấy động tĩnh gì thì tính cách gặp mặt tạ lỗi thôi :D
 
Tạ lỗi thì làm được gì? bạn có thể yêu được người ấy không? hay... người ấy liệu có còn yêu bạn được nữa không?
@ơ ... mà cái này mình không hiểu lắm :-S mình tháo sim ra rồi, người ta nhắn tin vào thì vẫn nhắn được à???? =___= bởi vì nếu tắt máy điện thoại, chỉ đến khi bật máy lên mới nhận được tn thôi mà? (đồng nghĩa với việc người gửi nhận được thông báo rằng bên kia đã nhận được tin nhắn).
 
Vừa đọc cuốn PS: I love You xong. Thấy chủ topic y chang trong truyện =((. Đừng nói là trễ vì bây giờ bạn vẫn còn thời gian để sửa chữa đấy. Chúc bạn hạnh phúc.
 
Hối hận là một điều nên và tôi đã làm.
Tôi giận mình vì tôi đã đánh mất đi cái tình yêu quí giá mà anh ấy dành cho tôi.
2 tháng nữa anh ấy về Việt Nam rồi, tôi biết được qua một số người bạn rằng anh ấy vẫn chưa có bạn gái, thực sự tôi cảm thấy nếu như mình nói "hàn gắn lại với anh ấy" thì thật sự tôi quá ích kỉ - tôi là ai và tôi đâu là cái gì mà để 1 con người phải chờ tôi suốt gần 2 năm trời.
Thực sự bây giờ tôi chỉ có một suy nghĩ là "làm sao để anh ấy biết là tôi đã kô biết anh ấy đã nhắn tin cho tôi trong suốt 1 năm rửoi qua", thực sự tôi muốn tạ lỗi với anh ấy.
Gặp mặt trực tiếp. Nếu đứng trên danh nghĩa bạn bè thì việc người đó trở về thăm quê hương mình đi gặp thì chẳng có gì gọi là khó khăn và vô lý cả. Nói chuyện trước rồi hãy tính tới việc hàn gắn hay ko. Tình cảm là thứ đo bằng thời gian có khi ko chính xác.
 
"Một lời xin lỗi vụng về vẫn hơn ngàn lần sự im lặng"
:D
 
Nếu gặp phải trường hợp : "Ăn thì dai , bỏ thì phí " ... thì làm thế nào bi h :-??
 
Back
Top