o0Grakas0o
T.E.T.Я.I.S
- 12/7/07
- 546
- 0
Chúng tôi đã từng có những kỉ niệm hết sức đẹp đẽ, nhưng đó là chuyện cách đây 1 tháng,thỉnh thoảng tôi ngồi nhớ lại chuyện cũ và ngỡ ngàng,bàng hoàng, ko dám nghĩ đây là sự thực: giờ cô bé ấy chẳng còn muốn nói chuyện với tôi nữa,khoảng cách h đây quá lớn
Chúng tôi ở ko xa lắm,cách nhau 60km, tôi vẫn thường xuống nhà cô bé chơi,nhớ ngày nào em ấy chỉ là 1 cô bé ngốc nghếch, ngây thơ mà bây h đã là HS lớp 12,là một cô bé xinh xắn,là thiên thần đối với tôi
Dạo trước tôi mỗi lần biết tôi đang online là cô bé ấy vội lên mạng chat với tôi, tôi vẫn thường gọi điện cho cô bé ấy,Tôi vẫn thường để status trên yahoo là:Đối với thế giới này em chỉ là 1 ai đó,nhưng đối với một ai đó em là cả thế giới này, rồi một ngày nọ ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo tôi dịch giùm câu này:To the world you may be one person,but to one person you may be the world.Tôi hỏi ai đã gửi cho ấy câu đó,ấy chỉ nói là một người bạn rảnh gửi cho ấy,tôi hỏi là bạn ấy tặng hả,ấy hỏi lại là sao tôi hỏi nhìu thế,sao nhìu chuyện thế, thế là chúng tôi cãi nhau
Sau đó mỗi khi tui nhắn tin đt cho cô bé,tôi nhận lại được là những tin nhắn nhợt nhạt, hờ hững,cũng có nhiều lần tui nhắn tin trách móc,có lẽ cũng vì vậy mà càng lúc khoảng cách của chúng tôi càng xa,lỗi lầm là do mình thì phải.Vậy là 3 tuần trước,tôi xuống tận nhà hỏi rõ :
-You biết I thích you mà đúng ko
-Uhm
-Nhưng dạo này dường như you đã thay đổi
-I thấy I chả thay đổi gì cả,sao dạo này you hay hỏi I những câu hỏi lạ thế,hay giận hờn ko đúng,I chả thích you như thế chút nào
kết thúc 1 cuộc nói chuyện
Ngày hôm sau khi tôi lên đường trở về TP,ấy đang ngủ,tôi gọi dậy, ấy vẫn nhắm mắt nhưng tôi biết ấy vẫn nghe những gì tôi nói.Tôi đã nói là dù chuyện gì xảy ra,dù I chẳng biết vì sao you thay đổi,nhưng tỉnh cảm của I dành cho you thật lòng và chẳng bao h thay đổi,bây h cũng vậy và sau này cũng vậy.Tôi tháo sợi dây chuyền đang đeo ra, mặt dây chuyền là mặt kép, gồm 2 mảnh ghép lại,mảnh bên trong là hình mặt trăng khuyết và ngôi sao,mảnh bên ngoài bao bọc vừa khít mảnh bên trong.Tôi tháo mảnh bên trong để lại trên tay ấy và lặng lẽ lên đường. Không một giọt nước mắt,tôi bước ra khỏi phòng và lên đường
Trên đường đi tôi nhận được tin nhắn,dừng xe lại tôi đọc:I chỉ xem you như là bạn thôi, ko có ý gì khác,nếu you còn nhắc đến chuyện ấy nữa thì đừng hòng I sẽ nói chuyện với you nữa,còn cái mặt dây chuyền,I cho em I
Tôi nhắn lại: ok thanks,ít ra you đã cho tôi giải được khúc mắc trong lòng,thì thôi mình cứ xem nhau như bạn,cứ như là trước đây,được chứ.Tôi nhoẻn 1 nụ cười và lái xe đi,một nụ cười bí hiểm,đến bây h tui cũng chả hiểu ý nghĩa của nụ cười đó
Từ đó đến nay tôi vẫn thường nhắn tin cho ấy,và dĩ nhiên là nhận lại những tin nhắn ngắn ngủi,lạnh nhạt.
Phải chăng trước đây ấy đã từng có tình cảm với tôi, và có phải chính vì tôi đã làm cho hoàn cảnh như ngày nay,lỗi lầm là do tôi ? Tôi phải làm gì để níu kéo lại tình cảm ấy,có phải con gái khi yêu thì ko hề thay đổi? Tôi vẫn còn cơ hội ko. Mỗi ngày nhớ về những kỉ niệm đã qua,trong lòng cứ nghẹn ngào và ko dám tin đây là sự thật
Ai có kinh nghiệm xin cho ý kiến với, thanks!
Chúng tôi ở ko xa lắm,cách nhau 60km, tôi vẫn thường xuống nhà cô bé chơi,nhớ ngày nào em ấy chỉ là 1 cô bé ngốc nghếch, ngây thơ mà bây h đã là HS lớp 12,là một cô bé xinh xắn,là thiên thần đối với tôi
Dạo trước tôi mỗi lần biết tôi đang online là cô bé ấy vội lên mạng chat với tôi, tôi vẫn thường gọi điện cho cô bé ấy,Tôi vẫn thường để status trên yahoo là:Đối với thế giới này em chỉ là 1 ai đó,nhưng đối với một ai đó em là cả thế giới này, rồi một ngày nọ ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo tôi dịch giùm câu này:To the world you may be one person,but to one person you may be the world.Tôi hỏi ai đã gửi cho ấy câu đó,ấy chỉ nói là một người bạn rảnh gửi cho ấy,tôi hỏi là bạn ấy tặng hả,ấy hỏi lại là sao tôi hỏi nhìu thế,sao nhìu chuyện thế, thế là chúng tôi cãi nhau
Sau đó mỗi khi tui nhắn tin đt cho cô bé,tôi nhận lại được là những tin nhắn nhợt nhạt, hờ hững,cũng có nhiều lần tui nhắn tin trách móc,có lẽ cũng vì vậy mà càng lúc khoảng cách của chúng tôi càng xa,lỗi lầm là do mình thì phải.Vậy là 3 tuần trước,tôi xuống tận nhà hỏi rõ :
-You biết I thích you mà đúng ko
-Uhm
-Nhưng dạo này dường như you đã thay đổi
-I thấy I chả thay đổi gì cả,sao dạo này you hay hỏi I những câu hỏi lạ thế,hay giận hờn ko đúng,I chả thích you như thế chút nào
kết thúc 1 cuộc nói chuyện
Ngày hôm sau khi tôi lên đường trở về TP,ấy đang ngủ,tôi gọi dậy, ấy vẫn nhắm mắt nhưng tôi biết ấy vẫn nghe những gì tôi nói.Tôi đã nói là dù chuyện gì xảy ra,dù I chẳng biết vì sao you thay đổi,nhưng tỉnh cảm của I dành cho you thật lòng và chẳng bao h thay đổi,bây h cũng vậy và sau này cũng vậy.Tôi tháo sợi dây chuyền đang đeo ra, mặt dây chuyền là mặt kép, gồm 2 mảnh ghép lại,mảnh bên trong là hình mặt trăng khuyết và ngôi sao,mảnh bên ngoài bao bọc vừa khít mảnh bên trong.Tôi tháo mảnh bên trong để lại trên tay ấy và lặng lẽ lên đường. Không một giọt nước mắt,tôi bước ra khỏi phòng và lên đường
Trên đường đi tôi nhận được tin nhắn,dừng xe lại tôi đọc:I chỉ xem you như là bạn thôi, ko có ý gì khác,nếu you còn nhắc đến chuyện ấy nữa thì đừng hòng I sẽ nói chuyện với you nữa,còn cái mặt dây chuyền,I cho em I
Tôi nhắn lại: ok thanks,ít ra you đã cho tôi giải được khúc mắc trong lòng,thì thôi mình cứ xem nhau như bạn,cứ như là trước đây,được chứ.Tôi nhoẻn 1 nụ cười và lái xe đi,một nụ cười bí hiểm,đến bây h tui cũng chả hiểu ý nghĩa của nụ cười đó
Từ đó đến nay tôi vẫn thường nhắn tin cho ấy,và dĩ nhiên là nhận lại những tin nhắn ngắn ngủi,lạnh nhạt.
Phải chăng trước đây ấy đã từng có tình cảm với tôi, và có phải chính vì tôi đã làm cho hoàn cảnh như ngày nay,lỗi lầm là do tôi ? Tôi phải làm gì để níu kéo lại tình cảm ấy,có phải con gái khi yêu thì ko hề thay đổi? Tôi vẫn còn cơ hội ko. Mỗi ngày nhớ về những kỉ niệm đã qua,trong lòng cứ nghẹn ngào và ko dám tin đây là sự thật
Ai có kinh nghiệm xin cho ý kiến với, thanks!
ko hiểu sao lo làm kiếm tiền để trang trải cho sinh hoạt ... đôi khi có hơi ham vui ... nhưng ~ ngày cuối tuần vẫn đi với nhau bình thường ... để cuối cùng "anh để pé 1 mình thì tự nhiên pé lại thích ở 1 mình" - ngày thường sợ qua nhiều quá làm ng ta mệt vì học đến 9 giờ tối (ng ta lớp 12) ... sau khi chia tay rồi mới biết bị cắm sừng 


.......
....... Cứ coi như kỷ niệm đẹp đi
...... Tui vẫn coi nhỏ là mối tình đầu nè, mặc dù tui chưa dám nắm tay nhỏ lấy một lần
......