Khi những cánh hoa anh đào khẽ rơi,
em vẫn một mình nơi đây.
Cảm xúc ấy em không thể nén lại được,
điều đó khiến con tim em thổn thức.
Khi cánh hoa đầu tiên bắt đầu mọc ra,
cảm xúc em dâng trào.
Không còn nhận ra phương hướng nữa,
đơn giản là em đang trôi về phía anh.
Mọi cây cỏ xung quanh chúng ta,
mà chúng ta có thể thấy được nói rằng:
"Con người không nên chỉ quanh quẩn một nơi"
Thật nhẹ nhàng, chúng truyền tải cảm giác ấy cho đôi ta.
Khi những chiếc lá héo úa bắt đầu rơi,
em vẫn đang ở bên anh.
Nhưng liệu tình cảm chúng ta có thay đổi khi thời gian trôi qua?
Cầu mong những cây cỏ này,bằng một cách nào đó
sẽ bảo vệ những cảm xúc của chúng ta.
Chỉ lần này,
mong sao những chiếc lá hãy úa tàn chầm chậm thôi.
Rồi thời gian sẽ cuốn chúng ta xa nhau mãi mãi,
Nhưng trong giây phút này đây,
chỉ tồn tại một cảm xúc mà em chắc chắn.
Vì vậy hãy ôm em đi, thật chặt vào.
Dần theo thời gian,những bông tuyết sẽ rơi,
những cảm xúc này đây rồi sẽ bị lãng quên mất.
Dấu chân xưa cũng phai mờ trong lặng im,
mà không hề hay biết.
Cầu mong những cây cỏ này,bằng một cách nào đó
sẽ bảo vệ những cảm xúc của chúng ta.
Để đôi ta có thể ở đây bây giờ và mãi mãi
Mọi cây cỏ xung quanh chúng ta,
mà chúng ta có thể thấy được nói rằng:
"Con người không nên chỉ quanh quẩn một nơi"
Thật nhẹ nhàng, chúng truyền tải cảm giác ấy cho đôi ta.
Khi những cánh hoa anh đào khẽ rơi, em vẫn một mình nơi đây.
Lặng lẽ nhớ lại tình cảm em đã dành cho anh...