Tôi cũng công nhận Tháo lúc đó quả là đáng nẻ.Lúc hành thích thì trong lòng ai chả sợ chân ai chả run đầu óc còn nghĩ được cái gì nữa?Thế mà Tháo vẫn giữ được sắc thái của một anh hùng nuôi mộng chí lớn,Tháo đúng là lanh trí khi mà trác quay laihọi thì chắc là mấy kẻ tiểu nhân đã vỡ matmạ teo...