- 22/1/05
- 4,502
- 734
Đêm khuya thanh vắng, lòng dạ ngổn ngang, nửa vui mà cũng nửa buồn, thôi thì thuận tay dạo phím đưa chuột làm 1 bài, mấy khi chịu thốt lời thế này ::).
[Spoil]Chỉ còn 3 tháng nữa thôi. Cuộc đời tôi sẽ rẽ tại 1 bước ngoặt. Có lẽ đây đã là những gì được sắp đặt từ trước.
Nhớ lại 3 năm về trước, hồi ấy còn đang say đắm với mối tình đầu, mộng ước đơn sơ lắm, chỉ cần có 1 công ăn việc làm ổn định, 1 mái ấm là đủ. Thế mà rốt cuộc tuổi trẻ ko khỏi sai lầm, nóng giận, cãi vã, chia ly, nếm trải cũng đủ, đắng cay ngọt bùi đều đã qua. Con người mình cứ thế dần thay đổi. Tình cảm thì ngày càng nhỏ giọt mà tham vọng thì cứ thế nảy nở từng ngày. Cảm giác lúc ấy thật hỗn độn, mãi xuyên suốt 2 năm sau mới thoát khỏi ngục tình.
Một sinh vật nếu lãnh phải vết thương chí mạng, rỉ máu và dai dẳng, nếu sau 1 tuần nó ko chết, mà vẫn còn tồn tại, thì cực kì nguy hiểm. Đúng là vậy, tôi có lẽ cũng ko ngoại lệ. Những công việc mới, những người bạn mới, đặc biệt là đã tìm được chiến hữu cho mình, quả thực là trong may có rủi, trong rủi có may. Tuy đau đớn nhưng cũng có thể coi đây là phúc từ trong họa sinh ra. Bởi vậy chưa bao giờ tôi oán trách mình là kẻ thiếu may mắn.
Nhưng cái gì cũng có giá của nó, và bây giờ, sau khi quyết định nghỉ cả 2 trường CD và DH, tôi góp nhặt, làm lại từ đầu, nhưng lần này là để thỏa mãn cho gia đình, và chắc chắn sẽ ko còn lặp lại nữa.
Có lẽ đặc biệt và rõ rệt nhất là ở trái tim, nói theo ngôn ngữ thực tại của sinh học, thì nó chung chuyển lưu thông máu, còn theo ngôn ngữ trừu tượng, thì nó biểu lộ cảm xúc con người. Tôi ko biết nó có suy nghĩ riêng hay ko. Chỉ 1 điều rõ hơn cả, là tôi chứng kiến nó phủ đầy băng tuyết những năm tháng qua, tựa dài như hàng thế kỉ, hàng thiên niên kỉ.
Rồi đến một ngày, có tiếng gì đó rất khẽ, tựa hồ như đi từ bên trong ra. Rồi nứt, nứt dần, những vệt ngoằn nghèo ban đầu be bé, sau to dần, băng cứ thế rơi xuống, từng hạt từng viên rồi từng mảng. Đó là lúc tôi chú ý đến một cô bé.
Ban đầu, tôi cho đây là điều vô lý, hết sức vô lý, bởi vì cánh cửa đã vĩnh viễn đóng lại, băng tuyết đã phủ kín lên từng lớp vách ấm nóng, đỏ tươi, thì làm sao lại có chuyện nó còn hoạt động nữa. Mà nếu có thì cũng chỉ là trạng thái chết lâm sàng mà thôi. Rồi lại sững sờ, tôi quan sát nó, thấy những vết nứt ấy ko giống như bình thường. trên từng mạch máu bao quanh, tôi thấy hình ảnh của người con gái ấy. Người con gái mà suốt 730 ngày dài đằng đẵng tôi chìm trong nhớ nhung, hi vọng, để rồi cuối cùng chính những hình ảnh đó, tự động vỡ, vỡ dần thành từng lớp, từng mảng và rụng xuống.
Nóng! Có cảm giác là nó đang nóng dần lên. Tôi có thể đo được nhiệt độ của nó. Huyết mạch căng lên, dòng chất lỏng đỏ quạnh như lũ trẻ, cứ chạy loạn hết cả lên, hình như là 50 , àh mà có thể là 100 độ rồi. Nó nóng rực lên và hình như phát sáng nữa. Hình ảnh cô bé mới mẻ ấy hiện lên dần, mờ và ảo. Nhưng nó ko nằm ở chính giữa trái tim, mà lệch sang bên cạnh 1 chút. Tôi chạm vào, nhưng ko cảm giác được gì, mà thấy buốt giá trên từng ngón tay. Rõ ràng nó nóng hổi, nhưng chạm vào thì lạnh buốt. Nghịch lý.
Tôi đã can thiệp quá nhiều, lẽ ra nó nên được hồi sinh theo đúng nghĩa. Hơn là kiềm chế lại. Chẳng phải là ai khác, mà chính là tôi, tự tôi muốn thế, có thể vì tôi ko muốn nó hồi sinh quá sớm, cũng có thể hình ảnh của người cũ còn quá hằn sâu ở 1 nơi nào đó, trong 1 căn phòng vách ngăn nào đó nơi sâu thăm trái tim. Và cũng có thể tình cảm ko đủ mạnh, để tôi quyết định cho cô bé ấy là 1 phần trong ngôi nhà trái tim kia.
Khi cái gì ko hòa nhập lại, thì lẽ dĩ nhiên nó sẽ tách biệt và tan biến dần, ko là ngoại lệ. Và giờ đây tôi quan sát trái tim ko lành lặn ấy đang dần chậm nhịp lại. Nó ko còn phát sáng nữa, những dòng đỏ quạnh như thể chàng trai đã lớn khôn, điềm tĩnh và trầm lặng trong các huyết mạch. Trên bức tường vách đỏ diụ, là hình ảnh về những quá khứ, những hiện tại, những người đã và đang hiện hữu, như 1 bức tranh thu nhỏ biểu trưng cho mối quan hệ của chính mình.
Và tôi biết giờ đây nó đang in rõ hình ảnh của 1 người con gái. Ở chính giữa, tại một căn phòng trung lập, rất an toàn và đầy kiểm soát. Người con gái ấy, nụ cười của ngày đầu tiên, và cho đến khi tôi thử giả vờ biệt ly, vẫn rất tươi tắn, đáng yêu, trái ngược hoàn toàn trên khuôn mặt sắc lạnh vốn có.
Tôi muốn đưa tay chạm vào đó. Nhưng lý trí ngăn lại, nhẫn nại và kiên định như đôi bàn tay vuốt ve đôi vai, như thì thầm vào tai mình " hãy bình tĩnh, đừng vội vã, hãy để nó được hồi sinh 1 cách tự nhiên, đừng bận tâm đến kết quả, hãy nhìn, và cảm nhận ".
" Thình thịch... thình thịch... "
Đập rất đều, rất nhẹ, những đường vân nổi đều trên vách ngăn, ko quá căng, cũng ko xẹp rũ. Cảm giác như nó không như giống bình thường. Ko nóng bỏng mới mẻ , cũng ko lạnh lẽo vốn có. Nó đủ để ấm nóng, và cũng đủ để tự xóa bỏ mọi thứ xác lập trên đó, chứ nhất quyết ko rơi và trạng thái chết một lần nữa.
Tôi rút tay lại, quan sát, suy nghĩ, và rồi mỉm cười. Tôi biết là điều gì đang xảy ra. Tôi sẽ ko chạm vào nó, vì tôi hiểu mình đã điều khiển được nó hoạt động với ý muốn của mình. Ko để nó tan chảy, tự thiêu đốt với 100 độ C. Cũng ko để nó đóng băng hoàn toàn, hay rơi vào trạng thái ngừng mọi hoạt động tại thời điểm Không độ tuyệt đối.
Đó có lẽ chính là gần đến 0 độ C.[/spoil].
Tôi viết ra những điều này hi vọng có thể chia sẻ được phần nào cảm xúc của mình, chuyện riêng tư chi tiết, xin hãy để tôi giữ lại cho riêng mình. Giữ mãi trong lòng cũng ko phải là điều hay. Biết đâu có thể giúp 1 số bạn mạnh mẽ hơn trong cách suy nghĩ ^^.
[Spoil]Chỉ còn 3 tháng nữa thôi. Cuộc đời tôi sẽ rẽ tại 1 bước ngoặt. Có lẽ đây đã là những gì được sắp đặt từ trước.
Nhớ lại 3 năm về trước, hồi ấy còn đang say đắm với mối tình đầu, mộng ước đơn sơ lắm, chỉ cần có 1 công ăn việc làm ổn định, 1 mái ấm là đủ. Thế mà rốt cuộc tuổi trẻ ko khỏi sai lầm, nóng giận, cãi vã, chia ly, nếm trải cũng đủ, đắng cay ngọt bùi đều đã qua. Con người mình cứ thế dần thay đổi. Tình cảm thì ngày càng nhỏ giọt mà tham vọng thì cứ thế nảy nở từng ngày. Cảm giác lúc ấy thật hỗn độn, mãi xuyên suốt 2 năm sau mới thoát khỏi ngục tình.
Một sinh vật nếu lãnh phải vết thương chí mạng, rỉ máu và dai dẳng, nếu sau 1 tuần nó ko chết, mà vẫn còn tồn tại, thì cực kì nguy hiểm. Đúng là vậy, tôi có lẽ cũng ko ngoại lệ. Những công việc mới, những người bạn mới, đặc biệt là đã tìm được chiến hữu cho mình, quả thực là trong may có rủi, trong rủi có may. Tuy đau đớn nhưng cũng có thể coi đây là phúc từ trong họa sinh ra. Bởi vậy chưa bao giờ tôi oán trách mình là kẻ thiếu may mắn.
Nhưng cái gì cũng có giá của nó, và bây giờ, sau khi quyết định nghỉ cả 2 trường CD và DH, tôi góp nhặt, làm lại từ đầu, nhưng lần này là để thỏa mãn cho gia đình, và chắc chắn sẽ ko còn lặp lại nữa.
Có lẽ đặc biệt và rõ rệt nhất là ở trái tim, nói theo ngôn ngữ thực tại của sinh học, thì nó chung chuyển lưu thông máu, còn theo ngôn ngữ trừu tượng, thì nó biểu lộ cảm xúc con người. Tôi ko biết nó có suy nghĩ riêng hay ko. Chỉ 1 điều rõ hơn cả, là tôi chứng kiến nó phủ đầy băng tuyết những năm tháng qua, tựa dài như hàng thế kỉ, hàng thiên niên kỉ.
Rồi đến một ngày, có tiếng gì đó rất khẽ, tựa hồ như đi từ bên trong ra. Rồi nứt, nứt dần, những vệt ngoằn nghèo ban đầu be bé, sau to dần, băng cứ thế rơi xuống, từng hạt từng viên rồi từng mảng. Đó là lúc tôi chú ý đến một cô bé.
Ban đầu, tôi cho đây là điều vô lý, hết sức vô lý, bởi vì cánh cửa đã vĩnh viễn đóng lại, băng tuyết đã phủ kín lên từng lớp vách ấm nóng, đỏ tươi, thì làm sao lại có chuyện nó còn hoạt động nữa. Mà nếu có thì cũng chỉ là trạng thái chết lâm sàng mà thôi. Rồi lại sững sờ, tôi quan sát nó, thấy những vết nứt ấy ko giống như bình thường. trên từng mạch máu bao quanh, tôi thấy hình ảnh của người con gái ấy. Người con gái mà suốt 730 ngày dài đằng đẵng tôi chìm trong nhớ nhung, hi vọng, để rồi cuối cùng chính những hình ảnh đó, tự động vỡ, vỡ dần thành từng lớp, từng mảng và rụng xuống.
Nóng! Có cảm giác là nó đang nóng dần lên. Tôi có thể đo được nhiệt độ của nó. Huyết mạch căng lên, dòng chất lỏng đỏ quạnh như lũ trẻ, cứ chạy loạn hết cả lên, hình như là 50 , àh mà có thể là 100 độ rồi. Nó nóng rực lên và hình như phát sáng nữa. Hình ảnh cô bé mới mẻ ấy hiện lên dần, mờ và ảo. Nhưng nó ko nằm ở chính giữa trái tim, mà lệch sang bên cạnh 1 chút. Tôi chạm vào, nhưng ko cảm giác được gì, mà thấy buốt giá trên từng ngón tay. Rõ ràng nó nóng hổi, nhưng chạm vào thì lạnh buốt. Nghịch lý.
Tôi đã can thiệp quá nhiều, lẽ ra nó nên được hồi sinh theo đúng nghĩa. Hơn là kiềm chế lại. Chẳng phải là ai khác, mà chính là tôi, tự tôi muốn thế, có thể vì tôi ko muốn nó hồi sinh quá sớm, cũng có thể hình ảnh của người cũ còn quá hằn sâu ở 1 nơi nào đó, trong 1 căn phòng vách ngăn nào đó nơi sâu thăm trái tim. Và cũng có thể tình cảm ko đủ mạnh, để tôi quyết định cho cô bé ấy là 1 phần trong ngôi nhà trái tim kia.
Khi cái gì ko hòa nhập lại, thì lẽ dĩ nhiên nó sẽ tách biệt và tan biến dần, ko là ngoại lệ. Và giờ đây tôi quan sát trái tim ko lành lặn ấy đang dần chậm nhịp lại. Nó ko còn phát sáng nữa, những dòng đỏ quạnh như thể chàng trai đã lớn khôn, điềm tĩnh và trầm lặng trong các huyết mạch. Trên bức tường vách đỏ diụ, là hình ảnh về những quá khứ, những hiện tại, những người đã và đang hiện hữu, như 1 bức tranh thu nhỏ biểu trưng cho mối quan hệ của chính mình.
Và tôi biết giờ đây nó đang in rõ hình ảnh của 1 người con gái. Ở chính giữa, tại một căn phòng trung lập, rất an toàn và đầy kiểm soát. Người con gái ấy, nụ cười của ngày đầu tiên, và cho đến khi tôi thử giả vờ biệt ly, vẫn rất tươi tắn, đáng yêu, trái ngược hoàn toàn trên khuôn mặt sắc lạnh vốn có.
Tôi muốn đưa tay chạm vào đó. Nhưng lý trí ngăn lại, nhẫn nại và kiên định như đôi bàn tay vuốt ve đôi vai, như thì thầm vào tai mình " hãy bình tĩnh, đừng vội vã, hãy để nó được hồi sinh 1 cách tự nhiên, đừng bận tâm đến kết quả, hãy nhìn, và cảm nhận ".
" Thình thịch... thình thịch... "
Đập rất đều, rất nhẹ, những đường vân nổi đều trên vách ngăn, ko quá căng, cũng ko xẹp rũ. Cảm giác như nó không như giống bình thường. Ko nóng bỏng mới mẻ , cũng ko lạnh lẽo vốn có. Nó đủ để ấm nóng, và cũng đủ để tự xóa bỏ mọi thứ xác lập trên đó, chứ nhất quyết ko rơi và trạng thái chết một lần nữa.
Tôi rút tay lại, quan sát, suy nghĩ, và rồi mỉm cười. Tôi biết là điều gì đang xảy ra. Tôi sẽ ko chạm vào nó, vì tôi hiểu mình đã điều khiển được nó hoạt động với ý muốn của mình. Ko để nó tan chảy, tự thiêu đốt với 100 độ C. Cũng ko để nó đóng băng hoàn toàn, hay rơi vào trạng thái ngừng mọi hoạt động tại thời điểm Không độ tuyệt đối.
Đó có lẽ chính là gần đến 0 độ C.[/spoil].
Tôi viết ra những điều này hi vọng có thể chia sẻ được phần nào cảm xúc của mình, chuyện riêng tư chi tiết, xin hãy để tôi giữ lại cho riêng mình. Giữ mãi trong lòng cũng ko phải là điều hay. Biết đâu có thể giúp 1 số bạn mạnh mẽ hơn trong cách suy nghĩ ^^.
Chỉnh sửa cuối:

.
.........
.
>
.
. Mà thực sự thì muốn ra luôn . ôi cuộc đời !