vongtronxanh
Mr & Ms Pac-Man
- 6/7/08
- 298
- 0
Không biết các bạn nghĩ thế nào về 2 bản RE 4 và 5 ,nhưng riêng tui có cảm giác sau khi chơi RE 4 và coi trainler của bản RE 5 đã ko còn được cảm giác như ngày xưa khi tui mới học lớp 7 khi chơi bản RE 1.
Ngày đó khi chơi bản RE 1 đọc và dịch tiếng anh 1 cách bập bẹ tui vô cùng thích thú và có cảm giác rùng mình khi mới biết chơi RE 1,cảm giác lân đầu tiên thấy 1 thây ma bước đi chậm chạp trong 1 căn phòng của ngôi biệt thư âm u,1 không gian về đêm đậm đặc chất kinh dị thời ấy.
Nhìn những con zombie lê từng bước,những con trùm đậm đặc chất kinh dị mà cảm giác sợ hãi cũng dâng lên,liên tiếp qua các bản RE sau đó tôi cũng rất thích cái cảm giác đó.Nhưng sau này khi chơi bản RE 4 tui lại thấy nó ko còn cảm giác đo nữa,ở RE 4 ko còn 1 ko gian âm u của 1 ngôi nhà,hay 1 không đêm huyền ảo đầy chất kinh dị như RE:code veronica.
Trong RE 4 tui chơi cảm nhận game chỉ như 1 game bắn súng thông thường ko còn mang âm hưởng đậm chất kinh dị như những bản RE trước đó,không còn những màn đêm bao quanh,không còn những cái xác zombie nằm giả chết mà khi mình đi qua nó lại bật dậy chụp lấy chân mình.
Cậu chuyện của 2 bản RE 4 và 5 ko còn bám lấy những ý đồ điên cuồng của những nhân vật chóp bu của tập đoàn Umbrella,và cảm nhận của riêng tui ko biết các bạn thế nào.Câu của của RE nó thành công theo tui có gắn với tập đoàn được phẩm khổng lổ Umbrella mà khi câu chuyện ko còn khai thác về tập đoàn đó nữa hình như sự kinh dị cũng giảm đi ít nhiều.
Các bạn có bao h thử nghĩ xem cảm giác lần đầu đụng độ với những con chó mình đầy máu,những con hunter đầy chất kinh dị làm chúng ta vừa sợ vừa vui khi hạ được chúng ko?
Ngoài ra ở những bản trước góp phần làm nên sự thành công của RE là khả năng giải đố những cấu trúc,cơ quan trong ngôi nhà( từ việc sắp xếp những bức tranh theo thứ tự,đến việc đẩy những bức tượng sao cho thật khớp ko?Từ việc lụm 1 chiếc chìa khóa hình con chuồn chuồn phải check để bẻ những chiếc cac h1 của nó mới mở khóa được đến việc đặt những viên ngọc vào 1 bức tranh rồi xoay kim đồng hồ cho thật khớp,lắng nghe âm thanh của 1 bản nhạc để đánh lại đúng nững nốt nhạc đó....)>tất cả những thứ đó đã làm nên 1 RE mãi sống trong lòng của tui từ khi còn cắp sách đến trường cho đến bây h khi đã đi làm.
Có thể ai đó nói rằng 1 game cần phải có sự thay đổi để phù hợp hơn với sự phát triển chung của 1 thời đại nhưng với RE điều đầu tiên đây đã là 1 tiểu thuyết kinh dị giã tưởng thì ko nhất thiết phải thay đổi nó theo thời đại>Đó là những cảm tưởng của riêng tôi về 2 bản RE sau này,tôi viết ra để nói lên cảm xúc của mình với 1 dòng game mà tui từng đóng cửa phòng chơi 1 mình vào lúc giữa đểm để có cảm giác kinh dị mà vốn dĩ nó muốn truyền tải đến mọi người
Ngày đó khi chơi bản RE 1 đọc và dịch tiếng anh 1 cách bập bẹ tui vô cùng thích thú và có cảm giác rùng mình khi mới biết chơi RE 1,cảm giác lân đầu tiên thấy 1 thây ma bước đi chậm chạp trong 1 căn phòng của ngôi biệt thư âm u,1 không gian về đêm đậm đặc chất kinh dị thời ấy.
Nhìn những con zombie lê từng bước,những con trùm đậm đặc chất kinh dị mà cảm giác sợ hãi cũng dâng lên,liên tiếp qua các bản RE sau đó tôi cũng rất thích cái cảm giác đó.Nhưng sau này khi chơi bản RE 4 tui lại thấy nó ko còn cảm giác đo nữa,ở RE 4 ko còn 1 ko gian âm u của 1 ngôi nhà,hay 1 không đêm huyền ảo đầy chất kinh dị như RE:code veronica.
Trong RE 4 tui chơi cảm nhận game chỉ như 1 game bắn súng thông thường ko còn mang âm hưởng đậm chất kinh dị như những bản RE trước đó,không còn những màn đêm bao quanh,không còn những cái xác zombie nằm giả chết mà khi mình đi qua nó lại bật dậy chụp lấy chân mình.
Cậu chuyện của 2 bản RE 4 và 5 ko còn bám lấy những ý đồ điên cuồng của những nhân vật chóp bu của tập đoàn Umbrella,và cảm nhận của riêng tui ko biết các bạn thế nào.Câu của của RE nó thành công theo tui có gắn với tập đoàn được phẩm khổng lổ Umbrella mà khi câu chuyện ko còn khai thác về tập đoàn đó nữa hình như sự kinh dị cũng giảm đi ít nhiều.
Các bạn có bao h thử nghĩ xem cảm giác lần đầu đụng độ với những con chó mình đầy máu,những con hunter đầy chất kinh dị làm chúng ta vừa sợ vừa vui khi hạ được chúng ko?
Ngoài ra ở những bản trước góp phần làm nên sự thành công của RE là khả năng giải đố những cấu trúc,cơ quan trong ngôi nhà( từ việc sắp xếp những bức tranh theo thứ tự,đến việc đẩy những bức tượng sao cho thật khớp ko?Từ việc lụm 1 chiếc chìa khóa hình con chuồn chuồn phải check để bẻ những chiếc cac h1 của nó mới mở khóa được đến việc đặt những viên ngọc vào 1 bức tranh rồi xoay kim đồng hồ cho thật khớp,lắng nghe âm thanh của 1 bản nhạc để đánh lại đúng nững nốt nhạc đó....)>tất cả những thứ đó đã làm nên 1 RE mãi sống trong lòng của tui từ khi còn cắp sách đến trường cho đến bây h khi đã đi làm.
Có thể ai đó nói rằng 1 game cần phải có sự thay đổi để phù hợp hơn với sự phát triển chung của 1 thời đại nhưng với RE điều đầu tiên đây đã là 1 tiểu thuyết kinh dị giã tưởng thì ko nhất thiết phải thay đổi nó theo thời đại>Đó là những cảm tưởng của riêng tôi về 2 bản RE sau này,tôi viết ra để nói lên cảm xúc của mình với 1 dòng game mà tui từng đóng cửa phòng chơi 1 mình vào lúc giữa đểm để có cảm giác kinh dị mà vốn dĩ nó muốn truyền tải đến mọi người



, giải đố hầu như cũng là qua loa chứ chả có gì là rắc rối như những bản trước, nói đến vấn đề này thì bùn lắm