Kairi
Youtube Master Race
Đây là 1 số điều tớ ko thể nói với ai khác ngoài anh em GVN vì tớ tin tưởng mọi người như 1 chỗ dựa thật sự lúc tớ cần đến ::)
Chú ý: bài viết nhiều chỗ Anh - Việt lẫn lộn, nếu bạn có ác cảm vấn đề này xin cũng thông cảm cho tớ, nhiều từ tớ thật sự chưa quen để nói bằng tiếng Việt, hay đúng hơn là thích cái âm thanh khi phát âm nó trong tiếng Anh.
Tớ vào thẳng vấn đề, tớ mặc cảm về vẻ ngoài của mình (đừng bảo với tớ là vẻ ngoài ko quan trọng, mem box Tâm Sự ko phải loại đem mấy câu sáo rỗng ra an ủi :'>). Đúng là vẻ ngoài ko làm chết ai (ko ảnh hưởng gì hòa bình thế giới cả
), nhưng đó chỉ là khi mình ko care về vẻ ngoài của mình, hay đúng hơn là ko care mọi người nghĩ gì về vẻ ngoài của mình (nhìu vẻ ngoài wá ta :
. Trong suốt 1 thời gian dài tớ đặt ra đủ lý do để ko fall in love, tớ ko muốn hi vọng để rồi chỉ mang lại nỗi đau, cơ bản là nhiều lần đứng trước gương tự hỏi ai có thể thật lòng yêu nổi con quỷ trong tấm gương kia :devil:. Thế giới tớ cư ngụ, chốn dừng chân của tớ là trên Forum GVN này, nơi tớ chả bận tâm gì về việc tớ trông như thế nào. Ở trên này tớ dễ dàng nói chuyện với mọi người hơn, và tớ thích việc người ở đây quan tâm đến cách người khác suy nghĩ hơn là vẻ ngoài của người khác.
Rồi 1 ngày đẹp trời thằng em tớ rủ tớ chơi game online, cơ bản tớ ko thích thể loại game cày cuốc lắm nhưng vì quý thằng em và cũng muốn thử vào 1 thế giới khác xem sao. Tớ xác định sẽ tạo ra 1 nhân vật không giống như tớ, ít nhất là tớ muốn thử cảm giác đi tán tỉnh của 1 người bình thường :'>. Mọi thứ diễn ra 1 cách hoàn hảo, tớ có 1 số bạn trong game, tớ cũng lang thang chọc vài char nữ (dĩ nhiên và ko quan tâm nữ thật hay nam giả nữ, với tớ nó ko quan trọng vì tớ xác định là chỉ thử cảm giác, hay hiểu theo 1 cách khác, là xả stress). Đoạn tiếp theo chắc mọi người đoán đc, đúng, tớ gặp 1 cô gái khiến tớ suy nghĩ nhiều. Chúng tớ có nhiều suy nghĩ chung, cô ấy hiểu những gì tớ nói và cả những gì tớ định nói. Tớ thích cái cách cô ấy đặt mình vào hòan cảnh người khác để cảm nhận cảm xúc của người khác, hoặc cũng có lẽ chỉ là thích cái cách cô ấy hiểu tớ. Uhm, đã đến đây thì sao lại phải dừng lại nhỉ
, tớ nghĩ cái gì trên game thì giữ nó trên game, có 1 cuộc sống ảo để test thử ko phải thú vị lắm sao :'>. Và rồi điều tớ lo sợ đã xảy ra, tớ ko điều khiển đc cảm xúc của mình. Tớ và cả cô ấy (tớ nghĩ vậy) đủ khôn để ko tin vào cái gọi là tình yêu qua mạng. Trong game chúng tớ sống khá ổn vì biết quan tâm đến suy nghĩ của nhau (vâng, lại là tớ nghĩ vậy :'>). Giá như tớ có thể ở mãi bên cô ấy, tớ sợ hãi cái thế giới thật sự, vâng và tớ đã từng muốn trốn khỏi cái thế giới hiện thực xa lạ, nhưng lúc này đây khi nghĩ rằng ở đâu đó trên thế giới tồn tại 1 người quan tâm tớ nghĩ gì tớ lại thấy 1 chút bình yên, cảm giác bình yên đủ để tớ có dũng cảm đối mặt với thực tế. Cũng như mọi lần, cô ấy nhận ra tớ mong muốn nhiều hơn là trong 1 game. Cô ấy bảo ngày nào đó tớ sẽ tìm thấy 1 nữa thật sự của tớ. Và cô ấy còn nói ko có lí do gì cô ấy ko nằm trong danh sách "có thể là 1 nửa còn lại" của tớ. Và chúng tớ cùng hi vọng (hoặc là tớ hi vọng). Chỉ 1 lần này thôi, tớ muốn tự do mơ mộng 1 lần này thôi cho dù những gì tớ nhận đc có lẽ sẽ chỉ là sự thất vọng
. Nói 1 kiểu nào đó thì cảm xúc tớ lúc đó ko khác thằng Chí Phèo khi gặp Thị Nở lắm :'>. Tớ hi vọng, tớ hi vọng vào 1 trường hợp gần như vô vọng. Tớ biết các cậu sẽ nói gì, "tình cảm mày qua mạng làm thế quái nào là tình yêu đc", vâng, tớ cũng ko muốn bác bỏ vì tớ ko biết cảm giác của tớ là sao nữa, chỉ biết là tớ đã dành 1 phần ko nhỏ trong tim tớ cho cô ấy. Giờ tớ và cô ấy đang ở xa nhau nửa vòng trái đất (ko phải 1 vòng nhé
). Nhiều lần tớ căm ghét tớ vì đã thích cô ấy. Nhiều lần tớ đã đau lòng đến muốn khóc khi nghĩ đến 1 ngày cô ấy nhìn thấy tớ in real life. Vâng, tớ muốn làm quen dần với nỗi đau đó, tớ cũng biết các cậu sẽ nói gì ("Thằng yếu đuối, con gái kiểu chỉ biết nhìn bề ngoài thì đừng tiếc làm gì"), trong nỗi đau ấy có 1 chút thất vọng và pha vào cả sự tự thương hại bản thân nữa. Tớ đâu đc chọn mình sinh ra như thế nào
, đâu phải lỗi ở tớ
, tớ chỉ biết là mình phải học và quen nó. Tớ biết tớ hạnh phúc hơn nhiều người vì sinh ra lành lặn. Nhưng lòng tham con người (hay ít nhất là lòng tham của tớ) ko muốn chấp nhận chỉ có thế, tớ ganh tị với mọi người xung quanh, và tớ sợ cảm giác ganh ghét với người khác, tớ tự cô lập mình trong 4 bức tường và 1 cái PC. Hôm nay cô ấy đã bảo tớ là chỗ dựa tinh thần của cô ấy. Với tớ điều đó nghĩa là trong nỗi đau tớ vẫn cố làm quen bây h lại có thêm suy nghĩ mình gây ra sự thất vọng cho cô ấy. Thề trên tất cả những gì quý giá nhất của tớ (có thể hiểu là các cậu, những người bạn trên gvn :devil: :devil:), tớ thề là tớ ko bao h muốn làm tổn thương cô ấy, những cảm xúc tớ phải chịu là quá đủ rồi, tớ ko muốn nước mắt cô ấy phải rơi, dù phần đời còn lại tớ phải tự vượt qua 1 mình thì tớ vẫn chỉ mong cô ấy tìm đc hạnh phúc thật sự.
Ok, nhẹ lòng hơn ròi, cám ơn các cậu đã nghe tớ tâm sự, viết ra thôi mà cũng khó quá, chịu khó đọc nhé, tớ dốt văn lắm T_T
P/s: nick mượn T_T
Chú ý: bài viết nhiều chỗ Anh - Việt lẫn lộn, nếu bạn có ác cảm vấn đề này xin cũng thông cảm cho tớ, nhiều từ tớ thật sự chưa quen để nói bằng tiếng Việt, hay đúng hơn là thích cái âm thanh khi phát âm nó trong tiếng Anh.
Tớ vào thẳng vấn đề, tớ mặc cảm về vẻ ngoài của mình (đừng bảo với tớ là vẻ ngoài ko quan trọng, mem box Tâm Sự ko phải loại đem mấy câu sáo rỗng ra an ủi :'>). Đúng là vẻ ngoài ko làm chết ai (ko ảnh hưởng gì hòa bình thế giới cả
), nhưng đó chỉ là khi mình ko care về vẻ ngoài của mình, hay đúng hơn là ko care mọi người nghĩ gì về vẻ ngoài của mình (nhìu vẻ ngoài wá ta :
. Trong suốt 1 thời gian dài tớ đặt ra đủ lý do để ko fall in love, tớ ko muốn hi vọng để rồi chỉ mang lại nỗi đau, cơ bản là nhiều lần đứng trước gương tự hỏi ai có thể thật lòng yêu nổi con quỷ trong tấm gương kia :devil:. Thế giới tớ cư ngụ, chốn dừng chân của tớ là trên Forum GVN này, nơi tớ chả bận tâm gì về việc tớ trông như thế nào. Ở trên này tớ dễ dàng nói chuyện với mọi người hơn, và tớ thích việc người ở đây quan tâm đến cách người khác suy nghĩ hơn là vẻ ngoài của người khác.Rồi 1 ngày đẹp trời thằng em tớ rủ tớ chơi game online, cơ bản tớ ko thích thể loại game cày cuốc lắm nhưng vì quý thằng em và cũng muốn thử vào 1 thế giới khác xem sao. Tớ xác định sẽ tạo ra 1 nhân vật không giống như tớ, ít nhất là tớ muốn thử cảm giác đi tán tỉnh của 1 người bình thường :'>. Mọi thứ diễn ra 1 cách hoàn hảo, tớ có 1 số bạn trong game, tớ cũng lang thang chọc vài char nữ (dĩ nhiên và ko quan tâm nữ thật hay nam giả nữ, với tớ nó ko quan trọng vì tớ xác định là chỉ thử cảm giác, hay hiểu theo 1 cách khác, là xả stress). Đoạn tiếp theo chắc mọi người đoán đc, đúng, tớ gặp 1 cô gái khiến tớ suy nghĩ nhiều. Chúng tớ có nhiều suy nghĩ chung, cô ấy hiểu những gì tớ nói và cả những gì tớ định nói. Tớ thích cái cách cô ấy đặt mình vào hòan cảnh người khác để cảm nhận cảm xúc của người khác, hoặc cũng có lẽ chỉ là thích cái cách cô ấy hiểu tớ. Uhm, đã đến đây thì sao lại phải dừng lại nhỉ
, tớ nghĩ cái gì trên game thì giữ nó trên game, có 1 cuộc sống ảo để test thử ko phải thú vị lắm sao :'>. Và rồi điều tớ lo sợ đã xảy ra, tớ ko điều khiển đc cảm xúc của mình. Tớ và cả cô ấy (tớ nghĩ vậy) đủ khôn để ko tin vào cái gọi là tình yêu qua mạng. Trong game chúng tớ sống khá ổn vì biết quan tâm đến suy nghĩ của nhau (vâng, lại là tớ nghĩ vậy :'>). Giá như tớ có thể ở mãi bên cô ấy, tớ sợ hãi cái thế giới thật sự, vâng và tớ đã từng muốn trốn khỏi cái thế giới hiện thực xa lạ, nhưng lúc này đây khi nghĩ rằng ở đâu đó trên thế giới tồn tại 1 người quan tâm tớ nghĩ gì tớ lại thấy 1 chút bình yên, cảm giác bình yên đủ để tớ có dũng cảm đối mặt với thực tế. Cũng như mọi lần, cô ấy nhận ra tớ mong muốn nhiều hơn là trong 1 game. Cô ấy bảo ngày nào đó tớ sẽ tìm thấy 1 nữa thật sự của tớ. Và cô ấy còn nói ko có lí do gì cô ấy ko nằm trong danh sách "có thể là 1 nửa còn lại" của tớ. Và chúng tớ cùng hi vọng (hoặc là tớ hi vọng). Chỉ 1 lần này thôi, tớ muốn tự do mơ mộng 1 lần này thôi cho dù những gì tớ nhận đc có lẽ sẽ chỉ là sự thất vọng
. Nói 1 kiểu nào đó thì cảm xúc tớ lúc đó ko khác thằng Chí Phèo khi gặp Thị Nở lắm :'>. Tớ hi vọng, tớ hi vọng vào 1 trường hợp gần như vô vọng. Tớ biết các cậu sẽ nói gì, "tình cảm mày qua mạng làm thế quái nào là tình yêu đc", vâng, tớ cũng ko muốn bác bỏ vì tớ ko biết cảm giác của tớ là sao nữa, chỉ biết là tớ đã dành 1 phần ko nhỏ trong tim tớ cho cô ấy. Giờ tớ và cô ấy đang ở xa nhau nửa vòng trái đất (ko phải 1 vòng nhé
). Nhiều lần tớ căm ghét tớ vì đã thích cô ấy. Nhiều lần tớ đã đau lòng đến muốn khóc khi nghĩ đến 1 ngày cô ấy nhìn thấy tớ in real life. Vâng, tớ muốn làm quen dần với nỗi đau đó, tớ cũng biết các cậu sẽ nói gì ("Thằng yếu đuối, con gái kiểu chỉ biết nhìn bề ngoài thì đừng tiếc làm gì"), trong nỗi đau ấy có 1 chút thất vọng và pha vào cả sự tự thương hại bản thân nữa. Tớ đâu đc chọn mình sinh ra như thế nào
, đâu phải lỗi ở tớ
, tớ chỉ biết là mình phải học và quen nó. Tớ biết tớ hạnh phúc hơn nhiều người vì sinh ra lành lặn. Nhưng lòng tham con người (hay ít nhất là lòng tham của tớ) ko muốn chấp nhận chỉ có thế, tớ ganh tị với mọi người xung quanh, và tớ sợ cảm giác ganh ghét với người khác, tớ tự cô lập mình trong 4 bức tường và 1 cái PC. Hôm nay cô ấy đã bảo tớ là chỗ dựa tinh thần của cô ấy. Với tớ điều đó nghĩa là trong nỗi đau tớ vẫn cố làm quen bây h lại có thêm suy nghĩ mình gây ra sự thất vọng cho cô ấy. Thề trên tất cả những gì quý giá nhất của tớ (có thể hiểu là các cậu, những người bạn trên gvn :devil: :devil:), tớ thề là tớ ko bao h muốn làm tổn thương cô ấy, những cảm xúc tớ phải chịu là quá đủ rồi, tớ ko muốn nước mắt cô ấy phải rơi, dù phần đời còn lại tớ phải tự vượt qua 1 mình thì tớ vẫn chỉ mong cô ấy tìm đc hạnh phúc thật sự.Ok, nhẹ lòng hơn ròi, cám ơn các cậu đã nghe tớ tâm sự, viết ra thôi mà cũng khó quá, chịu khó đọc nhé, tớ dốt văn lắm T_T
P/s: nick mượn T_T
. Tài và đức đang típ tục rèn luyện, thx 
, chắc sau đây sẽ có người muốn xin webcam của ông làm bằng chứng là gái hay trai thì ông sẽ chối phắt đi vì lý do là " việc gì phải cho các người thấy mặt tôi" ... phải không hatcatvodanh