hơ ! đấy là trên lý thuyết ,còn thực tế thì chưa hẳn .Nếu như bác chỉ muốn làm 1 họa sĩ vẽ truyện tranh nghiệp dư hoặc đơn giản là đi chuyên vào truyện tranh thì bác ko cần phải làm 1 họa sĩ ngay từ đầu đâu . 1 họa sĩ tức là đã qua các giai đoạn(cái này là theo hiểu biết,kinh nghiệm của người đi trước) :
1- vẽ nguệch ngoạc(trẻ thơ ,hồn nhiên tưởng tượng)
2- vẽ chi tiết( lớn lớn chút ,thay đổi các góc nhìn,nét bút cứng cáp hơn)
3- vẽ tả thực(vẽ tượng, vẽ chân dung , độ chi tiết cao )
ở đây lại phân ra 2 hướng đi :
-hướng đi 1:(tạm gọi là hướng đi thăng thiên vì lúc này tâm hồn đã trên mây roài)
4+ vẽ đơn giản hóa (lược hóa đi chi tiết ko cần thiết ,rút tỉa lại nét đặc trưng ,để trí tưởng tượng tham gia vào)
5+ vẽ nguệch ngoạc( kịch kim,trình độ đạt mức bay bổng, đòi hỏi sự tưởng tượng của cả người xem)
---> khi này trí tưởng tượng và mắt nhìn của họa sĩ đã vượt qua mức bình thường ,lên đến mức "thăng hoa" roài ,lúc đó chẳng còn thích vẽ truyện tranh nữa mà muốn vẽ những cảnh vật "siêu thực",những tác phẩm có giá trị nghệ thuật cao.hạn chế là thành công đến muộn hơn so với bên kia 1 chút và đòi hỏi người xem phải có trình độ thưởng thức nghệ thuật nhất định
-hướng đi 2 :(tạm gọi là hướng đi "cố chì" )
4+ vẽ người ,cảnh vật thực( phát huy độ chi tiết đến tối đa )
5+ vẽ truyền thần,truyền cảm xúc (kịch kim,trình độ đạt mức cao siêu ,bắt hình và diễn đạt cảm xúc thật )
---> khi này trí tưởng tượng có phần hạn chế nhưng lại thể hiện tốt những cảm xúc thực và người họa sĩ sẽ đi tìm những cảm giác đấy như 1 sở thích.Hạn chế là khó mà đột phá "cảnh giới" cao hơn được nữa so với hướng đi kia ,và thường được đánh giá cao lúc đầu nhưng thấp lúc sau so với bên kia.
-
nói chung là để làm họa sĩ truyện tranh chỉ cần luyện đến mức thứ 3 hoặc thứ 4 là đủ(thậm chí là mức 2) .
.Và ko phải bất kỳ ai muốn vẽ được thì cũng phải đi học vẽ đâu ,bằng chứng là trong box này rất nhiều người ko đi học nhưng nhờ nỗ lực bản thân mà luyện ---> vẫn vẽ tốt

.EM nói có chỗ nào sai sót các bác sửa giúp nhé .
