Thuật luyện binh thì đúng là có , nhưng tôi đánh giá ko cao lắm vì phải mang tính mạng ra đặt cược

thế nên ko biết luyện được mấy lần
còn cái Nghi thì đừng dùng, dùng thì đừng nghi thì chỉ là tính cách thôi , ko phải thuật dùng người , Lữ bố cũng giống thế này
"Đa nghi" (Đa nghi như Tào Tháo) mới là tính cách.
Trong HPLN ko ít nhân vật có tài dùng người, có lối dùng người tự tin hào sảng "trước giờ không bận tâm đến chuyện binh sĩ làm gi" như Tiểu Bá Vương Tôn Sách, cũng có lối dùng người như nuôi Hổ của Đổng Trác... tuy nhiên cái cách dùng người của Tào Tháo, mặc dù chưa được thể hiện nhiều vẫn rất đáng đc chú ý.
Nói "Nghi thì đừng dùng, dùng thì đừng nghi" không đơn thuần chỉ là thái độ xét đoán, nghi ngờ xuông như người khác. Trong HPLN này, cái "Nghi người" của Tào Tháo chính là khả năng phán xét, là cách nhìn nhận và đánh giá khả năng của người khác. Đó là cái nhìn sắc sảo về lòng trung thành của Hứa Chử hay khả năng phán đóan về mưu kế của Lữ Bố, đó là cái nhận định tinh tế về một trong những vị quân sư tài năng nhất của mình: đó là Tuân Úc (Nếu như người có nhẫn tâm hơn một chút, không chừng còn lợi hại hơn cả Quách Gia).
Trong Tam Quốc Tào Thào còn đc biết đến như đệ nhất đa nghi (Đa nghi như Tào Tháo), nhưng ở trong HPLN này, cái đa nghi (nghĩa đen) chưa đc biểu hiện rõ lắm, chỉ có thể thấy cái đa nghi, tức là luôn nghi ngờ để phán xét tình thế, bao hàm trong "nghi người" mà thôi. Vì thế, mặc dù hành động lén lút theo Tào để lao động đường phố Hán Đế của Tuân Úc khá cẩn trọng vẫn không qua mắt đc Tào Tháo (tập 9-10)... là người đứng đầu lại bị xỏ mũi như vậy, thế mà Tào Tháo không nổi giận, lại thu nhận thêm Từ Hỏang (bạn Tuân Úc) ấy là biết nhìn xa, vì lúc này ông còn cần đến Tuân Úc (Quách Gia - Tuân Úc, một hắc một bạch, Tào Tháo có 2 người này như 2 cánh cùng vỗ)...
Một điểm khá thú vị nữa trong truyện là hình tượng của Đổng Trác và Tào Tháo khá giống nhau, cả 2 đều có tư tưởng lớn, đều là... nhà cải cách xã hội cả

, nhưng cách dùng người của Đổng Trác chính là "nuôi hổ dòm nhà", trong khi cách dùng người của Tào Tháo có vẻ khôn khéo hơn, đặc biệt là thái độ của ông khi biết Tuân Úc xỏ mũi mình , rất hảo sảng nhưng đầy tính toán, đó chính là tư chất của nhà chiến lượt xuất sắc thời Tam Quốc ( Đọan này có cảnh anh em Hạ Hầu cảm phục bái lạy tận trung)... Trong suốt thời kỳ cầm quyền, Tào Tháo chưa hề bị lật đổ, vậy phải xem về sau Tào Tháo "dùng" Tuân Úc và Tư Mã Ý như thế nào!
2. Nói về Thuật luyện binh. Không chỉ là nhà...cải cách xã hội, TT còn là nhà quân sự lớn thời Tam Quốc, thế nên chuyện Trần Chân đưa việc luyện binh của Tào Tháo vào HPLN một cách khác người (vốn dĩ truyện đã khác người) thì cũng không có gì lạ. Là người có chí lớn, thống nhất cả Trung Quốc thì
binh lục phải hùng mạnh, không chỉ ở số lượng mà còn ở chất lượng... nói về cách luyện binh và dùng binh thì phải kể đến một nhân vật kiệt xuất nữa: đó là Tôn Sách, sẵn sàng đánh đổi tính mạng của minh với Trời để làm việc mà Trời đất không dung, kích động sĩ khí đến cực điểm, gây hiệu quả tức thời...khiến người người đồng tâm giết giặc. Cách luyện binh của Tào Tháo cũng hướng tời mục tiêu đồng tâm hợp lục đó, nhưng theo một hướng khác... đó là đặt quân sĩ vào tình huống nan giải nhất, để binh sĩ tự lực cánh sinh, trui rèn trong khổ ải, trong cách luyện binh còn giúp tìm ra những kẻ phản bội thay lòng, hay những ai kiên trung nghĩa khí, luyện binh còn giúp tìm ra điểm mạnh và khác phục điểm yếu... đó là sự kết hợp cách "dùng người" của Tào Tháo. Chuyện mang tính mạng đặc cược ra tức là thể hiện cái tính cach không ngại nguy hiểm, phải vào hang cọp mới bắt đc cọp (vì IQ của các nhân vật rất cao, phải làm cho giống thật thì người ta mơi tin và thể hiện chứ

)
Với một đội ngũ binh sĩ được trui rèn như vậy,
"Hãy xem Quan Độ ngày sau ta dùng một cản trăm"
Còn chuyện đánh cược với ông trời, đó cũng là dụng ý của Trần Chân Đại Hiệp. Trong TQDN của LQT Gia Cát không giết Táo Tháo là vì mệnh trời, đây là một chi tiết rất đâc trong nghệ thuật của LQT, chuyện Trần Mỗ đưa vào cũng để thể hiện cái thành bại được mất bằng số mệnh ấy của chiên tranh thời xưa.
Nhìn chung thì truyện chỉ mới bươc đc nhũng bước đầu tiên, nhưng về sau nhân vật Tào Tháo cũng không kém cạnh gì so với các Kỳ đc lăng xê đâu.
P/s: HPLN tuy chỉ là truyện tranh, nhưng ẩn ý sâu xa và cách nhìn nhận của Trần Chân về thời Tam Quốc được đưa vào truyện không kém phần hấp dẫn đâu, đọc nó không thể đọc theo cách truyện chưởng thông thường đc... :'>
Như Trương Phi, trong TQDN xây dựng ông với khuôn mặt dữ tợn hàm ý thô lỗ nhưng thẳng thắn cương trực (theo thuật nhân tướng học thời xưa), Trần Mưu cũng cố ý xây dựng Trương Phi thành một nhân vật xấu xí như vậy, nhưng lại là người tinh tế, hơn nữa còn là một họa gia, vì thế thường vẽ mặt tuồng mỗi khi ra ngoài (đóan chắc là rất nho nhã, đẹp chai vô lối

)
Là một họa gia, ẩn bên trong chiếc mặt nạ tuồng xấu xí, ấy là hàm ý "Tinh trong thô", bên ngoài thô thiển nhưng tinh túy ẩn chứa bên trong.
Tất nhiên, đó chỉ là hình tượng do Trần Đại Hiệp xây dựng nên, fan đừng quá hâm mộ mà cứ theo đó để phán thì... :'>