Giải thích 1 tí về cái kết của câu truyện :
Sở dĩ kết thúc câu truyện nhanh và bất ngờ như thế. Là vì Phương là một cô gái khá mềm yếu. Phương rất tin mẹ mình, vì Phương cảm thấy mẹ yêu Phương hết lòng. Sau đó Phương phát hiện ra một sự thật. Giữa lúc đang gục ngã thì có một bàn tay đỡ lấy Phương. Phương đem toàn bộ niềm tin trước đây, niềm tin về con người mới và cả tình yêu đầu đời, cả trinh tiết của mình trao cho người ấy. Nhưng chỉ sau khi hạnh phúc tột độ vài tiếng đồng hồ là tận đáy đau khổ. Phương nhận ra những gì mình đã nghĩ chỉ là ảo giác về một thế giới màu hồng. Tâm hồn non nớt của Phương khi được đưa lên đỉnh cao rồi bỉ đẩy xuống vực sâu, khó mà tồn tại được nữa.
Một số người nói rằng : "Sao phải xoắn ?" "Sao phải chết ?" "Sống tiếp đi chứ". Nhưng nếu sống tiếp thì Phương phải là một con người cực kì cứng cỏi và mạnh mẽ. mà con người như thế thì không thể là con người của Phương. Bạn đọc có thể thấy Phương hết sức nhạy cảm với từng vấn đề nhỏ của cuộc sống, như lúc mua xe, lúc thấy mẹ mình, lúc yêu Quân.
Một chi tiết làm bạn đọc thắc mắc : Sao Quân vẫn sống nhở nhơ ? Ngắn gọn như lời Quân nói : Đời mà em ! - Đơn giản vì Quân có tiền :)
Một câu truyện không vui nhưng phản ánh chân thực về nội tâm nhân vật và ngoại hình xã hội bây giờ. Đó là điều tôi muốn nói :)
P/s :
1. Câu truyện này xảy ra năm 2009 !
2. Có ai muốn biết câu chuyện về bé em không ?