Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Còn Chè năm 2012 nữa mà.Mc bầm dập bao năm mới ăn nổi mà. Mc là clb có đầu tiên vô địch c1 trong hơn 30 năm đó. clb gần nhất vô địch c1 lần đầu là chó mực từ tận thời 96-97. Trong 30 toàn là bọn đã có kinh nghiệm rồi ăn cup. Nói để thấy ở C1 quan trọng nhất là truyền thống và kinh nghiệm. Phong độ nhiều lúc chỉ là thứ yếu thôi. Ăn cái đầu tiên là cực kì khó.
Đi cái ccJesus Zin năm sau đi đc rồi.
Jesus có quả đối mặt dù việt vị nhưng sút quá thiếu trách nhiệm, chấn thương thì nhiều, ko còn có thể làm đầu tàu cho đội này đc.
Ông Zin mõm thì thôi, free lỗ hổng cho đội bạn đục.





Đã hâm mộ Arsenal đến giờ này thì xác định là hâm mộ không phải vì Cup hay những giờ phút ăn mừng rồi. 20 năm trời, ngay cả tiến gần đến danh hiệu còn không có, huống chi mơ cao mơ xa.Từ lúc thích đội bóng tới h chưa vô địch giải lớn nào, 20 năm thanh xuân của tôi!!!
20 năm trung niên tiếp theo mong mỏi dc ăn mừng.![]()



Như ai đó đã từng nói, chúng ta thích một đội bóng vì chúng ta thấy được tính cách, con người mình trong đó. Thực ra hồi 2002-2004 tui lại là Fan của ManU vì hầu như lúc đó mọi đứa trẻ đều thế, Sau này năm 2008 khi phần nhiều xem được những trận Arsenal thi đấu thì tui mới thấy phản phất tính cách của mình trong đó, tui thấy đa số Fan Arsenal đều hướng nội sống vì tình cảm nhiều hơn, cảm xúc dễ bị chi phối, nó đúng với con người tui. Tóm lại đội bóng chúng ta yêu đã tốt hơn so với cách đây 3 năm, Fan nào mà dám nghĩ Arsenal sẽ đua với Liver và ManC đến tận vòng này, tiếc là gặp 1 Pep quá out trình. Chúng ta rồi sẽ tốt lên, thành công rồi sẽ tới, cái gì càng khó thì thành quả đạt được sẽ càng ngọt ngào.Đã hâm mộ Arsenal đến giờ này thì xác định là hâm mộ không phải vì Cup hay những giờ phút ăn mừng rồi. 20 năm trời, ngay cả tiến gần đến danh hiệu còn không có, huống chi mơ cao mơ xa.
Trong đời thằng nào chả thích nhà lầu xe hơi, thằng nào chả thích vang danh thiên hạ nhưng ở đời mấy người làm được, hay thậm chí là đủ khả năng làm được.
Hâm mộ Arsenal giống như ngộ ra sự chấp nhận, chấp nhận mình chỉ đạt được đến đó và hướng đến một cuộc sống hạnh phúc bên những người thân yêu
Người ta vẫn nói "một túp lều tranh đôi quả tim vàng" - tức là không thể giàu nổi thì thôi ít ra còn sống hạnh phúc. Chứ đã nghèo lại còn lôi nhau ra chửi, khinh miệt nhau nghèo tối ngày nữa thì max nát.
Vô địch được thì vui, không thì thôi, miễn là đội còn đá bóng thì mình còn theo dõi. Biết đâu đến lúc nhắm mắt xuôi tay, 30 40 năm nữa có 1 lần Arsenal vô địch thì sao, đến lúc ấy chắc cũng mừng lắm, cảm xúc dồn nén hoặc là ngược lại, đội sa cơ lỡ vận xuống hạng cũng không biết được, tới lúc ấy chắc vẫn cố gắng cổ vũ để đội lên hạng lại.
Chứ mỗi lần thua lại buồn lại đau thì...năm đéo nào chả thua, sức đéo đâu mà buồn được lắm thế.

