AI LÀ HUNG THỦ THẬT SỰ ÁM SÁT LINCOLN ?
Bismarck – vị thủ tướng kiên cường và giàu lòng hy sinh của nước Đức đã từng chỉ ra
một cách sắc bén rằng:
Ông ấy (Lincoln) được quốc hội trao quyền tiến hành vay tiền thông qua việc bán
khoản công trái cho người dân, như vậy thì Chính phủ và quốc gia sẽ thoát được khỏi
cái bẫy cài sẵn của các nhà tài chính nước ngoài. Trong khi họ (các nhà tài chính quốc
tế) hiểu rõ được rằng nước Mỹ sẽ thoát khỏi vòng khống chế của họ, thì ngày chết của
Lincoln chẳng còn mấy xa xôi.
Sau khi ra sắc lệnh giải phóng nô lệ da đen và thống nhất miền nam, ngay lập
tức Lincoln đã tuyên bố xóa toàn bộ các khoản nợ chiến tranh mà miền nam đã gánh
chịu. Các ngân hàng quốc tế chu cấp khoản lớn tài chính cho miền nam trong suốt
cuộc chiến, đã bị tổn thất nghiêm trọng vì quyết định này. Để trả thù Lincoln, đặc biệt
là để lật đổ chính sách mới về tiền tệ của Lincoln, họ đã tập hợp các thế lực bất mãn
đối với vị tổng thống này, bí mật lên kế hoạch ám sát tổng thống. Với họ, chuyện chỉ
đạo đám côn đồ ám sát tổng thống thực tế không phải là một việc khó khăn.
Sau khi Lincoln bị ám sát, dưới sự thao túng của các thế lực tài chính quốc tế, quốc
hội tuyên bố phế bỏ chính sách tiền tệ mới của Lincoln, giới hạn của việc phát hành
tiền tệ mới của Lincoln không được vượt quá 400 triệu đô-la.
Năm 1972, có người hỏi Bộ tài chính Mỹ rằng, với số tiền mới 450 triệu đô-la Mỹ của
Lincoln phát hành, chính phủ rốt cuộc đã tiết kiệm được bao nhiêu lãi suất. Sau mấy
tuần tính toán kỹ lưỡng, câu trả lời của Bộ tài chính là: nhờ tổng số tiền Lincoln tự
phát hành cho Chính phủ Mỹ mà quốc gia này đã tiết kiệm được 4 tỉ đô-la lợi nhuận.
[34]
Cuộc chiến tranh nam bắc của Mỹ, về căn bản là một cuộc tranh giành lợi ích kịch liệt
giữa các thế lực tài chính quốc tế cũng như những người đại diện cho các thế lực đó và
Chính phủ Mỹ trong việc thống soái quyền phát hành tiền tệ quốc gia và chính sách tài
chính tiền tệ của Mỹ. Trong thời gian hơn một trăm năm sau cuộc chiến tranh nam
bắc, đôi bên đã tiến hành những cuộc chiến tàn khốc, tổng cộng đã có 7 tổng thống
Mỹ vì cuộc chiến này mà bị ám sát, nhiều nghị sĩ bị thủ tiêu. Mãi đến năm 1913, việc
thành lập hệ thống ngân hàng dự trữ liên bang Mỹ đã đánh dấu cho thắng lợi mang
tính quyết định của ngân hàng quốc tế.
Thật đúng như Bismarck đã nói:
Cái chết của Lincoln là sự tổn thất nghiêm trọng của thế giới cơ đốc giáo. Nước Mỹ có
thể không còn ai có thể đi lại con đường vĩ đại của ông, còn các ngân hàng sẽ lại một
lần nữa khống chế những ai giàu có. Tôi lo rằng các ngân hàng nước ngoài với những
thủ đoạn cao siêu và tàn bạo sẽ dành được sự giàu có của nước Mỹ, sau đó dùng nó để
hủy hoại nền văn minh hiện đại một cách có hệ thống.
Hung thủ là một diễn viên có chút tiếng tăm khi đó có tên là John Wilkes Booth. Sau khi ám sát xong
Lincoln thì tay này hoảng sợ bỏ trốn, ngày 26 tháng 4 hung thủ bị bắn chết trên đường bỏ trốn. Trong
xe ngựa của hung thủ, người ta đã phát hiện thấy rất nhiều thư từ viết bằng mật mã và một số vận
dụng cá nhân của Juda Benjamin - Bộ trưởng Bộ chiến tranh của Chính phủ miền nam và sau này là
Bộ trưởng ngoại giao, một người có thực quyền về mặt tài chính ở miền nam đồng thời có mối quan
hệ rất thân mật với các đại gia ngân hàng ở châu Âu.
Sau đó người này đã đào tẩu sang Anh. Sự kiện Lincoln bị ám sát về sau đã được lan truyền rộng ra
và nhiều người cho rằng đây là một âm mưu có quy mô lớn. Những nguời tham gia trong âm mưu
này có thể là các thành viên nội các của Lincoln, các ngân hàng ở New York và Philadenphia, quan
chức cao cấp của Chính phủ miền nam, giới quyền lực trong ngành xuất bản báo chí và các phần tử
nổi loạn ở miền bắc.
Thời đó có một giả thuyết lan truyền rộng rãi rằng, Booth không hề bị giết chết, mà là được phóng
thích, còn thi thể được mai táng sau này là người đồng mưu của anh ta. Edwin Stanton - Bộ trưởng
chiến tranh nắm giữ trọng quyền khi đó đã che dấu chân tướng sự việc. Thoạt nghe thì đây có vẻ là
một giả thuyết hoang đường. Thế nhưng, sau khi một loạt các văn kiện bí mật của Bộ trưởng chiến
tranh được giải mã vào những năm 30 của thế kỷ 20 thì các nhà sử học đã phát hiện ra một sự thật
đầy kinh ngạc về cái chết của Tổng thống Lincoln, trên thực tế chẳng khác gì lời đồn thổi của thiên hạ.
Otto Eisenschiml, nhà sử học đầu tiên chuyên nghiên cứu về đề tài này đã gây chấn động cho các
đồng nghiệp trên thế giới bằng những phát hiện đầy bất ngờ trong bài viết “Tại sao Lincoln bị ám
sát?”. Sau đó, Theodore Roscoe đã cho công bố kết quả nghiên cứu có sức ảnh hưởng rộng rãi hơn
nữa bằng cách chỉ ra rằng:
Phần lớn các nghiên cứu lịch sử của thế kỷ 19 liên quan đến việc tổng thống Lincoln bị ám sát đều
miêu tả sự việc giống như một vở bi kịch điển hình của nhà hát Ford vậy … Chỉ có một số ít nhìn nhận
sự việc như là một cuộc mưu sát: Lincoln chết trong tay một tên tội phạm thô bỉ … tội phạm phải bị
trừng phạt theo pháp luật; thuyết âm mưu đã bị bóp chết; cuối cùng Đức và Mỹ đã giành được thắng
lợi, Lincoln cũng đã thuộc về “quá khứ”.
Thế nhưng, việc giải thích sự kiện ám sát tổng thống vừa không khiến cho người ta hài lòng vừa khó
khiến cho người ta khâm phục. Thực tế cho thấy, tên tội phạm liên quan đến cái chết của Lincoln vẫn
đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. [2]
Trong bài viết “Hành động ngu xuẩn” thuộc cuốn hồi ký của mình, Izola Forrester, cháu gái của tên
hung thủ, đã nói rằng, bà phát hiện thấy ghi chép bí mật “Kỵ sĩ rạp xiếc” (Knights of the Golden Circle)
đã bị Chính phủ cố ý cất vào trong kho văn kiện, đồng thời bị Edwin Stanton xếp vào loại tài liệu tuyệt
mật. Sau khi Lincoln bị ám sát, bất cứ ai cũng không được tiếp cận với những tài liệu này. Do mối
quan hệ huyết thống giữa Izola và Booth, hơn nữa, với tư cách là một nhà văn chuyên nghiệp, cuối
cùng bà đã trở thành là người đầu tiên được phép đọc những tài liệu này. Trong cuốn sách của mình,
bà đã viết rằng:
Những bao tài liệu cũ kỹ thần bí này được cất giữ trong một két bảo hiểm nằm trong góc
khuất giữa nơi đặt di tích của “âm mưu thẩm phán” và căn phòng trưng bày. Nếu không phải là năm
năm trước, khi đọc những tư liệu (ở căn phòng đó) mà tôi đã tình cờ nhìn thấy cạnh chiếc tủ, thì có
thể chẳng bao giờ tôi biết chúng (tài liệu bí mật) tồn tại.
Những tài liệu ở đây có liên quan đến ông nội tôi. Tôi biết ông từng là thành viên của một tổ chức bí
mật. Tổ chức này chính là “Kỵ sĩ rạp xiếc” do Bickley sáng tập nên. Tôi có giữ một tấm ảnh của ông -
bức ảnh ông chụp chung với họ, tất cả họ đều ăn mặc chỉnh tề. Bức ảnh này được phát hiện trong
quyển “kinh thánh” của bà nội tôi …tôi còn nhớ bà từng nói rằng chồng bà (Booth) là “công cụ của
người khác.[3]
“Kỵ sĩ rạp xiếc” và các thế lực tài chính New York rốt cuộc có mối quan hệ như thế nào? Có bao nhiêu
người trong chính phủ của Lincoln đã tham gia vào âm mưu ám sát Lincoln ? Tại sao các nghiên cứu
về cái chết của Lincoln trong suốt thời gian dài luôn lạc hướng như vậy? Cái chết của Lincoln cũng
giống với cái chết của Kennedy sau đó 100 năm, đều là sự phối hợp mang tính tổ chức trên quy mô
lớn, mọi chứng cứ đều bị bịt đầu mối, mọi sự điều tra đều bị đánh lạc hướng một cách hệ thống, chân
tướng của sự việc luôn được che phủ bởi một màn sương lịch sử dày đặc.
Muốn hiểu được động cơ và mưu đồ thực sự đằng sau việc Lincoln bị sát hại, chúng ta cần phải tìm
hiểu sâu hơn những cuộc đối đầu trong nỗ lực khống chế quyền phát hành tiền tệ của quốc gia này
suốt quá trình lập quốc của Mỹ.