- 6/1/04
- 3,270
- 4
Tự nhiên mắt rơm rớm, cảm thấy bế tắc quá…
Mấy ngày trước, tổ chức sinh nhật cho đứa cháu tại lớp mẫu giáo… bánh kẹo, sữa, bánh kem… đầy đủ cả. Tôi cũng bon chen lên làm “phó nháy” cho đứa cháu, mang quà lên tặng nó.
Lớp mẫu giáo, con nít nhiều, thấy cầm máy ảnh đến, đứa nào cũng bu lại để được chụp. Trong tất cả, bắt gặp ánh mắt của 1 em bé, ánh mắt mà đến giờ cứ khiến tôi ray rứt…
Là con nít, đáng thương nhất là ánh mắt thèm muốn, muốn được có như người ta… ánh mắt cô bé đó cũng như vậy, cũng muốn được tổ chức sinh nhật, được chụp ảnh.
Chụp được 3 hình ảnh có em lọt vào, cả 3 em đều đứng khép nép đằng sau hàng, vẫn ánh mắt đó, ngước nhìn…
Nhìn ánh mắt em, tôi thấy được chính tôi trước đây, lúc còn nhỏ… nhìn người ta tổ chức sinh nhật, được tặng quà, cũng ao ước có 1 sinh nhật được tổ chức, để được nhận quà từ người ta. Nhưng nhà nghèo, không có điều kiện thì làm sao được...
Không biết trong đám bạn của cháu tôi, bao nhiêu đứa đã được tổ chức sinh nhật? Bao nhiêu đứa cũng ước ao có được 1 buổi sinh nhật, 1 món quà vào ngày sinh…?
Cứ tối đến, nhìn lại ảnh, nhìn ánh mắt của bé, tôi lại thấy xót xa, bức rứt và bế tắc. Tôi không biết hoàn cảnh của bé, tôi không biết gia đình bé có khá giả hay không, nhưng nhìn cách ăn mặc, nhìn ánh mắt… tôi cũng đoán được phần nào câu trả lời…
Nhìn hình ảnh, nhìn ánh mắt mà cứ rơm rớm…
Bế tắc và không biết phải làm sao để giải quyết, phải làm sao để thoát khỏi tâm trạng này…
Lại đọc được tin này - http://dantri.com.vn/c167/s167-452189/canh-khon-cung-cua-nguoi-vo-co-chong-mang-benh-hiem-ngheo.htm
12 triệu cho 1 ca phẫu thuật. Chỉ 12 triệu để cứu sống 1 mạng người…
Ôi! Đời…
Mấy ngày trước, tổ chức sinh nhật cho đứa cháu tại lớp mẫu giáo… bánh kẹo, sữa, bánh kem… đầy đủ cả. Tôi cũng bon chen lên làm “phó nháy” cho đứa cháu, mang quà lên tặng nó.
Lớp mẫu giáo, con nít nhiều, thấy cầm máy ảnh đến, đứa nào cũng bu lại để được chụp. Trong tất cả, bắt gặp ánh mắt của 1 em bé, ánh mắt mà đến giờ cứ khiến tôi ray rứt…
Là con nít, đáng thương nhất là ánh mắt thèm muốn, muốn được có như người ta… ánh mắt cô bé đó cũng như vậy, cũng muốn được tổ chức sinh nhật, được chụp ảnh.
Chụp được 3 hình ảnh có em lọt vào, cả 3 em đều đứng khép nép đằng sau hàng, vẫn ánh mắt đó, ngước nhìn…
Nhìn ánh mắt em, tôi thấy được chính tôi trước đây, lúc còn nhỏ… nhìn người ta tổ chức sinh nhật, được tặng quà, cũng ao ước có 1 sinh nhật được tổ chức, để được nhận quà từ người ta. Nhưng nhà nghèo, không có điều kiện thì làm sao được...
Không biết trong đám bạn của cháu tôi, bao nhiêu đứa đã được tổ chức sinh nhật? Bao nhiêu đứa cũng ước ao có được 1 buổi sinh nhật, 1 món quà vào ngày sinh…?
Cứ tối đến, nhìn lại ảnh, nhìn ánh mắt của bé, tôi lại thấy xót xa, bức rứt và bế tắc. Tôi không biết hoàn cảnh của bé, tôi không biết gia đình bé có khá giả hay không, nhưng nhìn cách ăn mặc, nhìn ánh mắt… tôi cũng đoán được phần nào câu trả lời…
Nhìn hình ảnh, nhìn ánh mắt mà cứ rơm rớm…
Bế tắc và không biết phải làm sao để giải quyết, phải làm sao để thoát khỏi tâm trạng này…
Lại đọc được tin này - http://dantri.com.vn/c167/s167-452189/canh-khon-cung-cua-nguoi-vo-co-chong-mang-benh-hiem-ngheo.htm
12 triệu cho 1 ca phẫu thuật. Chỉ 12 triệu để cứu sống 1 mạng người…
Ôi! Đời…
