Griffith cũng như Tào Tháo thôi, mẫu người có tố chất thủ lĩnh rất cao, giỏi thu phục nhân tâm, và sẵn sàn bất chấp mọi giá, kể cả hy sinh chiến hữu, chỉ cần tới phút cuối một mình nó đạt được hoài bão. Tuy nhiên, căn bản mà nói, thì Griffith là 1 thủ lĩnh đáng tin cậy, và miễn là chưa tới bước đường cùng, thì cứ yên tâm là đi theo nó sẽ ko sợ bị bạc đãi. Bởi vì Griffith ko bao giờ để lãng phí cái gì có thể mang lợi lộc cho nó (cho nên nó mới bỏ bao nhiêu công sức để chiêu mộ Gatts, và bị sốc tới mức nào khi Gatts bỏ đi).
Tôi khoái Griffith bởi vì nó là 1 NV phản diện hết sức độc đáo. Nhìn chung thì nó ko có chỗ nào thông cảm được cả: tàn nhẫn, thủ đoạn, ích kỷ... nhưng nó ko phải loại trùm như Makoto, ngồi chễm chệ cho thiên hạ cung phụng chờ NV chính tới xử. Griffith có cả 1 quá trình phấn đấu, leo lên từ 2 bàn tay trắng để đạt được vị thế của nó, 1 cuộc đời đầy những bước thăng trầm. Nói ra, tôi thấy nó đáng nể lắm chứ.
Mặt khác nữa là phong cách của Griffith. Cái kiểu anh hùng khôi ngô tuấn tú mặc giáp sáng lóa cưỡi bạch mã trước giờ chỉ dành cho mấy thằng hoàng tử giết rồng thôi. Vậy mà trong này lại thấy hình ảnh đó ở 1 thằng siêu phản diện. Hơ hơ... và nhất là thiên hạ ai cũng bị cái mã đó mê hoặc mà cóc biết là nó phản diện tới cỡ nào.