Còn trẻ thì cứ yêu đương thôi, nhưng giữ cho nhau mới mẻ càng lâu thì càng tốt, để cưới rồi còn hứng thú khám phá về nhau, tầm chục năm thì hết cái để khám phá là vừa. 3 năm mà bắt đầu chán thì phải tìm cách hâm nóng tình cảm, tạo sự mới mẻ trong quan hệ, và xúc tiến việc cưới xin là vừa. Thế nên đừng yêu sớm quá. 18-20 đã yêu, 3 năm sau mới 23, việc làm chưa chắc đã có, cuộc sống, tương lai còn mông lung, bất định, tiền không, nhà thì ở nhờ nhà bố mẹ (ko nói đến các thiếu gia nhé), hai đứa biết làm gì tiếp theo đây? Cưới không được, còn yêu thì đã nhàm chán, gặp nhau là phải kiếm chuyện nói, kiếm chỗ đi, áp lực cuộc sống dễ sinh cáu gắt, cãi nhau, thế là bể. Tuổi này cứ yêu đương vui chơi thỏa thích đi, đừng vôi dính vào nhau.
Chuẩn không cần chỉnh ::)
Thực chất vấn đề này thấy rất nhiều ở các cặp lấy nhau quá sớm, vừa ra trường cả 2 đã vội vội vàng vàng lấy nhau rồi dọn ra ở chung một khu nhỏ tẹo theo kiểu "1 túp lều tranh 2 trái tim vàng". Nhưng rồi sống với nhau một thời gian mới :
-Hoặc nhận ra thật sự rằng dù 2 người đã quá rõ về nhau nhưng khi cuộc sống vợ chồng bắt đầu thì mới thấy cái mình hiểu chưa chắc đã đúng trong cuộc sống hôn nhân ~~> chia tay
-Hoặc vì cuộc sống của hai người chả ra đâu vào đâu, cứ như hai sinh viên ghép nhà ở trọ với nhau. Nhà cử tiền bạc không kiếm ra, suốt ngày đầu tắt mặt tối rồi sinh này sinh nọ....
Chưa kể đó là những vấn đề nảy sinh, như lúc mới cưới thích quá thành ra không cần suy nghĩ quất luôn đứa con ~~~> 2 người bị ràng buộc ~~~> từ đó tới cuối đời chả ai sướng.
Vì thế theo trong vòng độ tuổi 30 nên là bé nhất để bắt đầu cuộc sống vợ chồng. Ngoài việc tránh được những chuyện trên ta còn có được những lợi thế:
-Chồng và vợ có cái nhìn chín chắn hơn về cuộc sống vì thế không chỉ có cái nhìn đúng đắn hơn về việc xác định bạn đời, hiểu và biết kiềm chế cảm xúc bồng bột, mà cũng biết dìm cái tôi xuống một chút trong cuộc sống gia đình. Các bạn trẻ thường hay đem cái tôi ra nhiều quá mà ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống gia đình, đó là :"tại sao tôi phải chịu thiệt. Tại sao anh/cô được làm cái này còn tôi phải làm thế kia. Tại sao anh/cô lại dám coi thường tôi như vật [mặc dù chả có chuyện gì]"~~> biết hy sinh hơn.
-Định hình được con đường nghề nghiệp rõ ràng hơn, nắm bắt được cơ bản kỹ năng phân bổ tài chính trong cuộc sống tự lập, biết cách tổ chức thời gian biểu để không phải cảm thấy nặng nề và áp lực nghề nghiệp lẫn công việc gia đình,.....
Chính vì vậy, khi dưới lứa tuổi trên dĩ nhiên ta vẫn phải yêu và yêu thật lòng, nhưng không mang mọi chuyện tiến quá xa và quá sớm. Không huỵch toẹt tất cả mọi thứ về mình cũng như tiến quá sâu vào cuộc sống của đối tượng ~~> sẽ trở thành một kiểu "bạn chí cốt của gia đình" hay "một người anh/em kết nghĩa". Bắt đầu không còn những kiểu đi chơi vu vơ rồi tìm nơi nào đó ôm ấp hay gì nữa, những cuộc đi chơi riêng giữa 2 người sẽ thưa đi và mỗi lần đi nên là những quán ăn, quán cà phê đàng hoàng nơi hai người bắt đầu trò chuyện về cuộc sống tương lai + với 1 chuyện quan trọng đó là bắt đầu bàn với nhau về những tính tình của bạn đời mà ta thấy nên thay đổi cho cuộc sống của hai người mai sau ~~> dĩ nhiên cả đời không thể cứ ngậm ngùi nhìn những tính xấu của bạn đời được, nhưng nên biết xử sự khéo léo, 2 bên thay đổi từ từ ..... Rồi lâu lâu mới có những cuộc đi chơi xa hâm nóng tình cảm,.... Theo thời gian tự khắc sẽ loại bỏ những người không hợp với cuộc sống nghiêm túc và lọc ra một người duy nhất. Bên cạnh đó ta cũng phải bắt đầu một cuộc sống tự lập, tách bố mẹ ra tạo dựng cuộc sống riêng. Ban đầu thậm chí nếu cảm thấy khó khăn có thể kết hợp với một người bạn nữa (nên là bạn thân và cùng giới

) và tự dạy cho mình những kỹ năng sống cơ bản
