- 2/3/06
- 8,287
- 2,261
3DS ra mắt cũng dc 1 thời gian rồi, lượng máy bán ra cũng vượt ngưỡng 5tr, bình phẩm update tin cũng chán chê rồi, mà số người mua máy ở VN cũng khá rồi. Chắc cũng đã đến lúc làm 1 thớt về cảm nhận riêng từng người về dòng máy handheld này nhể ?
Mềnh mở đầu nhé.
---
Cảm nhận đầu tiên ngay khi mua dc con 3DS, chính là ấn tượng về mẫu mã và kiểu dáng. So với các đời trước vốn thiết kế bo góc nhẹ nhàng và “trơn”, thì 3DS có thiết kế tương đối gồ ghề, góc cạnh và nặng tay hơn hẳn. Kết hợp với case nhựa cứng thì cẩm vào cảm thấy rất chắc chắn, xứng đáng là 1 máy game đến từ Jà pửn vốn nổi tiếng là làm đồ điện tử rất bền.
Ấn tượng thứ 2 chính là nước sơn ngoài. Mềnh mua con Red Flame và cũng có dịp cầm qua 2 con Black Cosmos và Blue Aqua, thật sự cảm thấy nước sơn bóng mờ toát lên dc cái thần thái sang trọng, hơn hẳn cái vẻ ngoài “trẻ con” của các đời NDS trước. Và chỉ ai có dịp sờ tận tay vào 1 con 3DS mới cảm nhận dc vẻ đẹp của nó, vượt xa những tấm hình chụp – dù có qua PTS vẫn ko bộc lộ hết dc cái chất nhựa sơn bóng rất tuyệt của 3DS. Tất nhiên mặt hạn chế của loại sơn này hẳn ai đã dùng qua PS3 đời đầu cũng đã nếm qua : đó là nó bắt vân tay rất ghê, cầm 1 chút là dấu tay dây đầy -_-
Ấn tượng thứ 3, là về thiết kế cũng như tính ứng dụng của 3DS. Vẫn giữ truyền thống “nắp gập” của NDS (có lẽ người Nhật thích nắp gập, vì đa số điện thoại hot keitai của Nhật cũng là nắp gập), 3DS thêm vào 1 cần analog để tạo sự thuận thiện khi điều khiển. Rõ ràng khi chơi game hành động hoặc versus, 1 cần analog sẽ dễ dàng ra chiêu combo hơn hẳn nút 4 hướng thông thường. Và ngoài analog 3DS vẫn để lại 4 nút hướng, 1 số game tận dụng điều này để tăng thêm số lệnh nhanh dc gán vào các nút này. Tính ứng dụng của 3DS vẫn dc giữ nguyên với tiêu chí “dễ dàng khi mang đi, không gian rộng rãi khi chơi”. Một số nút dc bố trí thuận tiện hơn (như nút Power, đã thoát dc cảnh bị lờn sau 1 thời gian dùng do tắt bật suốt, hoặc như khe cắm stylus đã dc thiết kế lại để tránh chuyện rút ra rút vào nhiều làm lờn ngạnh giữ)
Nhưng có lẽ ấn tượng mạnh nhất đó là giờ đây 3DS đã có hẳn 1 menu riêng, hoàn mỹ gần như một hệ điều hành. Với các icon dc bố trí và tuỳ biến tự do, cũng như sự dễ dàng khi thao tác tinh chỉnh, nội chuyện ngồi vọc menu của 3DS cũng đã rất hứng thú chứ chưa cần nói đến chơi game.
Và, khi đã nhắc đến cái tên “3DS” ta ko thể ko nhắc đến một tính năng khiến 3DS đứng hẳn ở một vị trí khác trong giới handheld gaming, đó chính là tính năng hiển thị hình ảnh 3D ko cần kính. Với thanh trượt điều chỉnh độ hiển thị 3D từ sâu đến gần, người chơi có thể tuỳ ý điều chính cho phù hợp với thị lực cũng như nhu cầu. Khả năng dựng 3D view của 3DS thật sự rất tốt, đặc biệt là trong những tựa game như Legend of Zelda : Ocarina of Time hoặc Mario Land 3D, độ sâu 3D rất tuyệt vời và tạo cảm giác rất thật. Tất nhiên hạn chế của việc này vẫn là đối với một số người ko quen hoặc có thị lực kém, nhìn 1 lát sẽ rất chóng mặt và nhức đầu. Tuy Nintendo đã có khuyến cáo rằng người dùng nên giữ màn hình 3D cách mắt một khoảng cách từ 20 – 30cm theo phương trực diện, nhưng chơi 1 hồi hăng máu lên cũng chả để ý nó đang gần hay xa. Tất nhiên người chơi hoàn toàn có thể tắt chế độ hiển thị 3D để trở về dạng 2D nếu ko thích, vì chế độ 3D ngốn pin rất ghê.
Và nhược điểm của 3DS cũng chính là thời lượng pin khá ngắn, khoảng 4-5 tiếng ở ánh sáng level 3 và chế độ 3D đẩy max, volume max. Tuy vậy Power-saving mode của 3DS cũng hạn chế khá tốt về mặt này, và người dùng cũng có thể an tâm vì một số hãng thứ 3 cũng bắt đầu nghiên cứu các loại pin dung lượng cao cho 3DS.
Về mặt đồ hoạ, ta có thể dễ dàng nhận thấy 3DS đã có 1 bước tiến dài, rất dài so với thế hệ đàn anh NDS. Người chơi hẳn rất bất ngờ trước đồ hoạ tuyệt vời đến choáng ngợp của các tựa game đỉnh như RE : Revelation, Samurai Warriors, hoặc Monster Hunter 3G … Thật khó mà tin dc 1 hệ máy từ Nintendo, vốn xưa nay ko quan tâm lắm đến chuyện đồ hoạ, lại có đồ hoạ xuất sắc như vậy. Với 1 hệ máy chơi game cầm tay, như thế này đã là quá tuyệt vời, ko cần thêm gì nữa. Kết hợp với truyền thống chú trọng vào gameplay của Nintendo, 3DS quả thật là 1 quân bài mạnh, 1 cái máy in tiền tuyệt vời của Nintendo. Tuy vậy, một số tựa game dc port lại từ các hệ máy khác có vẻ ko tận dụng dc điểm mạnh này, dẫn đến hình ảnh vẫn còn khá non, điển hình là tựa game Tales of the Abyss – nó gây cho mình một nỗi thất vọng ghê gớm -_-
Có vẻ như Nintendo quyết tâm khắc phục tất cả những nhược điểm xưa nay của mình, khi mà ko chỉ dừng lại ở chuyện nâng cấp đồ hoạ, mà còn tấn công vào mảng dịch vụ mạng. Khả năng giao tiếp qua mạng của 3DS đã chứng tỏ rằng nếu Nintendo thật sự nghiêm túc chú tâm vào 1 mảng nào đó, họ hoàn toàn có thể làm cực tốt. Với hệ thống bán dịch vụ game và application E-shop, Nintendo thật sự biết cách để khiến khách hàng của mình vui lòng móc hầu bao ra để mua những thứ trong đó, có thể là những tựa minigame đỉnh của 3DS, hoặc của DSi Ware. Đồng thời khả năng giao tiếp qua dịch vụ Mii của 3DS cũng là một bước tấn công vào khái niệm “social network” (mạng xã hội). Điểm sáng tuyệt vời của E-shop chính là cho phép download Pokédex 3D, một application hiển thị các pokemon dc vẽ lại dưới hình dạng 3 chiều, thật sự rất đẹp, và hoàn toàn miễn phí.
Ngoài ra những tính năng đi kèm trong menu của 3DS cũng có thể khíên người chơi bỏ ra hàng giờ ngồi nghịch. Từ 3D camera cho phép chụp những tấm ảnh 3D, trình nghe nhạc với tính năng vừa play nhạc vừa nghịch ngợm với nhiều biến tấu, cho đến AR games chơi với các AR card … tất cả đều là những món quà rất dễ thương của Nintendo dành cho các fan hâm mộ.
3DS vẫn cho phép người chơi dc chơi các tựa game NDS, điều này có nghĩa, theo 1 cách hiểu ngầm, là các flashcard. Tuy vậy 3DS vẫn đưa ra các firmware update mạnh nhầm ngăn chặn việc dùng flashcard lậu, và rất nhiều loại flashcard phổ thông trên NDS đã bị 3DS chặn đứng. Đáng tiếc nhất chính là siêu flashcard Supercard DS2, vốn là nhà vô địch trên hệ NDS với những tính năng độc nhất vô nhị, lại vẫn ko tìm ra 1 giải pháp để qua mặt dc AP của 3DS. Hiện tại 2 loại flashcard dc xác nhận là chạy ổn định trên 3DS là R4 3DS và Acekard 2i.
Với định dạng băng gốc của mình, hiện tại việc hack dc rom game 3DS để chạy trên 1 thiết bị thứ 3, vẫn đang là 1 nan đề của các nhà cung ứng. Việc bỏ một số tiền khá lớn để mua băng gốc của 3DS cũng khiến nhiều người đắn đo, khi mà phần lớn fan của 3DS là lứa tuổi thanh thiếu niên còn đang đi học, ko có nhiều tiền. Vì vậy việc hack dc rom game 3DS đang là điều nhiều người trông chờ, mặc dù có vẻ chuyện này sẽ làm doanh thu của Nintendo hụt 1 khoản ko nhỏ. Trứơc mắt giải pháp tạm thời vẫn là tập trung chơi hết 1 game, rồi bán đi hoặc trao đổi game khác.
Yêu cầu trong topic này :
- Mỗi người vote 1 phiếu, và viết cảm nhận cá nhân của mình. Viết cho rõ ràng đầy đủ hen, thích cái gì/ ghét cái gì/ cần có cái gì ở 3DS thì viết rõ ra, hạn chế dùm 3 cái kiểu tung hê lãng nhách.
- Ai đã có 3DS hoặc đã có dịp dùng qua 3DS thì hẵn viết cảm nhận. Các thanh niên “học giả” nào chỉ toàn xem clip/ hình/ tin tức mà phán kiểu thánh thì miễn dùm cho.
- Hạn chế chat chit trong đây
Mềnh mở đầu nhé.
---
Cảm nhận đầu tiên ngay khi mua dc con 3DS, chính là ấn tượng về mẫu mã và kiểu dáng. So với các đời trước vốn thiết kế bo góc nhẹ nhàng và “trơn”, thì 3DS có thiết kế tương đối gồ ghề, góc cạnh và nặng tay hơn hẳn. Kết hợp với case nhựa cứng thì cẩm vào cảm thấy rất chắc chắn, xứng đáng là 1 máy game đến từ Jà pửn vốn nổi tiếng là làm đồ điện tử rất bền.
Ấn tượng thứ 2 chính là nước sơn ngoài. Mềnh mua con Red Flame và cũng có dịp cầm qua 2 con Black Cosmos và Blue Aqua, thật sự cảm thấy nước sơn bóng mờ toát lên dc cái thần thái sang trọng, hơn hẳn cái vẻ ngoài “trẻ con” của các đời NDS trước. Và chỉ ai có dịp sờ tận tay vào 1 con 3DS mới cảm nhận dc vẻ đẹp của nó, vượt xa những tấm hình chụp – dù có qua PTS vẫn ko bộc lộ hết dc cái chất nhựa sơn bóng rất tuyệt của 3DS. Tất nhiên mặt hạn chế của loại sơn này hẳn ai đã dùng qua PS3 đời đầu cũng đã nếm qua : đó là nó bắt vân tay rất ghê, cầm 1 chút là dấu tay dây đầy -_-
Ấn tượng thứ 3, là về thiết kế cũng như tính ứng dụng của 3DS. Vẫn giữ truyền thống “nắp gập” của NDS (có lẽ người Nhật thích nắp gập, vì đa số điện thoại hot keitai của Nhật cũng là nắp gập), 3DS thêm vào 1 cần analog để tạo sự thuận thiện khi điều khiển. Rõ ràng khi chơi game hành động hoặc versus, 1 cần analog sẽ dễ dàng ra chiêu combo hơn hẳn nút 4 hướng thông thường. Và ngoài analog 3DS vẫn để lại 4 nút hướng, 1 số game tận dụng điều này để tăng thêm số lệnh nhanh dc gán vào các nút này. Tính ứng dụng của 3DS vẫn dc giữ nguyên với tiêu chí “dễ dàng khi mang đi, không gian rộng rãi khi chơi”. Một số nút dc bố trí thuận tiện hơn (như nút Power, đã thoát dc cảnh bị lờn sau 1 thời gian dùng do tắt bật suốt, hoặc như khe cắm stylus đã dc thiết kế lại để tránh chuyện rút ra rút vào nhiều làm lờn ngạnh giữ)
Nhưng có lẽ ấn tượng mạnh nhất đó là giờ đây 3DS đã có hẳn 1 menu riêng, hoàn mỹ gần như một hệ điều hành. Với các icon dc bố trí và tuỳ biến tự do, cũng như sự dễ dàng khi thao tác tinh chỉnh, nội chuyện ngồi vọc menu của 3DS cũng đã rất hứng thú chứ chưa cần nói đến chơi game.
Và, khi đã nhắc đến cái tên “3DS” ta ko thể ko nhắc đến một tính năng khiến 3DS đứng hẳn ở một vị trí khác trong giới handheld gaming, đó chính là tính năng hiển thị hình ảnh 3D ko cần kính. Với thanh trượt điều chỉnh độ hiển thị 3D từ sâu đến gần, người chơi có thể tuỳ ý điều chính cho phù hợp với thị lực cũng như nhu cầu. Khả năng dựng 3D view của 3DS thật sự rất tốt, đặc biệt là trong những tựa game như Legend of Zelda : Ocarina of Time hoặc Mario Land 3D, độ sâu 3D rất tuyệt vời và tạo cảm giác rất thật. Tất nhiên hạn chế của việc này vẫn là đối với một số người ko quen hoặc có thị lực kém, nhìn 1 lát sẽ rất chóng mặt và nhức đầu. Tuy Nintendo đã có khuyến cáo rằng người dùng nên giữ màn hình 3D cách mắt một khoảng cách từ 20 – 30cm theo phương trực diện, nhưng chơi 1 hồi hăng máu lên cũng chả để ý nó đang gần hay xa. Tất nhiên người chơi hoàn toàn có thể tắt chế độ hiển thị 3D để trở về dạng 2D nếu ko thích, vì chế độ 3D ngốn pin rất ghê.
Và nhược điểm của 3DS cũng chính là thời lượng pin khá ngắn, khoảng 4-5 tiếng ở ánh sáng level 3 và chế độ 3D đẩy max, volume max. Tuy vậy Power-saving mode của 3DS cũng hạn chế khá tốt về mặt này, và người dùng cũng có thể an tâm vì một số hãng thứ 3 cũng bắt đầu nghiên cứu các loại pin dung lượng cao cho 3DS.
Về mặt đồ hoạ, ta có thể dễ dàng nhận thấy 3DS đã có 1 bước tiến dài, rất dài so với thế hệ đàn anh NDS. Người chơi hẳn rất bất ngờ trước đồ hoạ tuyệt vời đến choáng ngợp của các tựa game đỉnh như RE : Revelation, Samurai Warriors, hoặc Monster Hunter 3G … Thật khó mà tin dc 1 hệ máy từ Nintendo, vốn xưa nay ko quan tâm lắm đến chuyện đồ hoạ, lại có đồ hoạ xuất sắc như vậy. Với 1 hệ máy chơi game cầm tay, như thế này đã là quá tuyệt vời, ko cần thêm gì nữa. Kết hợp với truyền thống chú trọng vào gameplay của Nintendo, 3DS quả thật là 1 quân bài mạnh, 1 cái máy in tiền tuyệt vời của Nintendo. Tuy vậy, một số tựa game dc port lại từ các hệ máy khác có vẻ ko tận dụng dc điểm mạnh này, dẫn đến hình ảnh vẫn còn khá non, điển hình là tựa game Tales of the Abyss – nó gây cho mình một nỗi thất vọng ghê gớm -_-
Có vẻ như Nintendo quyết tâm khắc phục tất cả những nhược điểm xưa nay của mình, khi mà ko chỉ dừng lại ở chuyện nâng cấp đồ hoạ, mà còn tấn công vào mảng dịch vụ mạng. Khả năng giao tiếp qua mạng của 3DS đã chứng tỏ rằng nếu Nintendo thật sự nghiêm túc chú tâm vào 1 mảng nào đó, họ hoàn toàn có thể làm cực tốt. Với hệ thống bán dịch vụ game và application E-shop, Nintendo thật sự biết cách để khiến khách hàng của mình vui lòng móc hầu bao ra để mua những thứ trong đó, có thể là những tựa minigame đỉnh của 3DS, hoặc của DSi Ware. Đồng thời khả năng giao tiếp qua dịch vụ Mii của 3DS cũng là một bước tấn công vào khái niệm “social network” (mạng xã hội). Điểm sáng tuyệt vời của E-shop chính là cho phép download Pokédex 3D, một application hiển thị các pokemon dc vẽ lại dưới hình dạng 3 chiều, thật sự rất đẹp, và hoàn toàn miễn phí.
Ngoài ra những tính năng đi kèm trong menu của 3DS cũng có thể khíên người chơi bỏ ra hàng giờ ngồi nghịch. Từ 3D camera cho phép chụp những tấm ảnh 3D, trình nghe nhạc với tính năng vừa play nhạc vừa nghịch ngợm với nhiều biến tấu, cho đến AR games chơi với các AR card … tất cả đều là những món quà rất dễ thương của Nintendo dành cho các fan hâm mộ.
3DS vẫn cho phép người chơi dc chơi các tựa game NDS, điều này có nghĩa, theo 1 cách hiểu ngầm, là các flashcard. Tuy vậy 3DS vẫn đưa ra các firmware update mạnh nhầm ngăn chặn việc dùng flashcard lậu, và rất nhiều loại flashcard phổ thông trên NDS đã bị 3DS chặn đứng. Đáng tiếc nhất chính là siêu flashcard Supercard DS2, vốn là nhà vô địch trên hệ NDS với những tính năng độc nhất vô nhị, lại vẫn ko tìm ra 1 giải pháp để qua mặt dc AP của 3DS. Hiện tại 2 loại flashcard dc xác nhận là chạy ổn định trên 3DS là R4 3DS và Acekard 2i.
Với định dạng băng gốc của mình, hiện tại việc hack dc rom game 3DS để chạy trên 1 thiết bị thứ 3, vẫn đang là 1 nan đề của các nhà cung ứng. Việc bỏ một số tiền khá lớn để mua băng gốc của 3DS cũng khiến nhiều người đắn đo, khi mà phần lớn fan của 3DS là lứa tuổi thanh thiếu niên còn đang đi học, ko có nhiều tiền. Vì vậy việc hack dc rom game 3DS đang là điều nhiều người trông chờ, mặc dù có vẻ chuyện này sẽ làm doanh thu của Nintendo hụt 1 khoản ko nhỏ. Trứơc mắt giải pháp tạm thời vẫn là tập trung chơi hết 1 game, rồi bán đi hoặc trao đổi game khác.
. Nói chung là đủ xài, không quá xịn nhưng không có gì để chê. Hiện tớ đang chơi Samurai Warrior Chronicles, rất đẹp. Chơi 3D 1 lúc quá lâu sẽ hoa mắt, tốt nhất chỉ nên chơi ở chế độ 3D không quá 1h.


)
. Mặc dù chưa mua game nào trên Eshop 
). Cho đến khi mình thất vọng về game dynasty warrior trên PSV quá nên xin lại cái DS cũ của mẹ chơi, và bắt đầu ngưỡng mộ nintendo từ đó. Và cuối cùng, PSV giờ nằm xếp xó chờ game, nhường chỗ cho 3DS.