Kỉ niệm khó quên ấy là vừa coi vừa chửi nhưng cái đó là lần đầu còn coi lại thì thấy cái kết đó là kết quả của sự kết hợp mặt tiêu cực của 3 nhân vật chính...
-Makoto: Ngoài mặt hiền lành nhút nhát khiến người khác hiểu lầm là bị gái dụ mới thành đồi trụy. Thực sự thì trong nhà anh ấy vốn đầy sách Hay. Pervert nhưng dám thể hiện kiểu Onizuka còn đỡ chứ thằng này im lìm hành sự mới là thảm họa. Nói "thú tính" là dễ hình dung nhất.
-Sekai: Phóng túng mà không quyết đoán nữa muốn bỏ nữa muốn ôm, liên tưởng tới câu chuyện xương gà của Cao Cao, kết quả cùng là dùng dằng mãi rồi không có quyết định của bản thân, để rồi tới khi thằng Makoto nó lòi mặt ra quyết dùm thì thành tâm thần. Tự mình làm mình chịu, "em có lỗi nhưng không có tội".
-Katsura: Khiến mọi người cảm thấy thương hại vì sự bất hạnh, nhưng nghĩ lại thì toàn là tự bản thân nhu nhược mà ra. Có chức quyền mà bị dân đen ăn hiếp không dám hó hé, có võ mà bị harrass không chịu phản kháng để đến nỗi bị rape mà thằng rapist hoàn toàn trắng án, thấy rõ bộ mặt thằng Makoto mà còn cố ôm nó vào. Em ấy không có tội nhưng lỗi thì có chứ chẳng phải victim ở đây như mọi người lầm tưởng