Nói thế nào nhỉ, cái không khí game của DMC lúc đầu Shinji Mikami đặt ra cho DMC1 nó mang đậm phong cách ma quái tây phương, với những kiến trúc kiểu Gothic, các con quái cũng lấy nhiều từ kinh thánh, divine comedy v..v.. kể cả các đòn thế của Dante cũng theo hình mẫu phương tây, đánh đơn giản, chắc chắn, nhảy nhót cũng bt ko có gì quá imba. Bản 2 là 1 thất bại về mặt combat thì ko nói, nhưng sang bản 3 thì Dante đã chuyển hẳn sang phong cách Nhật, với nào là combo dài hàng chục thậm chí cả trăm hit, nhảy lên ko rồi dash, dash 3 lần liên tiếp rồi biến mất hiện lên trên đầu địch thủ. Đến cả cutsense cũng theo phong cách cường điệu thái quá (DMC3 và 4 thể hiện rất rõ cái này). Theo tôi cái chất nó đã biến thành cái khác nhiều rồi (nghe đồn hình như bản 3 Shinji cũng ko làm nữa mà cha khác làm nên mới thế). Nếu như chơi bản 1 cảm giác như đang nghe heavy metal, thì đến bản 3 thực sự cảm thấy hình như mình đc nghe punk rock

Chơi thì vẫn chơi, bản 3 thì tôi vẫn phá hết bí mật đi hết các độ khó, nhưng đến khi sờ lại vào bản 1 bỗng thấy khoan khoái hơn hẳn, cái này chắc do sở thích cá nhân :)