“ Đã sinh ra ở đời ai cũng muốn mình trở thành người đứng đầu trong làng. Lão Tử thì trái lại : không dám ở trước thiên hạ (bất cảm vi thiên hạ tiên). Sau này, Trang Tử kế thừa tư tưởng của Lão Tử mà cho rằng : nổi danh là một điều nguy hiểm. Ông viết rất nhiều bài viết để diễn giải cho cái ý đó của mình và chê bai Khổng Tử là hay khoe tri thức và hành vi của mình. Trong bộ Trang Tử có nhiều bài viết mang tính hư cấu để bài xích Khổng Tử vì lúc đó Khổng Tử đã mất rồi. Hơn nữa lúc đó chưa có X-cà nên các mod và admin không thể trừ điểm hoặc cho Trang Tử đi xa vì tội : mạ lỵ và không tôn trọng sự khác biệt.
"Khổng Tử bị vây ở khoảng giữa nước Trần và nước Sái, bảy ngày không có cơm ăn.
Quan đại công tên là Nhiệm lại chia buồn, hỏi:
- Ông đã suýt chết ?
Khổng Tử đáp:
- Phải.
- Ông sợ chết không ?
- Sợ.
Nhiệm bảo:
- Vậy, tôi xin giảng cái đạo bất tử. "Ở Đông Hải có loài chim tên là Ý đãi. Loài đó chậm chạp, từ tốn như vụng về; bay cùng đoàn với nhau, con trước con sau, chen lấn nhau mà đậu. Khi tiến không con nào tranh bay trước, khi lui không con nào dám ở lại sau; khi ăn không con nào dám ăn trước, đợi những đồ thừa. Cho nên loài đó được sống yên ổn ở trong hàng, người ngoài không hại được nó, mà nó tránh được họa.
"Cây thẳng thì bị đốn trước. Giếng nước ngọt thì cạn trước. Ông có ý tô điểm tri thức để làm cho bọn ngu phải sợ, sửa cái thân để làm rõ kẻ xấu xa. Ông rực rỡ như giơ cao mặt trời mặt trăng mà đi, cho nên không tránh được họạ..".
Khổng Tử đáp:
" Lời ông thật hay!". Rồi từ chối sự giao du, bỏ cả đệ tử, trốn trong một cái trằm lớn (chỗ hoang vu), làm áo cừu áo cát mà bận, hái hột cây thử, cây lật mà ăn, nhập bầy với đàn thú, đàn chim mà thú chim không để ý tới".
Trang Tử theo cái thuyết "Người rất khéo thì như vụng, người nói giỏi thì như lắp bắp" và khuyên ta phải "liệng bỏ cái trí" đi (khí trí). Thế kỷ thứ tám, Liễu Tôn Nguyên đặt tên cho một ngọn núi gần chỗ ông ở là "Núi Ngu" (Ngu Sơn) và dòng suối nơi đó là "Suối Ngu" (Ngu Khê). Thế kỷ mười tám, Trịnh Bản Kiều có một câu danh ngôn: "Thông minh khó, hồ đồ cũng khó, do thông minh mà đạt được hồ đồ lại càng khó". Trong văn học Trung Hoa có nhiều câu tán tụng sự ngu độn như câu đó. Người Mỹ có câu: "Đừng nên tinh ranh quá" (Don't be too smart), cũng là cái nghĩa: người đại trí thường có vẻ ngu. Tinman khen bạn : học nhanh, hiểu lẹ, thông minh… còn tôi nhắc bạn : bạn hãy cảnh giác với những lời khen đó. Theo tôi nghĩ ở phương Đông hay phương Tây người ta không thích những kẻ tinh ranh quá trong giao thiệp. Nguyễn Trãi khi góp ý với Lê Lợi về kế sách đã nêu lên quan điểm : Cái tuyệt khéo trong mọi sự khéo đó là tính chân thật.“
Mong chị tiếp tục con đường của mình một các khéo léo! Kính.