[spoil]_ Nguồn về giá tiền nô lệ là đánh giá giai đoạn Spactacus đấy ạ, và là từ Osprey :v Bọn Osprey nó chuyên viết về qs nhưng thỉnh thoảng vẫn phải nêu chút dẫn chứng đơn giản về kinh tế, bởi thực tế hầu hết các cuộc chiến tranh có nguồn gốc từ kinh tế, và chiến tranh ko thể ko có kinh tế đi kèm. Giá nô lệ thời đó phản ảnh 1 điều : nô lệ bắt được ko hề rẻ, chỉ có càng ngày càng đắt hơn. thời Spactacus, Rome vẫn trên đà tăng trưởng cực mạnh khi mở rộng lãnh thổ, có nghĩa là các chiến dịch vẫn diễn ra thường xuyên, hệ thống quân sự của Rome vẫn rất mạnh mẽ. Dù vậy, để có 1 nô lệ trưởng thành, Rome cũng phải bỏ ra chi phí tương đối cao, tương đương với chi phí nuôi 1 lính lê dương, điều đó có nghĩa
quân phí Rome cực cao, nô lệ dù nhiều giá vẫn phải cực tốt mới bù lại được. Càng về sau, mở rộng càng chậm lại, nô lệ càng khó kiếm, thì giá đương nhiên tiếp tục tăng cao hơn. Với giá cả như vậy,
nô lệ không có cách nào là chủ lực lao động trong kinh tế của Rome. Như os prey họ nói, Nô lệ ở La Mã, là biểu tượng của giàu có, quyền lực, chứ không phải là động lực chính cho nền kinh tế.
(*nguồn Os prey *)
_ Việc đế chế La Mã khủng hoảng về sau, có lẽ có nguyên nhân từ việc nô lệ và chiến tranh ngày càng khó khăn, nhưng cũng có thể không phải lý do chính. Nhưng dù trong hoàn cảnh như vậy, La Mã vẫn tiêu pha bạt mạng, chủ nô vẫn sống xa hoa như thời ông cha, thì đó chính là biểu hiện của sự chững lại, sự hủ bại của giới thống trị. Từ đấy bất ổn xã hội sẽ dần nảy sinh ở bên trong và cần thời gian ( hoặc nội chiến như lúc trước ) để giải quyết. Nhưng có lẽ La Mã ko có đủ may mắn khi các tộc rợ phương bắc và du mục phương đông dần trở nên mạnh mẽ hơn, quấy nhiều biên giới La Mã -> thù trong giặc ngoài :v
p/s: Rợ oánh tan cả đông lẫn tây La Mã :v
http://imgur.com/gA79NBx[/spoil]