- 15/1/12
- 42
- 11
- Banned
- #1
Tối hôm đó tôi dẫn người yêu đi mua đồ, sau đó tôi quên túi quay lại lấy, trở ra thì ko thấy người ta, tôi gọi điện hỏi ở đâu, thì người ta nói ''ở đây nè, ko chú ý gì hết'' với giọng bực bội, tôi quay đầu lại thì không thấy ai, vì lúc đó tôi đã chạy lên chỗ cũ, mà đường xe cũng đông quá, tôi ko muốn hỏi lại vì sợ người ta giận, nhưng tôi nghĩ chắc là người ta cũng thấy tôi nên tôi quyết định chạy từ từ để người ta chạy theo, nhưng chạy 1 đoạn nhìn lại cũng ko thấy ai, quyết định hỏi lần nữa thì người ta càng giận hơn, tôi đoán là người ta đã đứng ở chỗ cũ, tôi nói tôi chạy lên khúc này thì người ta bảo mệt quá và bỏ về luôn. Tôi nghĩ người ta giận thôi chứ cũng sẽ quay lại, nhưng ko, tôi đã chờ suốt ko thấy và về nhà.
Như các bạn thấy, câu chuyện giận dỗi này khá vô duyên nhàm chán, nhưng từ đó khiến tôi suy nghĩ 1 điều, tôi trong mắt người ta quan trọng như thế nào...
Tôi biết người ta giận tôi hay đãng trí, và ko tập trung chú ý, nhưng từ lúc quen nhau tới giờ, có bao giờ người ta nhận ra là tôi đã chờ đợi, đã phiền muộn vì người ta rất nhiều lần không ? nhưng sau cùng tôi cũng quay lại làm hoà trước, vì lẽ đó người ấy luôn nghĩ là tôi sẽ phụ thuộc vào người ấy.
Tôi nhận thấy người ta đối với tôi quan trọng hơn là tôi đối với người ta.
Người ta có nhiều việc để lo, tôi chỉ là 1 phần nhỏ nhoi trong câu chuyện đó, nên người ta sẵn sàng đối xử tôi rất tệ mà ko thấy áy náy. Tôi nhắn tin quyết định tạm biệt và tôi dám chắc người ta cũng sẽ ko liên lạc lại đâu, cũng như những lần khác thôi. Chỉ đến khi tôi lại tự động làm hoà thì may ra...với người ấy, chỉ có tôi có lỗi, nếu người ấy có lỗi, tôi cũng ko quan trọng đến mức người ấy sẽ gặp xin lỗi.
Mọi người có thấy tôi có vội vàng quyết định không?
Thật sự tôi cũng ko ngờ tôi sẽ đón 1 cái tết trong tâm trạng thế này...
Như các bạn thấy, câu chuyện giận dỗi này khá vô duyên nhàm chán, nhưng từ đó khiến tôi suy nghĩ 1 điều, tôi trong mắt người ta quan trọng như thế nào...
Tôi biết người ta giận tôi hay đãng trí, và ko tập trung chú ý, nhưng từ lúc quen nhau tới giờ, có bao giờ người ta nhận ra là tôi đã chờ đợi, đã phiền muộn vì người ta rất nhiều lần không ? nhưng sau cùng tôi cũng quay lại làm hoà trước, vì lẽ đó người ấy luôn nghĩ là tôi sẽ phụ thuộc vào người ấy.
Tôi nhận thấy người ta đối với tôi quan trọng hơn là tôi đối với người ta.
Người ta có nhiều việc để lo, tôi chỉ là 1 phần nhỏ nhoi trong câu chuyện đó, nên người ta sẵn sàng đối xử tôi rất tệ mà ko thấy áy náy. Tôi nhắn tin quyết định tạm biệt và tôi dám chắc người ta cũng sẽ ko liên lạc lại đâu, cũng như những lần khác thôi. Chỉ đến khi tôi lại tự động làm hoà thì may ra...với người ấy, chỉ có tôi có lỗi, nếu người ấy có lỗi, tôi cũng ko quan trọng đến mức người ấy sẽ gặp xin lỗi.
Mọi người có thấy tôi có vội vàng quyết định không?
Thật sự tôi cũng ko ngờ tôi sẽ đón 1 cái tết trong tâm trạng thế này...
), họ cho rằng đàn ông phải chiều chuộng và nâng niu họ theo cách họ muốn (vô tôi vạ trong vài trường hợp), và vì quá ý thức chuyện đó nên đôi khi (hoặc thường xuyên) họ trở nên ích kỷ trong vài trường hợp ... Tình cảm càng chín thì càng ít "nhõng nhẽo" (có nhiều mối lo khác thì bớt các phần kia đi thôi).
, vấn đề là cậu thuộc loại đàn ông nào
Ko lạm dụng thì còn đc hưởng ... ăn ít no dai 
