Trên tiền đề làm gương cho nó ( để nói nó còn nghe ) thì phải sút cho nó mấy cái vào đít nếu nó bật.Sau đó tìm dịp tâm sự nói phải trái với nó.Kết hợp
Con em mình hồi nó học lớp 8,lớp 9 khá hỗn.Bố mẹ nói nó toàn cãi.Nó mở mồm bật mình sút cho 1 phát bay thẳng ra cửa, khóc lóc um sùm , chả ai dỗ. Sau đó mỗi lần đi xa về đều mua quà, hỏi han quan tâm , Bây giờ học ĐH rồi, nếu mấy chuyện nhẹ nhàng nói mà nó bật , đùn đẩy thì mình cho qua, cười hề hề.bt khá chiều nó. Nhưng hễ lúc nào mình có chút thái độ bực mình,tức giận là nó phải làm / phải nghe dù đôi khi nó vẫn vùng vằng.Quan trọng là phải cho nó biết làm cái gì cũng phải có 1 giới hạn,đừng có vượt qua giới hạn đấy để anh mày bực lên thì ko xong đâu
Dạy nhưng phải làm nó vừa quý,vừa sợ mà vừa nể.Chứ thằng anh sau 1 hồi giảng giải cho đứa em , nó nói 1 câu "anh thì khác gì ? , anh thì làm gì được ? " hoặc anh em bt chả nói với nhau câu nào bao giờ...thế thì dạy sao nổi
TRong nhà phải có trên có dưới, ko sau này nó trèo lên đầu lên cổ mình thì mệt lắm.
Và khi mình dạy em, thì bố mẹ ủng hộ hoàn toàn.Đá nó mà bố mẹ ra mắng m ình thì nó chỉ được cái nhờn.Khoản này phải làm việc với bố mẹ trước.
Thằng bạn trước cũng hay mắng em nó, nhưng bố mẹ nó toàn bênh, giờ ko nói được nó nữa rồi.Rèn phải rèn từ bé , với sự góp sức của cả gia đình.Thằng anh trai mà ko dạy được đứa em gái thì thất bại , thật sự thất bại.