- 30/7/08
- 52
- 51
Trên thế giới có muôn ngàn tôn giáo nhưng như trăm sông đổ về biển lớn, tất cả đều khuyên con người ta làm điều thiện, tránh xa điều ác và nhất là tôn thờ sự vị tha.
Đi trong đêm Thánh vô cùng, nơi tình yêu, niềm tin và sự tha thứ hội tụ trong dáng hình của Chúa, Minh nghe như văng vẳng đâu đây lời bài hát của Tony Orlando trong bài Tie a yellow ribbon round the old oak tree : “Tôi là một tội nhân và chỉ có tình yêu của em mới đem đến sự tha thứ, em hãy buộc dảy ruy băng màu vàng lên cây sồi già…” Một bản tình ca thật đẹp xuất phát từ một giai thoại đậm chất nhân văn mà Minh đã được đọc trong quãng thời gian tuổi đôi mươi của mình.
Chuyện kể rằng ở một thị trấn vô danh trên đất Mỹ vào năm 1972, có một chàng trai phạm tội và bị kết án 3 năm tù, trước đó khi vào trại giam anh viết thư nhắn gửi người vợ sắp cưới: Nếu còn yêu và còn tha thứ dành cho anh thì hãy buộc một dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn vào ngày anh mãn hạn tù.
Nếu không nhìn thấy dải ruy băng ấy, anh sẽ ra đi mãi mãi, không bao giờ quấy rầy cô nữa. Thế rồi trong suốt ba năm ngồi tù, anh bặt tin người vợ chưa cưới. Niềm tin về sự tha thứ trong hình ảnh dảy ruy băng vàng trên cây sồi già cũng vì thế mà nhạt nhòa theo thời gian.
Ra tù, anh định bắt xe đi thẳng ra thành phố chứ không ngang qua quảng trường thị trấn như lời ước hẹn. Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe, chàng trai vẫn cứ ở lại. Lý trí bảo anh hãy chạy trốn khỏi miền kí ức, nhưng tiếng nói của con tim bắt anh phải tới quảng trường.
Và tình yêu đã chiến thắng. Trên quảng trường thị trấn hôm ấy, người ta đã chứng kiến một chàng trai đứng khóc dưới tán cây sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng.
Câu chuyện đó là một giai thoại, nhưng sẽ là sự thật. Hôm nay, Minh vừa được hết hạn treo nick và nếu còn tha thứ cho Minh thì Pooh chỉ cần viết một câu “Dải ruy băng màu vàng”, Nếu không có dòng chữ đó, Minh sẽ ra đi mãi mãi, không bao giờ quấy rầy Pooh, quấy rầy box tâm sự nữa.
Nếu bạn đọc xong hãy nhắn cô ấy giùm Minh nhé!
Đi trong đêm Thánh vô cùng, nơi tình yêu, niềm tin và sự tha thứ hội tụ trong dáng hình của Chúa, Minh nghe như văng vẳng đâu đây lời bài hát của Tony Orlando trong bài Tie a yellow ribbon round the old oak tree : “Tôi là một tội nhân và chỉ có tình yêu của em mới đem đến sự tha thứ, em hãy buộc dảy ruy băng màu vàng lên cây sồi già…” Một bản tình ca thật đẹp xuất phát từ một giai thoại đậm chất nhân văn mà Minh đã được đọc trong quãng thời gian tuổi đôi mươi của mình.
Chuyện kể rằng ở một thị trấn vô danh trên đất Mỹ vào năm 1972, có một chàng trai phạm tội và bị kết án 3 năm tù, trước đó khi vào trại giam anh viết thư nhắn gửi người vợ sắp cưới: Nếu còn yêu và còn tha thứ dành cho anh thì hãy buộc một dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn vào ngày anh mãn hạn tù.
Nếu không nhìn thấy dải ruy băng ấy, anh sẽ ra đi mãi mãi, không bao giờ quấy rầy cô nữa. Thế rồi trong suốt ba năm ngồi tù, anh bặt tin người vợ chưa cưới. Niềm tin về sự tha thứ trong hình ảnh dảy ruy băng vàng trên cây sồi già cũng vì thế mà nhạt nhòa theo thời gian.
Ra tù, anh định bắt xe đi thẳng ra thành phố chứ không ngang qua quảng trường thị trấn như lời ước hẹn. Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe, chàng trai vẫn cứ ở lại. Lý trí bảo anh hãy chạy trốn khỏi miền kí ức, nhưng tiếng nói của con tim bắt anh phải tới quảng trường.
Và tình yêu đã chiến thắng. Trên quảng trường thị trấn hôm ấy, người ta đã chứng kiến một chàng trai đứng khóc dưới tán cây sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng.
Câu chuyện đó là một giai thoại, nhưng sẽ là sự thật. Hôm nay, Minh vừa được hết hạn treo nick và nếu còn tha thứ cho Minh thì Pooh chỉ cần viết một câu “Dải ruy băng màu vàng”, Nếu không có dòng chữ đó, Minh sẽ ra đi mãi mãi, không bao giờ quấy rầy Pooh, quấy rầy box tâm sự nữa.
Nếu bạn đọc xong hãy nhắn cô ấy giùm Minh nhé!




