Mình nay là sv CNTT năm cuối rồi. Kì này tính ra phải làm luận án tốt nghiệp, nhưng lap hỏng, thế là bao dự định đành dang dở, phải ở lại trường thêm 1 kì nữa. Lúc đó cảm thấy thất vọng, chán chường, bức bách với cuộc sống hiện tại. Sau đó mình dự định rất nhiều thứ & nghĩ là sẽ theo đuổi nó tới cùng: tốt nghiệp, đi làm, thi IELTS, thi GRE, apply MS, đi đây đi đó...
Đùng 1 cái hôm nay nó gọi lên phường đội, nó bảo hết năm nay là mình phải đi NVQS. Rồi nó thao thao bất tuyệt về 1 cái viễn cảnh tươi sáng: trở thành Đảng viên, giấy chứng nhận hoàn thành NVQS, ưu tiên học lên sĩ quan, ưu tiên công tác ở CQ nhà nước...Thực sự những thứ này mình ko cần, thứ mình cần là đc yên ổn học hành, làm việc thôi.
Người lớn trong nhà thì bảo đi cho nên người, nói nghe thì dễ lắm đặt trường hợp là họ, liệu họ có dám đi ko ? Công sức học hành 4,5 năm trời chưa có đất dụng võ thì lại phải chết dần chết mòn trong doanh trại...
Cả ngày nay mình suy nghĩ rất nhiều, chẳng làm gì ra hồn. 18 tháng quân ngũ, mất nhiều hơn được. Bao nhiêu dự định có lẽ lại trôi ra sông ra biển. Nãy giờ cứ nằm trằn trọc mãi...
Đùng 1 cái hôm nay nó gọi lên phường đội, nó bảo hết năm nay là mình phải đi NVQS. Rồi nó thao thao bất tuyệt về 1 cái viễn cảnh tươi sáng: trở thành Đảng viên, giấy chứng nhận hoàn thành NVQS, ưu tiên học lên sĩ quan, ưu tiên công tác ở CQ nhà nước...Thực sự những thứ này mình ko cần, thứ mình cần là đc yên ổn học hành, làm việc thôi.
Người lớn trong nhà thì bảo đi cho nên người, nói nghe thì dễ lắm đặt trường hợp là họ, liệu họ có dám đi ko ? Công sức học hành 4,5 năm trời chưa có đất dụng võ thì lại phải chết dần chết mòn trong doanh trại...
Cả ngày nay mình suy nghĩ rất nhiều, chẳng làm gì ra hồn. 18 tháng quân ngũ, mất nhiều hơn được. Bao nhiêu dự định có lẽ lại trôi ra sông ra biển. Nãy giờ cứ nằm trằn trọc mãi...

