galo
Donkey Kong
- 26/7/09
- 460
- 3
Thế là cũng gần hơn 2 tuần khi em nói lời chia tay tôi để yêu một người khác:)
Khi em bắt đầu đi du học, tôi đã mơ hồ nghĩ ra cái viễn cảnh xấu nhất bởi vì em vốn là người sống tình cảm và rất sợ sự cô đơn, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu của em dành cho tôi, tin vào những lời em đã nói với tôi. Tôi đã cố gắng giữ mình bởi vì tôi yêu em rất nhiều. Tôi cũng đã từng bị say nắng, nhưng đâu đó trong lòng tôi vẫn nghĩ đến em. Hơn 3 năm yêu em, tôi đã cố gắng rất nhiều để cho em thấy rằng tôi đủ bản lĩnh để em có thể dựa vào vai tôi bởi vì em xứng đáng để nhận những điều đó...........
Khi em nói em yêu 1 người khác qua mạng, một người khác cũng ở Việt Nam, tôi thật sự rất shock và không tin đó là sự thật. Hàng ngày, dù công việc bận tới đâu, tôi vẫn đều đặn viết thư cho em, có những buổi tối tôi ngồi chờ em lên mạng chỉ để nói chuyện với em, để cho em bớt đi sự cô đơn nơi xứ người bởi vì em ko có bất cứ người bạn nào bên đó cả. Phải chăng sự quan tâm của tôi đã khiến em trở nên nhàm chán:)
Người ấy đến với em thật đúng lúc, anh ta biết cách quan tâm đến em, biết nói những câu yêu thương đầy lãng mạn, hát cho em nghe buổi tối, điều mà tôi đã ko làm được. Rồi tôi cũng phải tin là có tình yêu qua mạng thật.Tôi chỉ biết yêu em thật thà và tôi đã nhận ra đó là sai lầm:). Có những đêm tôi thức tới sáng chỉ để cố tìm cách giúp em giải 1 bài tập. Lúc em về mà ko biết chính xác máy bay hạ cánh khi nào, tôi đã chờ em suốt buổi chiều chỉ vì tôi ko muốn thấy em đi ra mà ko một người thân nào ra đón :)
Những ngày đầu, tôi cố gắng nhờ em vì rằng "Cố nhớ để dành lòng mà quên". Tim tôi nhói đau mỗi khi nghĩ đến em. Giờ đây thì tôi đã phải chấp nhận sự thật này, tôi phải sống tốt và sống cho bản thân tôi. Em sẽ là kỷ niệm và tôi sẽ cất nó trong 1 ngăn trong tim tôi, và tôi muốn dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho người thật sự hiểu tôi:). Bây giờ có thể tôi chưa quên em được nhưng thời gian sẽ hàn gắn được mọi thứ và tôi tin vào điều đó:). Tôi sẽ vẫn trân trọng những điều mà 2 chúng ta đã làm cho nhau.
Em đã dạy cho tôi nhiều điều và tôi học được nhiều điều từ cú shock này.Giờ tôi đi dạy cũng không phải vì tiền nữa, tôi sẽ thay đổi những định hướng của mình, tôi sẽ cố gắng truyền những gì tôi hiểu cho sinh viên bởi lẽ tôi đã ko còn ràng buộc gì nữa:)
Thật sự, tôi chẳng hạnh phúc gì khi thấy em hạnh phúc bên người khác. Nhưng thôi, đó là quyết định của em và tôi tôn trọng nó và tôi vẫn cầu mong cho em được hạnh phúc:)
Tạm biệt em, mối tình đầu của tôi...........................:)
......................................
Một chút trải lòng:)
Khi em bắt đầu đi du học, tôi đã mơ hồ nghĩ ra cái viễn cảnh xấu nhất bởi vì em vốn là người sống tình cảm và rất sợ sự cô đơn, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu của em dành cho tôi, tin vào những lời em đã nói với tôi. Tôi đã cố gắng giữ mình bởi vì tôi yêu em rất nhiều. Tôi cũng đã từng bị say nắng, nhưng đâu đó trong lòng tôi vẫn nghĩ đến em. Hơn 3 năm yêu em, tôi đã cố gắng rất nhiều để cho em thấy rằng tôi đủ bản lĩnh để em có thể dựa vào vai tôi bởi vì em xứng đáng để nhận những điều đó...........
Khi em nói em yêu 1 người khác qua mạng, một người khác cũng ở Việt Nam, tôi thật sự rất shock và không tin đó là sự thật. Hàng ngày, dù công việc bận tới đâu, tôi vẫn đều đặn viết thư cho em, có những buổi tối tôi ngồi chờ em lên mạng chỉ để nói chuyện với em, để cho em bớt đi sự cô đơn nơi xứ người bởi vì em ko có bất cứ người bạn nào bên đó cả. Phải chăng sự quan tâm của tôi đã khiến em trở nên nhàm chán:)
Người ấy đến với em thật đúng lúc, anh ta biết cách quan tâm đến em, biết nói những câu yêu thương đầy lãng mạn, hát cho em nghe buổi tối, điều mà tôi đã ko làm được. Rồi tôi cũng phải tin là có tình yêu qua mạng thật.Tôi chỉ biết yêu em thật thà và tôi đã nhận ra đó là sai lầm:). Có những đêm tôi thức tới sáng chỉ để cố tìm cách giúp em giải 1 bài tập. Lúc em về mà ko biết chính xác máy bay hạ cánh khi nào, tôi đã chờ em suốt buổi chiều chỉ vì tôi ko muốn thấy em đi ra mà ko một người thân nào ra đón :)
Những ngày đầu, tôi cố gắng nhờ em vì rằng "Cố nhớ để dành lòng mà quên". Tim tôi nhói đau mỗi khi nghĩ đến em. Giờ đây thì tôi đã phải chấp nhận sự thật này, tôi phải sống tốt và sống cho bản thân tôi. Em sẽ là kỷ niệm và tôi sẽ cất nó trong 1 ngăn trong tim tôi, và tôi muốn dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho người thật sự hiểu tôi:). Bây giờ có thể tôi chưa quên em được nhưng thời gian sẽ hàn gắn được mọi thứ và tôi tin vào điều đó:). Tôi sẽ vẫn trân trọng những điều mà 2 chúng ta đã làm cho nhau.
Em đã dạy cho tôi nhiều điều và tôi học được nhiều điều từ cú shock này.Giờ tôi đi dạy cũng không phải vì tiền nữa, tôi sẽ thay đổi những định hướng của mình, tôi sẽ cố gắng truyền những gì tôi hiểu cho sinh viên bởi lẽ tôi đã ko còn ràng buộc gì nữa:)
Thật sự, tôi chẳng hạnh phúc gì khi thấy em hạnh phúc bên người khác. Nhưng thôi, đó là quyết định của em và tôi tôn trọng nó và tôi vẫn cầu mong cho em được hạnh phúc:)
Tạm biệt em, mối tình đầu của tôi...........................:)
......................................
Một chút trải lòng:)
Chỉnh sửa cuối:
.........