Chương 3 : Đi Học
Trường Đại Học - RF là một trong số những trường trọng điểm và lâu đời nhất ở thành phố SG này, kế bên là có những khu trung tâm giải trí kế cận hiện đại bật nhất. Khi ở kiếp trước Quyển Phong cũng đã từng học ở đây, bất quá thời đó không được như bây giờ mà thôi hơn nữa những thành tích hắn đạt được thì đều từ đây mà ra hết cả. Có thể nói đây là nơi gầy dựng sự nghiệp của hắn trước kia.
Chổ ở của Quyển Phong cũng cách trường quá xa, chỉ cần đi bộ mười lăm phút là tới. Nhưng do lần đầu tự đi một mình nên hắn phải mất đến nửa tiếng mới đến được trường.
Vì do đến trể đến nửa tiếng hắn mới bước vào học, trước khi bước vào hắn cũng đã suy nghĩ một hồi rồi bước vào. Đúng là không khác suy nghĩ của hắn, lúc đầu thì mọi người nhìn hắn xong rồi bắt đầu lờ đi coi như hắn chẳng tồn tại. Quyển Phong cũng thở phào nhẹ nhỏm, bước một mạch đến hàng ghế cuối cùng ở trên cào và ngồi xuống và nghe giảng. Lúc đầu thì hắn còn hơi hứng thú nhưng về sau thì càng ngày càng chán, nên hắn quyết định đánh một giấc cho đã.
Đột nhiên trong lớp ồn ào hẳn lên.
- Tú Diễm, Oaaa là Tú Diễm đó!
- Hầy nhìn được chứ ko sờ được đâu, người ta là con của đại gia giàu nhất thành phố này hơi đâu mà quan tâm đến tụi mình, hơn nữa nghe nói nhỏ đó cũng có bạn trai rồi đấy. Bớt mơ mộng một chút đi là vừa! Hơn nữa tao nghe nói con này ỷ cái nhà giàu chảnh nên rất khoái trêu người, mày nên tránh xa ra một chút đi.
- Bởi vậy tao mới tức, tao có gì không tốt ngoại trừ cái không giàu, không đẹp trai, và không học giỏi, ra thì mọi thứ đều tốt chứ còn lại tao đâu có thua thằng nào. Mày đợi đó hôm nào tao lập đội bắt cóc, rồi trói nó lại nhỏ sáp lúc đó sẽ cho mày hưởng ké chịu không. Tên mặt mụn thô bỉ vừa cười vừa nói.
- Mày nói ít thôi tao biết mày giỏi rồi, nhưng nói gì thì nói mày đừng đụng vào nó kẻo mang họa. Được rồi chiều nay tao có hẹn mấy đứa bạn có gì qua nhà tao, tao vừa mua được một đĩa phim siêu cấp hàng chính gốc nhật. Chưa kịp khai trương chiều nay mời tụi bây qua khai trương chung với tao, có khăn giấy máy lạnh đầy đủ, riêng mày nếu qua thì tao sẽ khuyến mãi cho mày một cây đèn cầy tha hồ mà làm việc.
- ...... ( Blahhh,Blahhh )
Quyển Phong nghe thấy vậy liền lắc đầu mấy lần, cái gì mà nhỏ sáp trói chân mà hàng nhật nữa. Phải tìm hiểu, phải tìm hiểu mới được hắn đang suy nghĩ xong bổng nhớ đến lời nói của hai tên hồi nãy. Ngẩn đầu lên nhìn xung quanh.
Chỉ thấy ở phía cửa có một mỹ nữ đang đứng ở đó, vóc người đầy đặn chổ cần lồi thì lỏm thì lỏm đúng là tuyệt mỹ, dáng người thì khá cao nhưng so với hắn thì còn kém một chút, tóc để dài qua vai, mặc một cái áo T-shirt màu hồng dài tay, ở phía dưới thì mặc một chiếc quần short ngắn và một đôi vớ da màu đen. Chân đi giày cao gót, khiến cho người khác nhìn cảm giác rất nóng bỏng, cơ thể muốn bộc phát. Bước đi còn hơi nhìn xung quanh như đang kiếm ai đó.
Mẹ đúng là mỹ nữ cực phẩm ai, dù đã từ sống ở nước ngoài cũng đã thấy nhiều người đẹp, nhưng đẹp kiểu này thì ở nước V này lần đầu tiên mới thấy ah! Dù rằng những cô gái ở kiếp trước tuy đẹp nhưng cũng không bằng bây giờ, đúng là thời đại tiến bộ có khác, đời sống chất lượng cao thì con gái cũng đẹp theo luôn.....Bằng kinh nghiệm sống trước đây của hắn chỉ cần đánh giá sơ bộ một chút. Thì có thể khẳng định mặc dù ăn vận có hơi nóng bỏng một chút, nhưng tuyệt đối là một cô gái còn trinh. Thằng nào mà làm bạn trai của mỹ nữ này, không biết có bị bệnh không nữa đây? Hàng siêu cấp thế mà cũng không ăn được thì khẳng định yếu sinh lý rồi. Vừa nói vừa nhìn mỹ nhân ở phía trước, hạ thể bổng nhiên căn phồng như muốn bộc phát.
- Ah, Nhật Phong anh đi học lại rồi sao!
Mỹ nữ khi nhìn thấy Quyển Phong, reo lớn xong lựa chổ kế bên hắn ngồi xuống!
- Cô cô biết tôi sao?
Hắn ngạc nhiên hoảng hồn nói, tên này quen biết một mỹ nữ như vậy sao?
Mỹ nữ hơi ngạc nhiên một chút, rồi bình tỉnh nói.
- Anh thật sự mau quên vậy sao, buồn quá trước đây anh còn nói yêu em nữa cơ mà!
Nói xong mỹ nữ đẩy một ánh mắt đưa tình khêu gợi về hắn.
- Vậy sao, anh quên mất để anh bù cho em nha.
Vừa nói hết câu hắn vòng tay qua ôm eo của mỹ nữ, kéo mạnh vào trong lòng của mình vuốt ve.
Mỹ nữ hoảng hồn vội đẩy hắn ra mặt đỏ bừng, giọng nói pha lẩn tức giận nói.
- Hừ anh đừng có tưởng thiệt mà mừng tôi chỉ nói chơi với anh thôi, chứ loại cóc ghẻ như anh có cho tiền tôi cũng chẳng thèm để mắt đến. Hừ mọi hôm thấy anh hiền lành nên tôi cấp cho anh một chút mặt mũi để chơi đùa với anh trong lúc tôi chán, vậy mà giờ dám giở cái trò bỉ ổi đó đối với tôi àh. Đừng có quên cái thân phận nghèo nàng rách nát của mình chứ, chó thì cứ suốt đời làm chó mà thôi chẳng thể nào thành người được đâu.
Mỗi một câu nói của nữ nhân này, làm cho Quyển Phong nặng hết cã đầu óc mặt đỏ gay như muốn xả hận, như muốn tán cho mỹ nữ này một bạt tai thật mạnh. Cuối cùng mặt hắn như đóng băng lại, không còn biểu lộ cảm xúc gì nữa.
- Em àh, giờ thì anh hiểu rồi, trước đây anh nói yêu em thì trước sau gì em cũng phải quỳ dưới chân anh. Mà cầu xin tình yêu của anh mà thôi!
Quyển Phong mặt lạnh nói cứng một câu, hắn bây giờ chẳng còn cảm xúc gì với nữ nhân trước mặt mình nữa.
- Anh bị điên chứ tôi đâu có điên, thứ như anh mỗi ngày tôi gặp không biết bao nhiêu người!
Mỹ nữ tức giận điên tiết chỉ tay vào mặt hắn quát to. Mọi người xung quanh nghe được cảnh hai người nói chuyện, thì lập tức chú ý đến nơi đây, nhất là những học sinh nam, vẻ mặt như đang muốn bốc hỏa, muốn tự tay xé rách quần áo của mỹ nữ kia cho hả giận. Mỹ nữ nhìn xung quanh thấy mọi người chú ý đến nơi này, nhất là những cặp mắt đang nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mình. Liền vội nói một câu chữa cháy, khiến đa số mọi người cảm thấy thất vọng cũng có người cảm thấy hưng phấn:
- Anh, muốn em làm bạn trai anh cũng được chỉ cần anh mua cho em một chiếc nhẫn kim cương Ashoka là được, em sẽ đồng ý làm bạn trai của người nào mua cho em được chiếc nhẫn đó!
Mọi người xung quanh trầm trồ lên không ít vì biết cái nhẫn đó giá trị thật sự không phải nhỏ,chiếc nhẫn đó từng được một trong những ngôi sao Hollywood dùng để làm nhẫn cưới.
Quyển Phong thì chẳng quan tâm gì lắm, hắn biết khi cô nàng mỹ nữ này nói ra thì giá trị của nó khẳng định là hàng vô cùng đắt tiền.
- Có đúng thế không? Em muốn thì anh sẽ mua cho em thôi, thế em thưởng cho anh thế nào đây?
- Khi nào anh mua được rồi mới tính chứ, giờ chua mua được thì sao mà biết thưởng cái gì?
Trong mắt mỹ nữ ngập tràng lửa giận, một câu nói cứu nguy hồi nãy mà đẩy đến tình huống này. Bảo sao không tức giận cho được, nhưng phóng lao đành phải theo lao luôn thôi nếu rút lời thật là mất mặt. Mặc dù nàng ta biết rằng chẳng ai trong cái lớp này mua nổi chiếc nhẫn đó, nhưng đối phương đã nói ra mua được thì cũng đành bó tay không dám nói lại.
-Hay là em hôn anh một cái đi, rồi anh lập tức đi mua cho em liền!
Cả lớp như cười như muốn nổ tung, cái tên khùng này bảo mua là mua liền được àh, làm như mua bánh mỳ ngoài đường hay sao. Người ta là nhẫn kim cương giá trị cực cao, sợ có bán hết cã đất cũng chẳng mua nổi nữa là nói một câu mua liền. Thật là mặt dày hết chổ nói, mỹ nữ cũng bật cười to thành tiếng nhưng ngay sau đó thấy hơi mất mặt ,nên nhịn cười sắc mặt trở lại bình thường ngay.
Quyển Phong thì không quan tâm lắm vì mục đích của hắn là đùa giỡn với mỹ nữ này, hắn vốn mặt dày như thành đồng vách sắt nên mọi lời nói bên ngoài hắn đều bỏ ngoài tai.
- Sao cứ hôn anh đi rồi anh mua cho, sợ em thất hứa àh?
Mỹ nữ lạnh lùng nhìn hắn, biết hắn lần này có ý định bắt khó mình đây mà, tức giận cực điểm nhưng trong giọng nói thì hiện lên vẻ ranh ma.
- Được rồi vậy đi, hôn xong thì phải đi mua liền lập tức đấy! Nếu anh không mua được thì phải làm chó theo em suốt đời
Thấy mọi người đều nhìn mình, không còn cách nào khác để từ chối, liền thấy nàng ta ôm cổ của hướng nhật kéo lại gần mình, nhưng thực tế thì nàng đang cắn vào bên tai của hắn một cái thật mạnh. Nhưng người ngoài thì lại không nghĩ vậy, chỉ thấy Quyển Phong nét mặt nhăn nhó một chút rồi trở lại bình thường ngay, sau khi cắn xong buông cổ hắn ra trước khi buông ra còn để lại một câu.
- Ngươi suốt đời sẽ theo ta, sống kiếp của một con chó!
Sau đó ngồi thẳng lại, mặt có một chút đỏ
Quyển phong giận hết mức, đầu nặng như có cục tạ cực lớn đè nặng lên đầu, vừa đau lại vừa giận. Mẹ nó vừa cắn vừa xúc phạm lão đây, xong rồi lại còn ra vẻ thẹn thùng như một thiếu nữ đoan trang ta khinh! Ta sẽ cho mi biết thế nào là lễ độ.
- Em hôn anh rồi, thì anh phải trả lại cho công bằng chứ nhỉ!
Không đợi nàng phản ứng, hắn ôm cổ của nàng kéo mạnh về phía hắn. Hôn ngay vào môi, nhưng sau đó lại rất nhanh rút rất nhanh không dám để lâu.
Một tiếng ồn ào cực lớn từ phía dưới vang lên. Một thằng ất ơ vớ vẩn nào đó chỉ nói vài ba câu mua, mà đã được hôn môi của một tuyệt đại mỹ nữ như vậy rồi. Không chừng có khi mình hứa lèo sẽ mua một siêu biệt thự, cho nàng ta thì có lẽ chắc sẽ còn được lên giường với nàng ta nữa chăng. Vô số những thanh niên ở dưới đang có cùng chung một ý nghĩ như vậy trong lòng phấn khởi không ít. Thú tính cũng trổi dậy , ánh mắt thì nhìn xung quanh các nữ sinh trong lớp.
Sau khi chiếm tiện nghi xong, Quyển Phong hừ lạnh một tiếng nói:
- Trong từ điển của anh không có chữ "hối hận"
- Được!
Mỹ nữ lúc này giận giữ cực độ nói lớn :
- Ta sẽ cho mi chết!
Trong phòng lúc này khá ồn ào, nên mọi người hầu như không nghe hai người nói gì, nhưng Quyển Phong thì nghe rõ từng chữ một.
- Dựa vào cô mà muốn tôi chết àh? có khoa trương lắm hay không đây? Cho dù cô thật sự có giết được tôi đi nữa thì trước khi giết được tôi, thì tôi sẽ bắt cô hiếp trước tiên, sau khi hiếp xong rồi giết, giết xong lại tiếp tục hiếp, hiếp xong lại hiếp nữa.
Dám kêu ông đây cóc ghẻ, là chó, ông đây sẽ cho biết tay. Biết thế nào là ngày con cóc ghẻ này ăn thịt thiên nga, ngày con chó này phản lại nhé.
- Ngươi là một thằng lưu manh vô sỉ, hạ lưu, đê tiện, bỉ ổi....
Mỹ nữ như muốn chửi thêm nữa nhưng, lời từ miệng nói ra chỉ có mấy từ này.
- Hé hé, anh chỉ biết hiện giờ trong đầu anh là làm sao đưa em nằm lên giường mà thôi. Anh nói cho em biết bây giờ thì anh mới hiểu, cái cảm giác vừa trói, vừa nhỏ sáp lên người đấy.
Quyển Phong nhớ đến mấy lời nói của tên mặt rổ, hồi nãy liền áp dụng vào ngay.
Mỹ nữ lúc này thật sự không chịu nổi nữa, liền đứng dậy tay ôm lấy mặt tức tối bỏ ra ngoài. Mọi người thì tưởng nàng đang thẹn thùng nên cũng không thèm chú ý.
- Ha ha, mày thật lợi hại đấy Phong, không ngờ đệ nhất mỹ nhân mà cũng bị mày làm ra như thế này. Có thể chỉ dạy cho tao mấy chiêu cua gái được hay không, để có gì tao đi ôm mỹ nữ về nhà cung phụng cho tao.
Một thằng nhóc có vẻ ra dáng công tử bước đến gần nói:
- Không dạy không dạy, đây là bí kíp gia truyền không dạy cho người ngoài được.
Quyển Phong nhếch miệng cười nói
- Mẹ có thì chỉ anh mày đây, anh sẽ không bạt đãi mày tiền cơm tiền học anh mày lo hết cho mày. Chỉ cần chỉ vào chiêu cho tao là được để coi tao cua con nhỏ hồi nãy cho mày xem.
"Tên mặt trắng" liên tục khoe khoang về gia thế của mình.
- Tránh ra chổ khác cho tao nhờ !
Quyển Phong thấy tên này tỏ thái độ của một thằng công tử coi trời bằng vung, thích khoe khoang nổ lớn, cũng cảm thấy chán ghét. Bất quá hắn cũng nói lại mấy câu:
- Cái này thật sự không dạy được, đi tìm người khác mà học đi thôi, cả dòng họ chỉ có một mình ta và ông nội ta học được chân truyền này, cả ba ta cũng chưa học được nữa là nói chi người ngoài như mày. Cũng như Giáng Long Thập Bát Chưởng của cái bang vậy đấy, chỉ truyền cho bang chủ mà thôi.
- Ah cái đó thì tao biết, cái đó chính là " Thiên Long Bát Bộ " của Kim đại lão nhân gia mà. Mà hơn nữa nghe nói chỉ cần lập công được cho bang hội sau khi lên chức chưởng môn, thì sẽ được chân truyền mà bất quá thì tao cũng giúp mày, đóng tiền học bao ăn cơm còn muốn gì nữa. Chỉ cần mày truyền chức trưởng môn cho tao là được chứ gì
" Tên mặt trắng " kiêu ngạo nói.
- Mày thật sự muốn làm chưởng môn hay sao, muốn lên làm chưởng môn thì phải chịu nhiều sỉ nhục lắm àh nha. Ví dụ như là để người ta phun nước bọt vào mặt mình, hay là người ta đánh rắm cho mình ngửi, quan trọng hơn là phải trét phân chó lên mặt, phải làm tổng cộng bảy bảy bốn mươi chín lần mới được. Mày chỉ cần chịu được những thứ đó thì tao sẽ truyền chức cho mày tha hồ mà làm, mà đã làm chưởng môn rồi thì tha hồ học. Được rồi hôm nay thấy mày thành ý như vậy tao sẽ chiếu cố mày, thế nào chịu học không.
Quyển Phong vừa chế vừa thêm mắm muối vào, để khỏi dây dưa với tên này. Bất quá thì chỉ có màn phun nước bọt nhưng trong miệng hắn thì, thêm những thứ dơ dáy.
- Thôi đi dơ lắm tưởng một hai lần còn được chứ, bốn mươi chín lần như vậy tao thật sự chịu không nổi!
" Tên mặt trắng " thấy kiểu nhập môn này dơ quá cũng không chịu nổi, đành thôi không nói nữa, chuyển qua chuyện khác.
- Mọi hôm tao thấy mày không nói chuyện với ai, sao hôm nay mày bổng nhiên bạo gan đến thế. Không biết có phải sau khi uống thuốc gì mày thay đổi dữ vậy không, nếu có thì chia tao một ít cho tao uống với.
Quyển Phong cũng thấy hơi giật mình một chút, mẹ nó xém tí nữa thì quên, mình không muốn cho ai biết về thân phận này phải dấu mới được. Lần sau phải ít nói hơn một chút không kẻo tụi này, nghi ngờ thân phận mình lại mệt. Điều đáng lo nhất là cái cô nàng mỹ nữ tên Tú Diễm, từ khi bước vào lớp học đến lúc này chỉ có nàng ta là nói chuyện với mình đầu tiên, không biết nàng ta biết về mình bao nhiêu đây nữa. Không thể thế được phải điều tra nàng ta cho rõ ràng mới được quan trọng hơn là phải "Hiếp giết, giết hiếp" trước mới được.
- Này có chuyện gì vậy, có nghe tao nói ko vậy?
"Tên mặt trắng" bực mình nói.
- Được rồi, nghe rồi mày nói đi tao đang nghe.
- Mày và Tú Diễm vừa cãi nhau àh?
"Tên mặt trắng" xích lại ngồi gần hắn.
- Làm gì có chuyện đó thằng nào đồn bậy bạ thế, không thấy tao vừa yêu đương thắm thiết nhau hay sao.
Quyển Phong giả bộ giận dữ nói.
- Tao thấy nãy nó nói gì đó với mày xong chạy ra ngoài, hình như nó khóc thì phải!
- Mẹ nó mày ăn cà rốt nhiều lắm hả, sao mà tin mắt thế? Dù sao mày cũng thấy rồi tao cũng không thèm che dấu nữa. Thật ra là...
Quyển Phong vòng tay ôm cổ hắn kéo sát vào người, miệng nói nhỏ vào lỗ tai hắn.
- Thật ra là hôm qua tao vừa mới "ấy" với nàng xong, hôm nay đến làm nũng đòi quà tao đó mà.
- Vãi L`.....
"Tên mặt trắng" nhịn không được liền văng tục ra mấy chữ, rồi đứng thẳng dậy.
- Mẹ làm gì mà nói chuyện, văng cả nước miếng vào mặt tao thế này.
Quyển Phong bực bội nói.
- Xin lỗi, tao không cố ý chỉ hơi bất ngờ quá.
"Tên mặt trắng" vội vàng xin lỗi, trên mặt vẫn còn cái nét mặt kích động vô cùng.
- Được rồi, chuyện này cấm tuyệt đối mày không được nói với ai nghe chưa?
Quyển Phong hùng hồn tuyên bố, như đây là một bí mật động trời chỉ có hai người biết.
- Mà chuyện như vậy xảy ra rồi, mà sao tao thấy nó ôm mặt khóc thế kia.
"Tên mặt trắng" chịu không nổi tò mò hỏi lại.
- Haizzz
Quyển Phong giả bộ đau khổ nói:
- Mày không biết đâu tại vì nhà tao nghèo quá, nhà nàng thì lại quá giàu. Mà tao lỡ làm chuyện ấy với nàng rồi, nên nàng đến đây kêu tao nhận trách nhiệm, và công khai với mọi người nên mới bày ra trò tặng nhẫn. Mà mày cũng biết đấy tao là thằng đàn ông mà, kêu tao chịu trách nhiệm thì còn được. Chứ còn công khai với mọi người lấy tiền nàng mua nhẫn thì tao làm không được, tao có sĩ diện đàn ông chứ mày.
"Tên mặt trắng" chịu không nổi há hốc mồm kinh ngạc, đường đường là một đại tiểu thư con của đại gia giàu nhất thành phố, mà lại đi bày mưu tính kế với một thằng ất ơ như vậy àh. Thằng hai bình sữa thằng không bình nào ah.. Ít nhất mày cũng phải cho tao bú ké một bình chứ, có gì mà mày dành bú hết vậy hả, bất công quá mà. Ài..! Bất quá hắn suy nghĩ rồi nét mặt lo lắng nhìn Quyển Phong nói:
- Mà mày cũng phải cẩn thận đấy!
- Sao thế? Có chuyện gì àh?
Quyển Phong có chút không nghĩ ra chuyện gì hỏi.
- Nghe nói "Vợ" mày có một thằng bồ nhí ở bên ngoài nữa đấy, thằng đó thì tao thấy ngày nào cũng bám sát theo "Vợ" mày hết, thấy nó có ý với vợ mày đấy, lỡ mà nó biết chuyện này thì .....
"Tên mặt trắng" lo sợ nói, giọng nói có chút ngập ngừng, như không dám nói hết câu.
- Sợ cái gì, cứ để hắn dám đụng vào "bà xã" anh mày đây xem? Tao đánh cho nó thành tàn phế luôn.
Quyển Phong mạnh miệng nổ ra một tràng.
- Thằng bồ nhí của "Vợ" mày nghe nói học Triệt quyền đạo,Không Thủ đạo cửu đẳng. Nghe nói đã từng được đi thi Omlypic rồi đấy.
"Tên mặt trắng" cần nên nhắc nhở Quyển Phong một chút.
- Phì ta khinh chỉ vậy thôi àh? Anh đây từng học Boxing thành đệ nhất tay đấm vàng đây, Krav Maga đệ nhất đai đen đấy thôi.
- Ta nhổ nổ cũng vừa vừa thôi, tướng mày không biết chạy bộ có nổi hay không nữa là học mấy cái môn đó, bớt tinh tướng dùm tao một cái đi. Cho dù mày có lợi hại như vậy chứ liệu mày đụng rồi, có đánh lại hết hay không đã. Theo tao được biết thì thằng đó nó làm chủ đến cả hai cái xã đoàn nhân lực cũng đến hơn cã ngàn người đấy.
- Mẹ nó ít vậy thôi àh, cứ vào đây tao chấp hết.
Miệng thì cứ nổ oang oang như thế, nhưng trong lòng Quyển Phong cảm thấy hơi choáng. Không ngờ thằng bồ nhí của nàng thực lực lại cường hãn đến vậy cơ chứ, tuy là nãy chưa ăn gì được nàng ta nhưng nhìn bộ dạng, thì biết 100% thể nào cũng nói với thằng bồ nhí của nàng đến băm ta mà thôi. Hiện giờ thì cơ thể lại chẳng được như lúc xưa nữa, cái gì mà Boxing, Krav maga nói cho oai chứ gặp một ngàn người xông lên chắc cũng mất xác. Không được rồi chuyện này không ổn về nhà gấp, mới ngày đầu đi học mà chuyện vậy xảy ra thì sao mình chịu nổi.
- Ê bạn học thân mến, nãy tao chợt nhớ là sáng có nấu tô cháo ở nhà vội đến trường chưa kịp ăn, giờ quay về nhà ăn xong rồi lên học tiếp. Có gì bạn học thân mến điểm danh hộ mình cái nhé! Hẹn gặp sau.
Nói xong Quyển Phong phóng thắng ra khỏi lớp, nhìn ra hướng cổng trường mà chạy..