kinglord
Mr & Ms Pac-Man
''Em đã để mất anh rồi''... Anh phải nói với anh như thế dù trong lòng cay đắng vô cùng bởi vì em không yêu anh, bởi vì ''Mất anh'' đối với em không có nghĩa gì cả đúng không em? Giá như em biết thế nào là dối gian để anh vui, giá như em biết thế nào là lời xin lỗi... Không!
Em thật đến nỗi anh không muốn em nói nữa, anh đã đánh đổi tình yêu của mình để giữ chân em, không phải thật lòng anh không muon nhiều đến nỗi anh phải đánh đổi hạnh phúc của mình mà tự đáy lòng anh muốn biết em có yêu anh không và em có thật lòng yêu anh nhiều như lời em nói?... Nhưng rồi... em vẫn đi, anh đứng đó, lạc lõng và cô đơn nữa, tất cả như sụp đổ dưới chân anh, cảm giác như mình vừa đánh mất đi một điều gì đó quan trọng trong đời vậy, trái tim mất mát và tổn thương, mất cả niềm tin và tổn thương cả tình yêu và hạnh phúc.
Thoáng phút chốc anh thấy hối hận, không phải anh hối hận vì đã yêu em mà vì anh đã đánh đổi... Giá như em nói ra như thế, giá như em hiểu những gì anh nghĩ, giá như em yêu anh nhiều như lời em hứa, giá như anh đừng quá tin vào sự kỳ diệu của tình yêu, giá như... và giá như... thì giờ đây anh đâu buồn đến thế.
Hạnh phúc đến với anh bất ngờ và ra đi nhanh như cơn gió vậy, anh chưa kịp hình dung thì nó đã bay xa rồi. Cuộc sống của anh như bế tắc, nhạt nhẽo và vô vị nữa, anh không còn tin vào cái gọi là ''tình yêu'' nữa và rồi... em đến, như một định mệnh vậy, dù trong lòng lo lắng, sợ sẽ lặp lại nỗi đau ngày trước nhưng rồi những gì em nói và anh đã yêu em, yêu nhiều hơn những gì anh có thể nghĩ. Giờ ngồi đây, tất cả hiện về nguyên vẹn trong anh... khi anh cầm tay em nói: "Hãy làm bạn gái của anh", đến những phút giây hạnh phúc bên nhau... Tất cả những điều đã từng làm anh hạnh phúc thì nay vỡ oà, đau nhói trong tim.
Dù đã thật cố gắng để không phải khóc mà sao nước mắt cứ thế tuôn ra không dứt. Anh thấy mình thật dại dột và ngốc đến đáng thương. Em đã hứa sẽ không làm anh buồn mà sao hôm nay em làm ta vỡ niềm tin trong anh vậy em? Tại sao em không yêu anh như lời em hứa? Em nói là em vẫn yêu anh nhưng những gì em làm khiến anh không hiểu được.
"Em thương yêu!
Hãy cho phép anh một lần nữa thôi gọi em như thế, một lần nữa thôi giữa muôn ngàn nỗi đau hôm nay anh vẫn thấy có em trọn vẹn, một lần nữa thôi em trả nợ tình anh để rồi ta mất nhau mãi mãi... bởi vì anh yêu em thật nhiều, bởi vì anh đã cố gắng thật nhiều để níu giữ tình em, anh đã đánh đổi tất cả để giữ em cho riêng mình... nhưng cuối cùng anh vẫn là người thua cuộc, cuối cùng em vẫn phải ra đi, trả em về là em của ngày trước còn anh về với thực tại không em. Rồi đây, chúng ta không còn thuộc về nhau nữa, anh sẽ không còn yêu thương trăn trở, không còn những phút giây giật mình vì sợ mất em nữa, không lo lắng những lúc em "nói", không cả những hạnh phúc bên nhau, cả những thấp thỏm chờ đợi đến lúc gặp nhau... Em hãy sống thật tốt em nhé, sống cho cả hạnh phúc của anh nữa. Thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu chữa lành mọi vết thương trong anh, và em sẽ mang hạnh phúc đến cho một người không phải là anh và cũng sẽ có một người mang hạnh phúc đến cho anh dù anh biết không ai thật lòng với anh nữa dù có tình yêu và hạnh phúc. Có ai đó đã nói với anh rằng "Hạnh phúc cũng như pha lê vậy, càng rực rỡ bao nhiêu thì càng mong manh dễ vỡ bấy nhiêu", tình yêu và hạnh phúc của chúng mình cũng vậy em à. Anh không trách em đâu bởi lẽ đời phải thế đúng không em?
"Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ bởi hạnh phúc thì chóng quên còn đau khổ với anh...thì không bao giờ".
Anh chỉ trách mình không đủ sức giữ em bên mình. Anh xin lỗi em, xin lỗi vì anh không tốt, tại anh đã không như em mong đợi, tại anh không thể cùng em đi hết chặng đường còn lại như đã nói. Anh sẽ không nói với em rằng anh sẽ yêu em trọn cuộc đời nữa bởi vì biết đâu có lúc điều đó chỉ là nói dối mà thôi nhưng anh sẽ nhớ những ân tình mà em đã dành cho anh hôm nay và mãi mãi. Hôm nay anh sẽ đem tình yêu, hạnh phúc, kỷ niệm và cả đau khổ, đắng cay, tất cả những gì về em cất vào nơi mà chỉ có anh mới thấy được, đừng trách anh vội vàng hay nông nổi hãy nghĩ rằng mình có duyên mà không có phận mà thôi. Anh đã từng mong sẽ tặng em những gì anh, những gì anh mơ ước nhưng không được rồi em à, chỉ mình anh thôi không đủ sức để níu giữ nữa rồi.
Hãy mang hạnh phúc đến cho người em yêu em nhé, đừng bao giờ đối xử với người đó như đã từng đối xử với anh... tạm biệt em.
Em thật đến nỗi anh không muốn em nói nữa, anh đã đánh đổi tình yêu của mình để giữ chân em, không phải thật lòng anh không muon nhiều đến nỗi anh phải đánh đổi hạnh phúc của mình mà tự đáy lòng anh muốn biết em có yêu anh không và em có thật lòng yêu anh nhiều như lời em nói?... Nhưng rồi... em vẫn đi, anh đứng đó, lạc lõng và cô đơn nữa, tất cả như sụp đổ dưới chân anh, cảm giác như mình vừa đánh mất đi một điều gì đó quan trọng trong đời vậy, trái tim mất mát và tổn thương, mất cả niềm tin và tổn thương cả tình yêu và hạnh phúc.
Thoáng phút chốc anh thấy hối hận, không phải anh hối hận vì đã yêu em mà vì anh đã đánh đổi... Giá như em nói ra như thế, giá như em hiểu những gì anh nghĩ, giá như em yêu anh nhiều như lời em hứa, giá như anh đừng quá tin vào sự kỳ diệu của tình yêu, giá như... và giá như... thì giờ đây anh đâu buồn đến thế.
Hạnh phúc đến với anh bất ngờ và ra đi nhanh như cơn gió vậy, anh chưa kịp hình dung thì nó đã bay xa rồi. Cuộc sống của anh như bế tắc, nhạt nhẽo và vô vị nữa, anh không còn tin vào cái gọi là ''tình yêu'' nữa và rồi... em đến, như một định mệnh vậy, dù trong lòng lo lắng, sợ sẽ lặp lại nỗi đau ngày trước nhưng rồi những gì em nói và anh đã yêu em, yêu nhiều hơn những gì anh có thể nghĩ. Giờ ngồi đây, tất cả hiện về nguyên vẹn trong anh... khi anh cầm tay em nói: "Hãy làm bạn gái của anh", đến những phút giây hạnh phúc bên nhau... Tất cả những điều đã từng làm anh hạnh phúc thì nay vỡ oà, đau nhói trong tim.
Dù đã thật cố gắng để không phải khóc mà sao nước mắt cứ thế tuôn ra không dứt. Anh thấy mình thật dại dột và ngốc đến đáng thương. Em đã hứa sẽ không làm anh buồn mà sao hôm nay em làm ta vỡ niềm tin trong anh vậy em? Tại sao em không yêu anh như lời em hứa? Em nói là em vẫn yêu anh nhưng những gì em làm khiến anh không hiểu được.
"Em thương yêu!
Hãy cho phép anh một lần nữa thôi gọi em như thế, một lần nữa thôi giữa muôn ngàn nỗi đau hôm nay anh vẫn thấy có em trọn vẹn, một lần nữa thôi em trả nợ tình anh để rồi ta mất nhau mãi mãi... bởi vì anh yêu em thật nhiều, bởi vì anh đã cố gắng thật nhiều để níu giữ tình em, anh đã đánh đổi tất cả để giữ em cho riêng mình... nhưng cuối cùng anh vẫn là người thua cuộc, cuối cùng em vẫn phải ra đi, trả em về là em của ngày trước còn anh về với thực tại không em. Rồi đây, chúng ta không còn thuộc về nhau nữa, anh sẽ không còn yêu thương trăn trở, không còn những phút giây giật mình vì sợ mất em nữa, không lo lắng những lúc em "nói", không cả những hạnh phúc bên nhau, cả những thấp thỏm chờ đợi đến lúc gặp nhau... Em hãy sống thật tốt em nhé, sống cho cả hạnh phúc của anh nữa. Thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu chữa lành mọi vết thương trong anh, và em sẽ mang hạnh phúc đến cho một người không phải là anh và cũng sẽ có một người mang hạnh phúc đến cho anh dù anh biết không ai thật lòng với anh nữa dù có tình yêu và hạnh phúc. Có ai đó đã nói với anh rằng "Hạnh phúc cũng như pha lê vậy, càng rực rỡ bao nhiêu thì càng mong manh dễ vỡ bấy nhiêu", tình yêu và hạnh phúc của chúng mình cũng vậy em à. Anh không trách em đâu bởi lẽ đời phải thế đúng không em?
"Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ bởi hạnh phúc thì chóng quên còn đau khổ với anh...thì không bao giờ".
Anh chỉ trách mình không đủ sức giữ em bên mình. Anh xin lỗi em, xin lỗi vì anh không tốt, tại anh đã không như em mong đợi, tại anh không thể cùng em đi hết chặng đường còn lại như đã nói. Anh sẽ không nói với em rằng anh sẽ yêu em trọn cuộc đời nữa bởi vì biết đâu có lúc điều đó chỉ là nói dối mà thôi nhưng anh sẽ nhớ những ân tình mà em đã dành cho anh hôm nay và mãi mãi. Hôm nay anh sẽ đem tình yêu, hạnh phúc, kỷ niệm và cả đau khổ, đắng cay, tất cả những gì về em cất vào nơi mà chỉ có anh mới thấy được, đừng trách anh vội vàng hay nông nổi hãy nghĩ rằng mình có duyên mà không có phận mà thôi. Anh đã từng mong sẽ tặng em những gì anh, những gì anh mơ ước nhưng không được rồi em à, chỉ mình anh thôi không đủ sức để níu giữ nữa rồi.
Hãy mang hạnh phúc đến cho người em yêu em nhé, đừng bao giờ đối xử với người đó như đã từng đối xử với anh... tạm biệt em.


