Trước giờ Monk có nguyên tắc là sau khi viết review thì không giải thích thêm mặc cho tranh cãi, và tôn trọng ý kiến người khác. Tuy nhiên, với riêng phim này Monk có vài ý kiến sau:
Thứ nhất, về chuyện so sánh phim và truyện.
Light novel phát hành năm 2004, Manga thì phải đến tháng 1/2014 mới bắt đầu xuất hiện.
Trong khi bộ phim này được viết kịch bản thô vào cuối năm 2009 dựa trên dữ liệu của Light novel (sau đó mới bán cho Warner vào tháng 4/2010), và sửa chữa liên tục đến khi bấm máy là vào cuối năm 2012.
Điều này có nghĩa, kịch bản phim ban đầu chỉ có thể dựa vào rất ít chi tiết trong Light novel, và để phát triển thành phim thì họ buộc phải sáng tạo thêm (không như Lord of the Ring hay Harry Potter vốn đã được tác giả chuẩn bị cả một database khổng lồ về nhân vật, quái vật, bối cảnh... để nhà làm phim khai thác sẵn).
Manga thì đã có thời gian thai nghén dài hơn kể từ sau khi được mua bản quyền, vì vậy chi tiết và tình tiết khai triển nó phải chỉnh chu và đầy đủ hơn.
Chuyện phim và Manga khác nhau là điều hoàn toàn dễ hiểu khi 2 cái được phát triển độc lập, bởi đội ngũ độc lập, mặc dù cùng xuất phát từ Light novel. Nên lấy phim so với Manga thì vô lý quá vì phim này viết kịch bản và sản xuất trước khi phát hành Manga đến 4 năm cơ mà (Kịch bản phim được bán vào tháng 4/2010 và Manga ra mắt 1/2014).
Cái thứ hai Monk muốn nói là không phải phim mua bản quyền từ quyển sách nào đó thì có nghĩa phải bám sát nội dung của nó. Do đây chỉ là Light novel, nên có thể tác giả kịch bản ban đầu chỉ vô tình đọc qua câu chuyện, cảm thấy hay, và nảy ra một ý tưởng tương tự để làm phim. Tuy nhiên, vì nước Mỹ họ tôn trọng bản quyền, dù chỉ lấy Ý TƯỞNG, họ cũng phải thực hiện mua bản quyền để đảm bảo không xảy ra tranh chấp hay kiện tụng sau này.
Nhiều người cứ quan niệm họ mua bản quyền sách là phải bám sát sách, trong khi cái mà hãng phim mua ở đây là Ý TƯỞNG để phát triển, vì kịch bản được hình thành dựa trên Ý TƯỞNG của novel, chứ không phải là chuyển thể novel.
Bằng chứng là kịch bản phim này bị sửa và thay biên kịch đến mấy lần (thậm chí bỏ 2/3 kịch bản gốc ban đầu), ending của phim còn bị treo lơ lửng trước ngày bấm máy. Nếu chỉ đơn giản chuyển thể từ sách như Harry Potter hay Lord of the Ring thì làm gì có chuyện ending bị treo thế này, vì cứ theo sách là xong thôi. Còn ở đây, chính vì họ phát triển kịch bản mới nên mới lửng lơ như vậy.
XÉT VỀ PHIM
Cảm giác khi xem phim này là rất hay vì kịch bản viết khá, tình tiết gây cấn, nhưng vẫn đủ đất để nhét tình cảm nhân vật vào.
Vì sao phim không giải thích nhiều hơn? Với cách giải thích tình tiết hiện tại về timeloop và khả năng của anh Mainchar, thì phim cũng đã khiến nhiều khán giả trong rạp của Monk bị rối, nhiều người cứ nghĩ nhân vật đang mơ. Nếu chen thêm phần giải thích về background nhân vật, quái vật, timeloop, vì sao lại thế?... thì lúc đó khán giả sẽ bị rối hơn nữa.
Chính vì vậy phim đã chọn cách CHỈ TẬP TRUNG vào một rule duy nhất LIVE. DIE. REPEAT, để khán giả chỉ tập trung vào một rule duy nhất mà thôi.
Nếu nói đây là cách làm phim "ngu hóa" hay "bình dân hóa" khán giả cũng không sai, nhưng nó là hợp lý với khán giả đại chúng. Bộ phim dễ hiểu thế này mà nhiều người trong rạp còn thắc mắc linh tinh, nếu làm cho phức tạp rắc rối thì chắc chưa đến nửa phim khán giả bỏ về hết vì họ không nắm nổi mớ quy tắc lằng nhằng của việc "hồi sinh".
Việc phim tập trung vào khoảng thời gian anh này bị lặp lại cũng là cách đơn giản hóa vấn đề. Phim về timeloop chỉ nên tập trung vào thời điểm xảy ra timeloop, nếu đi sâu vào quá khứ, background thì lúc đó khán giả sẽ không phân biệt được đâu là thời điểm trước khi bị timeloop và trong timeloop nữa.
Vả lại, khi xem phim này, Monk cũng chỉ quan tâm đến việc anh này sẽ sống ra sao với cái khả năng đó, và phim đã khai thác tốt cái tâm trạng của anh từ một kẻ chết nhát, đến một kẻ chỉ muốn chấm dứt cái vòng lặp này, rồi tâm trạng một kẻ chán chường khi cảm thấy việc này là không thể, và cuối cùng là chơi tới bến vì không còn gì để mất.
Tình cảm với Rita diễn biến nhanh, nhưng đó là trên phim, chứ thực tế anh này chết đi sống lại cả trăm, ngàn lần, đủ để nảy sinh tình cảm với người con gái duy nhất hiểu anh trong hoàn cảnh này. Vì sao phim không khai thác thêm, vì cái số anh này rất nhọ, chết liên tục, không lẽ mỗi lần 2 người tâm sự vài câu thì chết, rồi tâm sự vài câu, lại chết... những lần đó phải chiếu đủ cho khán giả xem để chứng minh tình cảm anh này thì chắc chiếu 3 ngày 3 đêm cũng chưa hết, vả lại khán giả cũng sẽ phát chán vì có nhiêu đó chiếu hoài.
Vì sao Rita quảng cáo "bá" thế mà cuối cùng "phế" thế? Theo trong phim (chứ không phải trong truyện) thì việc Rita giết được cả trăm tên là nhờ những lần cô nàng DIE and REPEAT, nên cô mới tích lũy kinh nghiệm để giết quái, chứ cô cũng chỉ là một chiến binh thường thôi. Bằng chứng là chết nhảm liên tục khi trải qua những sự kiện mà cô mới gặp lần đầu.
TÓM LẠI: Chỉ xét trên phim và cách dựng phim thì Monk thấy phim này hay, đảm bảo đủ yếu tố hành động, gây cấn, tình cảm, scifi, hài hước,... không cái nào thừa, không cái nào thiếu. Cảm giác khi xem khá là trọn vẹn và đủ cảm xúc. Cách xây dựng rule và tình tiết cũng hợp lý, ngắn gọn, dễ hiểu với đại đa số khán giả, và để chính khán giả cùng suy nghĩ với nhân vật, chẳng hạn tình tiết "truyền máu", phim chỉ nhắc cái rule này 1 lần nhưng khi xem đến đoạn trong phòng y tế là khán giả đoán được ngay.
Bởi vậy, Monk chẳng cần biết novel và Manga thế nào, chỉ xét trên 1 phim độc lập thì Monk hài lòng với phim này. Tất nhiên là bộ phim có người thích hay không thích nhưng nếu chỉ vì nó không giống manga (mà manga thì mới phát hành gần đây) thì tội nghiệp anh biên kịch và đạo diễn quá, vì họ đâu có khả năng timeloop để đến tương lai đọc manga rồi quay về quá khứ viết kịch bản lại đâu.