Em có còn yêu anh không ?

luckyluke113

Mr & Ms Pac-Man
GameOver
Tham gia ngày
27/1/07
Bài viết
142
Reaction score
0
V79.jpg



Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ

một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:

"Em còn yêu anh không?"

Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới

bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh

nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!"

Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra

mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này

cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi.

Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng

trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.

Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước.

Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả

hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng

nề.

Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất

của nhau.

Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình,

một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà

mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông...

Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên.

"Em còn yêu anh không?"

Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực

tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm

nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt

qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình...

Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ

chút tự tôn.

"Không còn yêu!"

Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.

Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh ...

Nhưng rồi không có 1 dòng tin nhắn nào nữa.

Anh còn yêu cô. Nhiều . Thật Nhiều. Nhưng anh nghĩ cô đã có người mới . Nên anh đành thôi , đành buông tay , để

cô được sống hạnh phúc.

Mãi mãi 2 người mất nhau

Dù biết trong tim không thể xóa đi nhau , nhưng vì niềm kiêu hãnh , 2 trái tim đã đẩy nhau ra xa...


"Tình yêu là nước mắt. Tình yêu không đẹp nếu như nước mắt ngừng rơi".
"Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng"
 
Cảm động vật vã không tả bằng lời ,,,,,,,,,,,,,,,,,,
 
Vậy là hết hả 2 người cùng hạnh phúc tốt quá còn gì=))=))=))
 
hình như cũng chính câu chuyện này mà kết thúc chàng trai nt lại với nội dung gì đó ....
 
làm thì phải chịu thôi, kiêu hãnh thì mất tình yêu là đúng rồi , mình thấy ko có cảm động nhiều lắm. Anh chàng đã nt rồi thì ít ra cùng lắm cũng phải trả lời là "tại sao anh hỏi như vậy?" nếu như còn yêu. Còn yêu sao ko muốn biết 6 tháng ra có chuyện gì xảy ra giữa 2 người sao? Sorry nếu chủ topic là 1 trong 2 người
 
hình như cũng chính câu chuyện này mà kết thúc chàng trai nt lại với nội dung gì đó ....
Có phải câu "xin lỗi, anh nhầm máy" ?

Mình cũng vì kiêu hãnh, nó (may be) cũng vì kiêu hãnh nên giờ cả 2 chả ai chịu nói chuyện với ai...
Mặc dù mình với nó chưa yêu nhau :D
 
Đôi khi cứ phải thấy hối tiếc vì 1 lời nói, 1 hành động nào đó mới biết được rằng những gì đã mất thật đáng quý...để làm tiền đề trân trọng những gì đang có, và sẽ có trong tương lai.
 
"Không còn yêu!"


Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.


Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô...


Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.


Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.


"Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội..."


kết thúc khác 8->
 
Một câu chuyện buồn
Gặp mình mình cũng nhắn tin y chang như vậy
=((
 
Có phải câu "xin lỗi, anh nhầm máy" ?

Mình cũng vì kiêu hãnh, nó (may be) cũng vì kiêu hãnh nên giờ cả 2 chả ai chịu nói chuyện với ai...
Mặc dù mình với nó chưa yêu nhau :D

=) yêu đơn fương mà chơi chiến tranh lạh mới chán đời =)

Nhưg mà theo mìh nghĩ thì cái tự tôn của đàn ông thì th nào chả sẵn có :-"
Phụ nữ vốn có khả năg chịu đựng giỏi mà. Sau này các em ý làm vợ, làm mẹ chắc sẽ ngộ ra chịu đựng là khả năng thiên phú của mình =)
 
kết thúc có hậu thì không cần phải bàn gì nữa :|...

hôm nào nhắn cho gf cũ hỏi " Đan Mạch, mày còn yêu tao không??" .

sau đó em ấy sẽ trả lời không do dự " còn cái con khỉ, biến!"

thế là từ đó trở đi, 2 người sống hạnh phúc :">....
 
Đọc mà bùn quá :( cũng mới chia tay papa bằng tin nhắn :((
 
Đọc mà bùn quá :( cũng mới chia tay papa bằng tin nhắn :((

OMG:|chia tay papa với chia tay người iu khác pé ơi
ps : maybe, papa là biệt danh người iu pé àh:-"
 
Thế...Nếu cô gái trả lời lại là còn yêu,thì chàng trai sẽ nói gì nhỉ ?
 
"Không còn yêu!"


Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.


Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô...


Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.


Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.


"Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội..."

..........
Ngày hôm đó về cô đã rất buồn, cô cảm thấy rất hối hận về hành động của mình.Cô đã đánh mất đi tình yêu mà cô đã dành cho nó bao năm vun vén.
Cô khóc, khóc rất nhiều, cô đã mất hết, cô không còn ai bên cạnh và cũng chẳng còn niềm tin để sống.
Cô yêu anh, cứ nghĩ đến hình ảnh anh hạnh phúc cùng người con gái khác là cô không thể kiềm chế được, nước mắt cô cứ tuôn rơi cho đến khi cô lả đi vì mệt.
Rèèèè, chiếc điện thoại tự nhiên rung lên, ban ngày anh vẫn để chuông nhưng khi đêm xuống anh muốn có không gian yên tĩnh.
"Anh còn yêu em không?"
Tin nhắn vỏn vẹn có 5 chữ từ một số lạ mà chính anh cũng không biết là ai.
"Nhầm số rồi!"
Anh thản nhiên bấm reply không chút do dự.
Tia sáng cuối cùng dường như vụt tắt ngay trước mắt cô.Cô đã quá mệt mỏi, cô gục xuống với hai hàng mi đang cố khép lại những tia sáng cuối cùng và xua đuổi những giọt nước mắt xuống 2 gò má, chỉ để lại bóng đêm...
Ánh nắng lười nhác kéo cô gái chầm chậm ra khỏi thế giới đầy hoa bướm và anh.Cô tỉnh dậy, buồn bã khi nhân ra rằng mình vẫn còn tồn tại.
Cô khóc.
Reeeennggg!!!Cửa mở, anh đưa thư nhìn cô với ắnh mắt đầy hoảng sợ và ném xuống đất một chiếc phong bì rồi chạy như thể anh ta sẽ chết nếu đứng im đó trong vài giây nữa.
Cô chẳng quan tâm.
Cô xé chiếc phong bì như thể đó là điều duy nhất khiến cô cảm thấy vui sướng lúc này.Đột nhiên cô dừng lại, chết đứng trong vài giây khi cô thấy mảnh giấy màu đỏ.
Cô biết nó là cái gì.
Dường như mảnh giấy đó đã đưa vào tâm hồn cô gái một điều gì đó khiến cho cô cảm thấy mình đáng sống hơn, hay ít nhất mình chưa thể chết được, ít nhất là vào lúc này.
Nhìn vào gương, cô thật sự ngỡ ngàng khi thấy khuôn mặt tiều tụy, hai mắt thâm quầng, da đen xạm đi, người gầy rộc lên trông thấy, mái tóc thì xõa ra và rối bời như những con ma trong các bộ phim kinh dị cô hay xem.
Cô cười, cười phá lên như một con điên.
Cô có một tuần để chuẩn bị, quá dài đối với một người muốn chết, nhưng vừa đủ để cô thực hiện kế hoạch của mình.
"Mình sẽ chết lúc mình đẹp nhất!"
Sau một tuần, cô bước ra cửa với vẻ đẹp rạng ngời cùng nụ cười tươi rói trên khuôn mặt.Hôm nay sẽ là ngày đẹp nhất của cô.
Cô đi tới tiệm ảnh, nhờ người ta chụp cho một kiểu và rửa làm 2 bức, một bức gửi về địa chỉ nhà cô và bức kia là nhà anh...
Cô muốn những hồi ức về cô là một người con gái xinh đẹp.Một tấm sẽ là ảnh thờ, tấm kia sẽ là hình ảnh cuối cùng cô dành cho anh.
Mở tấm giấy đỏ ra, cô đọc địa chỉ nhà thờ nơi anh và cô gái không quen biết sẽ thành vợ chồng trong ít phút nữa.
Cô đến.
Trong phòng khá rộng và ít người, trái ngược lại với hình ảnh mà cô tưởng tượng.Cô nở nụ cười tươi chào anh.Anh cũng vậy, anh cười tươi nhưng không chào cô, anh chỉ cười có lẽ vì cô đến.
Lễ cưới kiểu châu âu không giống như cô tưởng tượng trên phim, khách khứa cũng chỉ có khoảng 20 người, hình như trong đó có bạn cô, nhưng cô chẳng quan tâm, hay chính xác chẳng có gì khiến cô quan tâm bây giờ.
Hai người đang trao nhẫn cưới.Cô thấy ánh mắt rạng ngời hạnh phúc của anh.Họ sắp...
Cô lao đi.
Hình như có ai đó gọi cô, nhưng lúc này cô chẳng còn nghe thấy gì nữa, chỉ có nước mắt rơi và bộ não quay cuồng...Chẳng mấy chốc cô đã lên tầng 5 của một tòa nhà kế bên.
Ít phút nữa thôi...
Khi họ đi ra...
Mình sẽ....
.............
Cô đợi... đợi mãi... hình như có 1 chút gì đó khác biệt cô đi xuống, vào nhà thờ, chẳng có ai cả.
Cô hỏi vị linh mục gần đó và nhận được câu trả lời là không có đám cưới nào hết, chỉ có 1 vị khách lạ đến hỏi mượn nhà thờ trong nửa tiếng...
"Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau."
Cô chẳng hiểu gì.Cô cần một lời giải thích.Cô bắt đầu hi vọng và ảo tưởng...
Mở cửa, bước vào nhà cô vấp phải một thứ gì đó.Đèn bật sáng lên và cô nhận ra đó là một cái hộp màu hồng hình trái tim, có vẻ như nó được gói gém rất cẩn thận.Cô cảm thấy bồi hồi khi thấy ảnh anh chụp trong bộ áo cưới, anh nở nụ cười rất tươi với cô y như lần đầu gặp mặt.Cô cầm điện thoại gọi cho anh.
"Xin lỗi chúng tôi đang rất bận".Tiếng con gái từ chiếc điện thoại của anh khiến cho cô như thức tỉnh."Có lẽ họ đang ở bên nhau, họ đang rất bận.Đúng rồi, đêm tân hôn mà."
.....
Cô buồn, bên trong chiếc hộp toàn là những kỉ niệm hồi xưa cô và anh yêu nhau, giờ anh gửi trả lại cho cô như muốn xóa đi kí ức đau buồn để tiếp tục cuộc sống mới.
Có một chiếc phong bì.Cô tò mò xé cái phong bì toác ra thành hai mảnh.Có một mảnh giấy màu đỏ...

"Em yêu!
Anh biết em không còn yêu anh nữa, anh cũng chẳng có tư cách gì để nói lên hai từ thiêng liêng ấy, nhưng anh xin em hãy cho anh nói hai từ đó với tất cả tình cảm sâu thẳm nhất bên trong anh.
Anh yêu em rất nhiều, chưa bao giờ anh hết yêu em, anh xin lỗi vì đã bỏ đi vô cớ và để mặc em một mình chống chọi bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống.
Anh xin lỗi.
Ngàn lần xin lỗi em.
Anh đã không có mặt lúc em cần anh nhất,lúc em cần một chỗ dựa, một bờ vai vững chắc để em có thể dựa vào nó và khóc bất kì lúc nào em muốn.
Anh xin lỗi.
Anh chỉ muốn thử.Anh chỉ muốn thử xem tình cảm em dành cho anh như thế nào, thử xem em có đủ vững tin vào anh chờ anh trong nửa năm hay không, thử xem em có phải là người thật sự anh đang tìm kiếm không...
Em biết không, sau khi nhận được tin nhắn trả lời của em, nói rằng em không còn yêu anh nữa, anh như người điên dại, anh không tin rằng em đã hết yêu anh nhưng anh chẳng dám làm gì...Anh sợ anh chỉ làm cho mọi việc trở nên tồi tệ thêm và ánh mắt em nhìn anh sẽ không phải là cái nhìn trìu mến đầy tình cảm nữa mà là ánh mắt lạnh băng đầy căm thù...
Anh sợ.
Ngày hôm nay, khi thấy em đến dự đám cưới anh đã rất vui, em rất xinh đẹp và trẻ trung trong bộ váy trắng... thiên thần của anh...
Anh hồi hộp, anh hi vọng, hi vọng rằng em sẽ hét vang lên rằng em yêu anh, em sẽ lao đến, ôm chầm lấy anh, và bọn mình sẽ tiếp tục những tháng ngày hạnh phúc...
Nhưng không, em bỏ đi mà chẳng nói một lời, nhìn em quay lưng đi, anh đã hét tên em nhưng em vẫn vững vàng bước đi trên con đường riêng của mình, bỏ mặc anh lại đây với tình yêu tan vỡ...
Sau khi em đi, anh năn nỉ mọi người ở lại với anh, anh sợ cảm giác cô đơn, lạnh lẽo mà anh đã bắt em phải chịu đựng...
Nhưng rồi cô bạn đóng vai vợ sắp cưới của anh cũng phải về...cái hi vọng em sẽ quay lại cũng không con nữa...
Anh mất rồi... mất thật rồi...
Anh hi vọng hình ảnh cuối cùng của anh trong em sẽ là hình ảnh một anh chàng bảnh trai trong bộ đồ cưới..."

Reeeeenngg!!!
"Alo có phải cô vừa gọi vào số điện thoại này không?"
"Vâng!"
"Vậy chắc cô cũng biết chủ nhân nó chứ?"
"Vâng!"
"Vậy làm ơn cô đến bệnh viện, anh ta vừa nhập viện do tai nạn!"

Cô cuống cuồng lao như điên ra ngoài đường, bỏ mặc làn xe đông đúc đang qua lại, bỏ mặc hai hàng mi ướt đẫm từ lúc cô mở chiếc hộp,bỏ mặc sau lưng những hiểu nhầm, những toan tính, sự tự kiêu, cô lao đến với anh, với ánh sáng của cuộc đời cô.
Đó là một đêm trăng sáng cao vòi vọi, ánh trăng lao xuống khung cửa sổ bám chặt lấy những dòng cuối cùng của mảnh giấy đỏ vứt lăn lóc trên sàn.

"Anh sẽ chết lúc anh đẹp nhất, để sau này khi em có là bà già lọm khọm xuống đây em vẫn nhận ra anh,em sẽ yêu anh như hồi trước em từng yêu!
Anh yêu em, hôm qua, hôm nay, và mãi mãi"

vcl
"bài gửi của bạn quá ngắn ít nhất phải có 30 kí tự"
trong khi mình type ra 1 đống nhiều đến mức tốc độ hiện chữ chậm đi 10 lần
mất 3 tiếng để nghĩ+viết ra cái kết đẹp cho câu truyện
tính cho 1 đứa chết
nhưng thôi
lúc đang viết có con bạn nt mình hỏi xem kết thê nào giờ nó bảo cho 1 chết 1 tâm thần
xong lại cả 2 ngộ độc tẩy não rồi mỗi người đi tìm ty mới...
mọi người coi và đánh giá nhé :D:|
edited...
mệt quá 3h 10' sáng rồi đi ngủ đây
 
kết thúc đẹp cho 1 chuyện tình buồn:|
anh ra đi để em biết rằng anh mãi mãi iu em:)
 
Back
Top