alucard000
Mr & Ms Pac-Man
- 19/12/08
- 184
- 7
Cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng lúc này quả thật là mình ko thể nói mạch lạc được.
Bài viết hơi dài, vậy bạn nào ko có kiên nhẫn thì đừng nhấn spoil.
[SPOIL]Mình và cô ấy đã quen nhau tính đến nay được 7 tháng rồi, rất hạnh phúc, đã tính đến tương lai, đã định sang nhà dạm hỏi, nhưng rồi đến 3 ngày trước đây, cái ngày mà cô ấy bước lên xe về Quy Nhơn quê ngoại.
Con người tôi trước giờ luôn có linh cảm đúng về những chuyện ko hay sắp xảy ra với mình, ngày cô ấy bước lên xe, tôi đã níu tay lại bảo đừng đi, nhưng cô ấy nói "Ông xã đừng lo, bà xã về quê cho khuây khỏa đầu óc, ông xã ráng đợi bà xã", tôi ko biết phải nói thế nào, đành buông tay ra, đâu thể biết rằng đó là cái nắm tay cuối cùng của 2 chúng tôi.
Từ Sài Gòn đi Quy Nhơn, nếu chậm nhất cũng phải 12 giờ, xe chạy từ 7h tối thì 7h 8h sáng hôm sau sẽ tới, tôi thức trắng 1 đêm nhưng ko dám gọi vì muốn cô ấy nghỉ cho khỏe, chỉ nhắn tin động viên và cầu may cô ấy sẽ đọc. Nhưng rồi 8h sáng hôm sau vẫn chưa thấy liên lạc gì, tôi nhủ thầm chắc là mới tới nên mệt, lát rồi người ta sẽ gọi lại cho mình ngay, nhưng rồi đợi mãi, đến 1h trưa thì mình nhận đc cuộc gọi đầu tiên, mừng lắm vì biết cô ấy đi đường an toàn, cô ấy còn hỏi "Có nhớ bà xã ko?", rồi nói chuyện, vẫn rất vui vẻ, nhưng rồi sau đó, mình chợt quên có 1 điều cần phải nói nên gọi lại, nhưng mà "số máy quý khách vừa gọi...", cũng tự nhủ rằng chắc là còn mệt, để người ta ngủ cho lại sức.
Nhưng rồi đến tối, đến sáng hôm sau, vẫn ko thấy gọi, vẫn cái điệp khúc tôi cực ghét khi muốn gọi cho 1 ai đó, tôi bắt đầu chợt nhớ đến 1 người.
Nói về người này, cô ấy luôn miệng nói là bạn, rất tốt với cô ấy, nhưng linh tính của tôi khi lần đầu cô ấy kể về người này thì ko phải là như vậy, tôi cảm thấy giữa 2 người ko phải chỉ là bạn bè đơn thuần, nhưng tôi cũng ko tìm hiểu, vì 1 người ở Quy Nhơn, 1 người ở Sài Gòn, thời gian cô ấy dành cho tôi là hầu như những lúc cô ấy rãnh.
Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, hôm qua cô ấy gọi tôi nói rằng tối nay sẽ lên xe về quê, sáng mai sẽ tới, nhưng lúc nãy tôi vô tình qua ngồi nói chuyện với chị của cô ấy, thì mới biết rằng ngày mai cô ấy mới về vì hết vé xe.
Tôi gọi cho cô ấy để hỏi thăm mà gọi mãi ko đc, bèn gọi cho người em của người mà tôi tình nghi (tên Việt), hỏi thăm số điện thoại của Việt, thì người em đó liền buông 1 câu, chỉ 1 câu tôi đã hiểu rõ mọi chuyện,
"Anh đừng gọi, chị Nga đang đi với anh Việt, anh gọi mất công anh Việt hiểu nhầm",
Tôi hỏi tại sao, thì
"Anh ko biết gì hết sao, chị Nga với anh Việt là người yêu mà"
Tôi lúc đó tay chân rụng rời, nhưng vẫn cố gắng gọi vào số máy đó, thì cô ấy nhấc máy, tôi hỏi
"Có phải mọi chuyện đúng như vậy ko" và nhận được câu trả lời "Ừh, tất cả là như vậy"
Sau đó tôi lên cơn đau tim, ngã quỵ xuống, chị của cô ấy chạy ra đỡ vào, tôi mới nói hết mọi chuyện, và chị đã tâm sự với tôi về chuyện của 2 người đó trước đây.
Người yêu tôi thật ra có hoàn cảnh rất đáng thương, gia đình chỉ lo cho người chị ăn học đến nơi đến chốn, còn cô ấy phải nghỉ học từ năm lớp 11 đế đi làm phụ giúp cho gia đình, ko bạn bè, ko tâm sự với ba mẹ, cộng với tâm lí tuổi mới lớn, đã bị khủng hoảng trầm trọng, nhưng đến lúc gặp Việt, Việt đã động viên giúp đỡ cô ấy rất nhiều, thậm chí là hy sinh cả sự nghiệp vì cô ấy, chị nói tôi có thể cô ấy ko thể chấm dứt với Việt chỉ vì muốn trả ơn đó.
Ai mà chẳng có quá khứ, ai mà chẳng có lúc sai lầm, tôi đã rất chân thật với cô ấy, kể cả việc có người con gái nhắn tin cho tôi, nói lời đường mật, tôi cũng cho cô ấy xem, tôi có khó khăn gì, cũng đều tâm sự với cô ấy. Nhiều lần bọn tôi nói chuyện nghiêm túc với nhau, tôi có nói rằng bây giờ tôi ko có gì, học hành ko ra gì, sự nghiệp thì chưa chắc ổn định, gia đình cũng ko thuộc loại khá giả, quen nhau rồi tôi sợ người khổ sau này sẽ là cô ấy. Nhưng cô ấy đã nói 1 câu mà có lẽ cả đời này tôi sẽ ko bao giờ quên
"Luận àh, nếu Nga đến với Luận chỉ vì xe đẹp, chỉ vì hàng ngày Luận dẫn Nga đi ăn sáng, thì tại sao Nga lại ko chọn những người đi xe đẹp hơn, đi ăn sáng ở những chỗ đắt tiền hơn? Mình sẽ cùng nhau vượt qua tất cả, cố gắng rồi tương lai 2 đứa sẽ tốt thôi"
Câu nói đó đã tiếp thêm cho tôi biết bao sức mạnh, tôi đã có 1 sự nghiệp rất ổn định, có thể tự lo ko chỉ cho riêng tôi và cô ấy, thậm chí có thể đủ lo cho gia đình nhỏ của chúng tôi sau này.
Nhưng cũng chỉ vì một câu nói của cô ấy đã đập tan tất cả. Tôi ko biết cô ấy ko thể chấm dứt với người kia và lừa dối tôi vì tình nghĩa, vì muốn trả ơn người đó, hay là vì cô ấy ko thể dứt khoát được tình cảm của mình.
Nếu chỉ vì tình nghĩa, thì tôi nghĩ rồi mọi chuyện sẽ có hướng giải quyết, nhưng nếu vì lí do thứ 2 thì có lẽ chúng tôi sẽ ko còn gì hết, tất cả công sức vun đắp bấy lâu, tan hết, mất hết...
Nhưng có 1 điều rằng, mình vẫn còn rất thương cô ấy, cho dù cô ấy có đối xử với mình như thế nào đi nữa[/SPOIL]
Chỉ là vài dòng tâm sự, mình cũng ko nghĩ rằng trong này có bạn nào có tình trạng như mình, ít ra thì tình cảm của các bạn vẫn còn rất trong sáng, vẫn còn rất ngây thơ, ko đẫm mùi đời như câu chuyện của mình, mình cần những lời chia sẻ, những lời động viên từ các bạn. Mình muốn tự cố gắng để cảm thấy thật thoải mái, vì nếu cứ đau đớn, có lẽ bệnh mình sẽ phát và rất nguy hiểm. :)
Bài viết hơi dài, vậy bạn nào ko có kiên nhẫn thì đừng nhấn spoil.
[SPOIL]Mình và cô ấy đã quen nhau tính đến nay được 7 tháng rồi, rất hạnh phúc, đã tính đến tương lai, đã định sang nhà dạm hỏi, nhưng rồi đến 3 ngày trước đây, cái ngày mà cô ấy bước lên xe về Quy Nhơn quê ngoại.
Con người tôi trước giờ luôn có linh cảm đúng về những chuyện ko hay sắp xảy ra với mình, ngày cô ấy bước lên xe, tôi đã níu tay lại bảo đừng đi, nhưng cô ấy nói "Ông xã đừng lo, bà xã về quê cho khuây khỏa đầu óc, ông xã ráng đợi bà xã", tôi ko biết phải nói thế nào, đành buông tay ra, đâu thể biết rằng đó là cái nắm tay cuối cùng của 2 chúng tôi.
Từ Sài Gòn đi Quy Nhơn, nếu chậm nhất cũng phải 12 giờ, xe chạy từ 7h tối thì 7h 8h sáng hôm sau sẽ tới, tôi thức trắng 1 đêm nhưng ko dám gọi vì muốn cô ấy nghỉ cho khỏe, chỉ nhắn tin động viên và cầu may cô ấy sẽ đọc. Nhưng rồi 8h sáng hôm sau vẫn chưa thấy liên lạc gì, tôi nhủ thầm chắc là mới tới nên mệt, lát rồi người ta sẽ gọi lại cho mình ngay, nhưng rồi đợi mãi, đến 1h trưa thì mình nhận đc cuộc gọi đầu tiên, mừng lắm vì biết cô ấy đi đường an toàn, cô ấy còn hỏi "Có nhớ bà xã ko?", rồi nói chuyện, vẫn rất vui vẻ, nhưng rồi sau đó, mình chợt quên có 1 điều cần phải nói nên gọi lại, nhưng mà "số máy quý khách vừa gọi...", cũng tự nhủ rằng chắc là còn mệt, để người ta ngủ cho lại sức.
Nhưng rồi đến tối, đến sáng hôm sau, vẫn ko thấy gọi, vẫn cái điệp khúc tôi cực ghét khi muốn gọi cho 1 ai đó, tôi bắt đầu chợt nhớ đến 1 người.
Nói về người này, cô ấy luôn miệng nói là bạn, rất tốt với cô ấy, nhưng linh tính của tôi khi lần đầu cô ấy kể về người này thì ko phải là như vậy, tôi cảm thấy giữa 2 người ko phải chỉ là bạn bè đơn thuần, nhưng tôi cũng ko tìm hiểu, vì 1 người ở Quy Nhơn, 1 người ở Sài Gòn, thời gian cô ấy dành cho tôi là hầu như những lúc cô ấy rãnh.
Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, hôm qua cô ấy gọi tôi nói rằng tối nay sẽ lên xe về quê, sáng mai sẽ tới, nhưng lúc nãy tôi vô tình qua ngồi nói chuyện với chị của cô ấy, thì mới biết rằng ngày mai cô ấy mới về vì hết vé xe.
Tôi gọi cho cô ấy để hỏi thăm mà gọi mãi ko đc, bèn gọi cho người em của người mà tôi tình nghi (tên Việt), hỏi thăm số điện thoại của Việt, thì người em đó liền buông 1 câu, chỉ 1 câu tôi đã hiểu rõ mọi chuyện,
"Anh đừng gọi, chị Nga đang đi với anh Việt, anh gọi mất công anh Việt hiểu nhầm",
Tôi hỏi tại sao, thì
"Anh ko biết gì hết sao, chị Nga với anh Việt là người yêu mà"
Tôi lúc đó tay chân rụng rời, nhưng vẫn cố gắng gọi vào số máy đó, thì cô ấy nhấc máy, tôi hỏi
"Có phải mọi chuyện đúng như vậy ko" và nhận được câu trả lời "Ừh, tất cả là như vậy"
Sau đó tôi lên cơn đau tim, ngã quỵ xuống, chị của cô ấy chạy ra đỡ vào, tôi mới nói hết mọi chuyện, và chị đã tâm sự với tôi về chuyện của 2 người đó trước đây.
Người yêu tôi thật ra có hoàn cảnh rất đáng thương, gia đình chỉ lo cho người chị ăn học đến nơi đến chốn, còn cô ấy phải nghỉ học từ năm lớp 11 đế đi làm phụ giúp cho gia đình, ko bạn bè, ko tâm sự với ba mẹ, cộng với tâm lí tuổi mới lớn, đã bị khủng hoảng trầm trọng, nhưng đến lúc gặp Việt, Việt đã động viên giúp đỡ cô ấy rất nhiều, thậm chí là hy sinh cả sự nghiệp vì cô ấy, chị nói tôi có thể cô ấy ko thể chấm dứt với Việt chỉ vì muốn trả ơn đó.
Ai mà chẳng có quá khứ, ai mà chẳng có lúc sai lầm, tôi đã rất chân thật với cô ấy, kể cả việc có người con gái nhắn tin cho tôi, nói lời đường mật, tôi cũng cho cô ấy xem, tôi có khó khăn gì, cũng đều tâm sự với cô ấy. Nhiều lần bọn tôi nói chuyện nghiêm túc với nhau, tôi có nói rằng bây giờ tôi ko có gì, học hành ko ra gì, sự nghiệp thì chưa chắc ổn định, gia đình cũng ko thuộc loại khá giả, quen nhau rồi tôi sợ người khổ sau này sẽ là cô ấy. Nhưng cô ấy đã nói 1 câu mà có lẽ cả đời này tôi sẽ ko bao giờ quên
"Luận àh, nếu Nga đến với Luận chỉ vì xe đẹp, chỉ vì hàng ngày Luận dẫn Nga đi ăn sáng, thì tại sao Nga lại ko chọn những người đi xe đẹp hơn, đi ăn sáng ở những chỗ đắt tiền hơn? Mình sẽ cùng nhau vượt qua tất cả, cố gắng rồi tương lai 2 đứa sẽ tốt thôi"
Câu nói đó đã tiếp thêm cho tôi biết bao sức mạnh, tôi đã có 1 sự nghiệp rất ổn định, có thể tự lo ko chỉ cho riêng tôi và cô ấy, thậm chí có thể đủ lo cho gia đình nhỏ của chúng tôi sau này.
Nhưng cũng chỉ vì một câu nói của cô ấy đã đập tan tất cả. Tôi ko biết cô ấy ko thể chấm dứt với người kia và lừa dối tôi vì tình nghĩa, vì muốn trả ơn người đó, hay là vì cô ấy ko thể dứt khoát được tình cảm của mình.
Nếu chỉ vì tình nghĩa, thì tôi nghĩ rồi mọi chuyện sẽ có hướng giải quyết, nhưng nếu vì lí do thứ 2 thì có lẽ chúng tôi sẽ ko còn gì hết, tất cả công sức vun đắp bấy lâu, tan hết, mất hết...
Nhưng có 1 điều rằng, mình vẫn còn rất thương cô ấy, cho dù cô ấy có đối xử với mình như thế nào đi nữa[/SPOIL]
Chỉ là vài dòng tâm sự, mình cũng ko nghĩ rằng trong này có bạn nào có tình trạng như mình, ít ra thì tình cảm của các bạn vẫn còn rất trong sáng, vẫn còn rất ngây thơ, ko đẫm mùi đời như câu chuyện của mình, mình cần những lời chia sẻ, những lời động viên từ các bạn. Mình muốn tự cố gắng để cảm thấy thật thoải mái, vì nếu cứ đau đớn, có lẽ bệnh mình sẽ phát và rất nguy hiểm. :)



