CHƯƠNG 1
* Tỉnh giấc *
* Cô gái mái nhà xanh *
[spoil]
“Anh đã tỉnh rồi…” – Một giọng nói ngọt ngào êm dịu vang bên tai tôi.
Hai mắt tôi nặng trĩu, đầu tôi mệt đừ, toàn thân đau khắp chẳng thể cử động được gì. Tôi cố mở mắt, nhưng không thể.
“Anh bị thương rất nặng đấy, đừng cố cử động!” – Giọng nói đó lại vang lên, nghe có vẻ là giọng một người con gái.
“Tôi nghĩ anh cần nghỉ ngơi, tôi sẽ trở lại vào vài giờ nữa!” – Cô gái ấy nói xong thì rời khỏi nơi tôi đang nằm, tôi nghe tiếng đóng cửa thật nhẹ.
Mắt không thể mở, tôi chỉ thấy toàn màu đen bao trùm.
À không, còn có màu đỏ.
Màu đỏ của máu.
Tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy, trời nổi dông, gió mịt mù, sấm giật liên hồi.
Linh cảm có chuyện không lành, tôi chạy qua nhà của cô bạn hàng xóm xem thế nào.
Rinoa là tên cô bạn đó. 2 năm trước, cô ấy chuyển về thị trấn Storm này sinh sống.
Cô sống một mình, tại ngôi nhà gỗ có mái màu xanh.
Cô nói với tôi màu xanh là màu cô rất thích. Có lẽ vì vậy mà trang phục của cô là chiếc áo thun xanh cách điệu tựa váy cùng chiếc quần bó ngắn đen.
Lần đầu tôi gặp cô khi cô đang loay hoay dọn đồ đạc vào nhà.
Nhìn trời sắp đổ mưa, tôi chạy tới giúp cô một tay và cô mời tôi vào nhà dùng nước.
Chúng tôi tựa như bạn tâm giao, có rất nhiều chuyện để nói.
Cô hoạt bát và vui vẻ, đôi khi cô còn chọc cho tôi cười.
Ở bên cô, tôi thấy rất thoải mái và dễ chịu.
Cô biết nhiều về chuyện của tôi, nhưng, tôi chẳng biết gì về cô cả.
Cô nói chuyện của cô không đáng bận tâm, nghe sẽ nhàm lắm, và cô qua đề tài khác ngay lập tức.
Tôi mồ côi cha từ nhỏ, gọi là mồ côi có đúng không? Mẹ tôi nói cha tôi đã chết rồi, và đừng nhắc ông ấy trước mặt bà.
Lúc nào, bà cũng nhắc đi nhắc lại một câu nói khi tôi hỏi về cha: “Con à, chúng ta không có quyền lựa chọn người sinh thành là ai. Nhưng chúng ta có thể quyết định số phận của mình. Và cha con đã chết từ khi ông ấy rời bỏ chúng ta!”.
Lớn hơn một chút, tôi đâm ra hiểu chút ít về câu nói của mẹ.
Có thể cha đã có người khác và bỏ rơi bà?
Có lẽ cha không thích bà nữa và bỏ đi?
Có khi bà đã làm chuyện gì đó làm ông phật ý?
Khi tôi lên mười, tôi nói tôi muốn học kiếm pháp, mẹ tôi đồng ý.
“Kiếm có thể bảo vệ người, có thể hại người. Nhưng kiếm khi đưa ra cũng có thể rút lại, còn súng thì không! Đao kiếm vô tình bao nhiêu thì súng còn hơn như vậy!”.
Một năm sau đó, mẹ tôi qua đời.
Đó là một buổi sang mùa thu tại Storm này, tôi đánh thức bà dậy, nhưng, hơi thở không còn nữa, bà đã ra đi mãi mãi rồi.
Người ta nói một người ra đi hạnh phúc là không đau ốm, không bệnh tật, thanh thản rời bỏ thế gian trong giấc ngủ.
Và mỉm cười.
Tuy nhiên, với mẹ tôi,bà không cười.
Bà vẫn ngủ, mắt vẫn nhắm, mặt bà hiện rõ sự lo lắng nào đó.
Bà lo lắng cho tôi chăng? Hay bà nghĩ về cha tôi.
Dù gì đi nữa, người đã đi rồi, thật lạ, tôi không thể khóc khi mẹ tôi qua đời.
Hàng xóm xung quanh giúp tôi làm tang lễ cho mẹ. Mộ bà được cất ngay sau dãy núi gần làng.
Bà có để lại cho tôi một lá thư với vài hàng chữ.
Bà dặn tôi dù tương lai thế nào đi nữa, tôi phải đối mặt với nó. Có vẻ như bà biết có chuyện sẽ xảy ra với tôi, vào tương lai gần ấy.
Từ lúc đó, tôi chăm chỉ luyện tập kiếm thuật.
Cuộc đời tôi cứ lặng lẽ trôi qua.
Hàng ngày dạy kiếm thuật cho bọn trẻ trong làng.
Đêm đến về lại ngôi nhà trống.
Mọi việc cứ tiếp tục trôi, cho đến khi Rinoa xuất hiện,vào năm tôi 16 tuổi.
Tôi kể cho cô nghe mọi chuyện về mình. Nhiều khi kể xong, mệt mỏi, tôi ngủ trong vòng tay của cô.
Có cảm giác, cô như một người mẹ, một người chị của tôi.
Thường hạnh phúc qua nhanh, khổ đau còn mãi.
Tôi sẽ ghi nhớ ngày hôm đó, cái ngày định mệnh. [/spoil]
---------------------------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG 2
* Ngủ là hạnh phúc *
* Lạc lối *
[spoil]
“Laguna!!”
Tiếng gọi ấy vang lên nhiều lần liền. Nhiêu đó đủ làm Laguna thức giấc.
“Celes, cô không cần phải đánh thức tôi như thế!” – Laguna mặt mày nhăn nhó biểu lộ sự không vui.
“Tôi không nghĩ anh có thể ngủ say như vậy, giữa thảo nguyên mênh mông đầy gió này!” – Cô gái tên Celes phân trần cho hành động của mình.
Laguna mỉm cười.
“Cô biết không Celes, được ngủ là một hạnh phúc của con người” – Laguna vươn vai đứng dậy.
“Hạnh phúc? Tôi có nghe lầm không?” Celes tỏ rõ sự ngạc nhiên khi Laguna vừa dứt lời.
Laguna lại mỉm cười.
“Khi ngủ, chúng ta quên đi những gì xảy ra ở thực tại, quá khứ, tương lai. Mọi lo âu phiền muộn trong đời đều gác lại, cô nghĩ có đúng không nào?” – Laguna giải thích về câu nói vừa rồi của mình với Celes.
Celes không lạ gì Laguna nữa. Anh ta hay nói về những triết lý, những chiêm nghiệm mà chỉ mỗi anh ta mới có thể nói được. Cô đã quá quen với tình trạng này rồi.
“Thôi không nói nữa kẻo có người giận tôi thì khổ” – Như biết Celes không thích nghe những chuyện của mình, Laguna mở lời tựa xin lỗi.
“Không sao, nhiều khi nghe anh kể những luận lý của anh, tôi thấy mình được mở mang thêm đấy chứ!” – Celes vội phân bua, mặt cô hơi đỏ.
“Celes, tôi biết cô đi cùng tôi sẽ vất vả cho cô. Nếu cô muốn trở lại, cô có thể đi” – Laguna đổi giọng, từng câu từng chữ Laguna lúc này rất nghiêm túc.
“Laguna, tôi đã đi cùng anh đến đây thì tuyệt nhiên không trở về cho đến khi mọi chuyện được giải quyết xong” – Celes cũng đáp lại Laguna bằng thái độ nghiêm nghị.
“Tôi hiểu” – Laguna gật đầu một cái thật mạnh và lại mỉm cười.
Laguna có mái tóc đen dài qua vai, anh mặc một áo thun màu trắng bên trong và khoác ngoài chiếc áo xanh biển tay dài làm bằng da, tay áo xoăn tới khuỷu tay. Chiếc quần bó ống rộng màu nâu sẫm và đôi giày màu đen khiến cho cái cách phối đồ của anh nhìn lạ đến dễ nhớ. Anh mang một chiếc ba lô và theo Celes biết, đó là vũ khí của anh, khẩu súng mang tên Machine Gun. Gương mặt Laguna đầy chất lãng tử và có thể hớp hồn bất cứ cô gái nào nếu anh cười mỉm với họ.
Về Celes, trang phục áo và quần xanh lá của cô làm bằng vải mềm nhưng rất dày và chắc. Cô khoác thêm một chiếc áo choàng trắng với lý do “giữ ấm” (theo lời cô từng nói khi Laguna hỏi cô). Tóc cô gợn xoăn, dài và vàng óng mượt. Đôi mắt xanh biếc cùng khuôn mặt thanh tú làm Celes đi cùng Laguna rất xứng đôi, dù rằng họ chẳng có tình cảm gì ngoài “công việc” (theo lời Celes phân bua khi cô và Laguna tìm nhà trọ nghỉ qua đêm). Cô mang theo một thanh kiếm mỏng dài và nhẹ bên mình. Cô nói với Laguna nếu súng của Laguna có thể bắn bách phát bách trúng thì đường kiếm của cô có thể một nhát hai mạng (Và Laguna từng hoảng hồn khi nghe cô nói thế, vào những ngày đầu họ gặp nhau).
“Tôi nghĩ “nó” chỉ ở quanh quẩn đây thôi” – Laguna suy đoán về một cái gì đó.
“Quanh quẩn? Laguna à, thảo nguyên Lost này rộng mênh mông, chúng ta không thể tìm được vật đó nếu chỉ đoán mò như vậy!” – Celes lắc đầu và thở dài.
“Chính vì thảo nguyên này tên Lost nên chúng ta phải lạc để tìm thấy!” – Laguna nói tiếp, giọng khẳng định
“Càng lúc anh càng làm tôi rối thêm đấy, lạc để tìm thấy?” Celes có vẻ không còn kiên nhẫn nghe những lời đoán mò của Laguna nữa.
“Celes, chúng ta đến đây bao lâu rồi?” – Laguna quay sang nhìn thẳng vào mắt Celes mà hỏi.
“Này anh thôi cái kiểu nhìn chằm chằm vào tôi đi! 1 ngày rồi đấy, và chúng ta đã kiếm “nó” chừng ấy thời gian” – Celes bực bội, đỏ mặt và gắt gỏng đáp.
“Cô có để ý thảo nguyên này được bố trí dạng mê cung xoắn ốc không?” – Laguna gợi ý cho Celes về giả thuyết anh ta đang khẳng định
“Có thể, nhưng như vậy thì sao nào?” – Celes cố nghĩ những gì Laguna nói nhưng cô chẳng nghĩ được gì cả.
“Càng đi vào chúng ta cứ nghĩ mình lạc, nhưng thực chất, chúng ta đang đi đến tâm của mê cung này” – Laguna khẳng định một cách dứt khoát. “Và, cô có để ý những cây lá vàng? Khi chúng ta mới đến đây, tôi thấy có 10 cái cây này, và nơi chúng ta đang tạm nghỉ, số cây giảm đi còn 5” – Laguna tiếp tục giải thích.
“Nếu vậy theo anh, khi chúng ta đến được tâm của thảo nguyên này, số cây chỉ còn 1?” – Celes như hiểu được ý của Laguna muốn nói.
“Chính xác, và đến lúc chúng ta phải tiếp tục đi rồi cô gái trẻ ạ!” – Laguna xách ba lô đeo lên vai và mỉm cười.
“Laguna, đừng gọi tôi là cô gái trẻ này nọ nữa nhé! Nghe có vẻ anh đang tỏ ra anh lớn hơn tôi” – Celes bực tức tỏ vẻ không vui.
“Sự thật là vậy mà? Tôi lớn hơn cô rất nhiều tuổi đấy cô gái!” – Laguna không nghĩ Celes lại để tâm những chuyện này
“Thôi tùy anh, tôi không tin anh lại quá lớn tuổi hơn tôi, gương mặt của anh còn non choẹt thế kia” – Celes thấy tốt hơn hết không nên tranh cãi với Laguna nữa.
“Celes, gương mặt không thể đánh giá một con người, muốn đánh giá một ai đó, phải hiểu được tâm người đó đang nghĩ gì” – Laguna cười thật lớn về lời Celes nói, xong anh hạ giọng đáp.
Chợt, có tiếng con gì đó vang lên.
“Laguna, không đùa nữa, anh có nghe thấy gì không?” – Celes đảo mắt qua nhìn xung quanh, một tay để sát bao kiếm như phòng có chuyện gì cô sẽ rút kiếm thật nhanh.
“Có, rất rõ!” – Laguna có vẻ rất bình tĩnh “Tôi nghĩ sắp tới rồi đấy” – Laguna thở dài
“Anh đã sẵn sàng?” – Celes tiếp tục quan sát xung quanh khu thảo nguyên này.
“Hiển nhiên!” – Laguna tiếp tục đáp lại Celes bằng thái độ rất tỉnh của anh.
Cả mặt đất rung chuyển, cây cỏ xôn xao, giông bão nổi mạnh.
Tiếng gầm rú mỗi lúc một rõ, mỗi lúc một gần hơn.
Bước chân càng nghe rõ hơn.
Celes đã từng gặp nhiều quái vật, nhưng cái bước chân nặng nề đến mức đất trời rung chuyển thì đây là lần đầu tiên.
Chỉ có Laguna là vẫn tỉnh như ruồi, dáng vẻ khoan thai tựa không có gì của anh đôi lúc làm cô không hiểu nổi, con người này thật chất thế nào?
“Nó sắp tới rồi đấy” – Laguna cảnh báo
“Anh có sợ không?” – Celes quay qua hỏi
“Cô sợ à?” – Laguna cười trêu chọc
“Chỉ là… nó quá to so với những quái vật tôi từng gặp” – Celes đáp lại, giọng cô lúc này hơi run
“Tôi sẽ bảo vệ cô” – Laguna đáp lại một cách dứt khoát, anh mở ba lô và lấy Machine Gun ra.
“Anh nên lo thân mình trước đi!” – Celes cũng chuẩn bị rút kiếm ra.
Và không lâu sau, cái gì đã đến thì sẽ xuất hiện.
[/spoil]