- 2 -
- Cao vút ạ -
- Độc nhất Forever -
-Câu chuyện là như thế đấy, thưa ông. Tôi nghĩ giờ thì ông đã hiểu rồi chứ? – Cô gái vẫn hỏi tôi bằng chất giọng vô cảm và ngang đều ấy
Lúc này đây tôi không còn nghe những gì cô hỏi nữa, đầu óc tôi đang quay cuồng lên. Tôi cố sắp xếp các chi tiết lại và gắng không nổi điên lên, vì dù sao thì, cô gái ở đầu dây bên kia chỉ là một người đưa tin mà thôi.
-A lo, ông Minh à, ông vẫn ổn chứ?
-Vâng, tôi vẫn bình thường mà. Cảm ơn cô đã kể cho tôi nghe về chuyện này. Thực sự thì… hiện tại, tôi đang muốn điên lên đây. Cô có thể trả lời tôi một vài câu hỏi được chứ? – Tôi cố nén cảm xúc của mình lại, tôi muốn cúp máy ngay, tuy nhiên, tôi cần biết cô gái này là ai
-Trong khả năng mà tôi có thể thưa ông, nếu ông hỏi tôi là ai, tên gì, sống ở đâu, hay làm thế nào tôi lại chuyện đưa tin này giùm cha mẹ ông, thì tôi xin lỗi, mọi thứ là bí mật! – Cô gái như hiểu tôi muốn hỏi gì
-Ngay cả tên cô tôi cũng không thể biết sao?
-Ông có thể gọi tôi bằng bất cứ tên gì tùy ý ông, dẫu sao thì, tôi nghĩ chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa.
-Tôi hiểu, việc của cô coi như đã hoàn thành. Tôi cảm ơn cô về chuyện này. Vất vả cho cô quá. – Biết mình khó mà khai thác được thông tin gì về cô gái này, tôi nghĩ mình cần rút trước thì hơn
-Không có gì thưa ông, tôi nghĩ ông nên đi gặp người đó. Chuyện này thật khó chấp nhận, tôi có thể hiểu cảm giác của ông lúc này, vì vậy, tôi nghĩ tôi nên cúp máy. Mong ông đừng gọi lại cho tôi, sim điện thoại này tôi sẽ không dùng nữa đâu. – Cô chào tạm biệt tôi, chưa kịp để tôi nói lời nào thì bên kia đã dừng máy
Tôi ngẩn người ra một lúc, ước gì lúc này tôi có thể gọi cho cha mẹ tôi và hỏi họ về mọi chuyện. Tôi ngẫm lại, hôm nay là một ngày đẹp trời, trong một tâm trạng thư thái, với những dự tính cho ngày mới, đùng một cái, có người nào đó gọi điện và bảo: Này anh kia, biết chuyện gì chưa? À chuyện này cha mẹ anh dĩ nhiên không nói cho anh biết rồi, giờ thì anh nên đi gặp người này đi.
Tôi xuống bếp mở tủ lạnh lấy một lon Ken ra uống. Những lúc tâm trạng xấu, tôi thường uống một lon bia, chỉ một lon thôi vì tôi uống bia hay rượu rất kém. Tôi nốc ừng ực như thể người mình rất khát, rồi tôi lên nhà trên, mở laptop lên rồi lướt web. Tôi cố không nghĩ gì về chuyện khi nãy, sao cho bản thân mình sẽ tìm được một lời biện minh cho cha mẹ, dẫu rằng khó có thể nghĩ tốt được với thái độ và hành vi của họ cho tới thời điểm hiện tại.
Điện thoại tôi lại vang lên, lần này là một số lạ khác, tôi hy vọng rằng cha mẹ tôi đang gọi và họ sẽ cho tôi một lời giải thích.
-Alo, có phải nhà văn… Minh không ạ? – (Lại) một giọng nữ từ bên kia vang lên, giọng nữ này rất cao, nghe rất chói tai
-Là tôi đây, cô là ai? Tìm tôi có gì sao?
-Xin lỗi, nhưng, chúng ta đã có cuộc hẹn phỏng vấn vào 12h trưa nay tại quán café Forever, tôi đã đến quán rồi ạ mà không thấy anh, chẳng hay anh đang ngồi ở đâu ạ?
-Cuộc hẹn phỏng vấn? Khoan đã, cô là phóng viên của tạp chí Tươi Trẻ phải không? Hình như là chúng ta đã hẹn giờ giấc qua mail? Tôi cố nhớ lại xem mình có hẹn hay không
-Vâng ạ, là tôi, tôi là Linh Lan, thế ra anh quên hôm nay có phỏng vấn ạ? Anh có thể thu xếp tới café Forever được không ạ? Hay là anh đang có việc bận ạ? Nếu vậy chúng ta hẹn vào tuần sau liệu có ổn không ạ?
Tai tôi lúc này lùng bùng thế nào ấy, cứ sau mỗi câu, cô gái này cứ chèn thêm từ “ạ” vào, kết hợp với giọng nói cao vút trời của cô làm tôi như thể đang xem một bộ phim hài vậy. Xém chút nữa tôi đã bật cười khi nghĩ tới điều này.
-Cô có thể đợi tôi ít phút không? Tôi sẽ đến chỗ cô ngay! – Tôi nghĩ cô ký giả này gọi cũng đúng lúc tôi, tôi cũng muốn ra ngoài làm gì đó cho thong thả đầu óc, dù tôi rất hạn chế những cuộc phỏng vấn.
-Được ạ, tôi sẽ đợi anh ạ! Anh cứ từ từ rồi tới cũng được ạ! Tôi ngồi ở tầng 2 đợi anh đấy ạ! – Nghe giọng cô có vẻ khá vui mừng, tôi đoán có lẽ cô là phóng viên mới vào cũng nên.
Tôi vào phòng thay trang phục. Tôi chọn trong tủ đồ của mình một áo sơ mi sọc ca rô tay dài màu xanh dương, trong những buổi phỏng vấn thế này, ăn mặc sao cho đơn giản và lịch sự là cần thiết. Tôi chọn cho mình chiếc quầngiả jean màu xanh sậm. Tôi kéo hai cổ tay áo lên cao một chút, rồi tìm trong tủ giày một đôi giày màu xám để hợp với trang phục vừa mặc. Vậy là được rồi, tôi nghĩ thế, rồi lấy chìa khóa xe, xuống lầu và dắt chiếc xe Wave @ ra khỏi nhà.
Thành phố tôi đang sống là một trong những thành phố lớn nhất cả nước, đồng thời cũng là trung tâm kinh tế, là nơi thu hút giới đầu tư cùng dân cư từ những nơi khác tới làm ăn và sinh sống. Phương tiện đi lại chủ yếu của chúng tôi là xe máy, ngoài ra còn có dịch vụ công cộng là xe bus. Trong những năm đổi mới gần đây thì chất lượng xe bus được nâng cao đáng kể, thành ra cũng phần nào giảm được số lượng xe máy lưu thông trên đường mà một thời là vấn đề đau đầu của các nhà chức trách cùng người dân. Tôi nghe đâu chính quyền thành phố đang cho xây dựng hệ thống tàu điện ngầm dưới mặt đất và sẽ đưa vào sử dụng trong thời gian tới.
Những năm gần đây, tai nạn xe cộ xảy ra liên miên, mà nguyên nhân phần nhiều ở các bạn trẻ hay phóng nhanh vượt ẩu. Thành ra mới đây vừa có dự luật thay đổi về điều kiện thi xe gắn máy, trong đó quy định nếu bị phạt quá 3 lần thì xem như bằng lái xe sẽ bị hủy bỏ và sau 1 năm, người bị hủy bằng mới được đăng ký thi lại (với mức độ khó hơn lần đầu tiên). Nếu luật này được thông qua thì xem như dân tình chúng tôi sẽ tạm an toàn và ý thức đi xe sẽ tăng hơn.
12 giờ trưa chạy ra đường giữa trời nắng thế này quả là cực hình. Thành phố này chỉ có hai mùa mưa và nắng. Mùa nắng bắt đầu từ tháng 2 và thường kéo dài tới tháng 6 với những đợt nắng cháy da cháy thịt lên tới 40-42 độ. Mùa mưa thì khí hậu mát hơn, nắng dịu hơn vào buổi sớm và buổi chiều thì hay kèm theo những đợt mưa to dai dẳng. Dù sao thì sống đâu quen đó thôi. Tôi chạy tới đường Hoa Phượng rồi rẽ hẻm đi tắt tới đường Mực Tím rồi chạy thêm một đoạn nữa, cafe Forever kia rồi.
Cũng đã lậu rồi, tôi không đến quán này, có khi cũng 2-3 năm rồi đấy chứ. Ngày trước, khi tôi còn học ở học viện báo chí, tôi thường cùng bạn bè ra đây ngồi lấy cảm hứng viết bài luận. Quán cũng chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn tấm biển màu sim tím với dòng chữ Forever màu trắng được cách điệu theo font Goudy Stout treo ở lối ra vào. Tôi giao xe cho bảo vệ, nhận thẻ xe rồi bước vào. Quán này có 2 lầu cùng tầng trệt, mỗi tầng được thiết kế theo phong cách khác nhau. Ở tầng trệt dành cho dân văn phòng, với tông màu tối mang dáng vẻ sang trọng, tầng 1 thì dành cho mọi lứa tuổi với tông màu vàng nhạt sáng sủa, còn tầng còn lại là cho những người trung niên và lớn tuổi. Nói thì vậy thôi chứ muốn ngồi ở đâu cũng được.
Điểm đặc biệt (hay là kỳ dị?) ở quán này là chỉ phát mỗi bài Forevercủa Stratovarius mà thôi. Khi đó tôi có đem việc này với chủ quán thì ông chỉ cười rồi kể cho tôi nghe về ý nghĩa của bài nhạc này. Ông bảo bài hát nói về một người đang chìm trong những ký ức của ngày xa xưa. Người này rất muốn trở lại thời thơ ấu không lo toan, tính toán, đau khổ. Ông bảo con người là vậy đó, khi gặp khó khăn thì lại muốn quên đi tất cả để quay về với quá khứ tươi đẹp mà mỗi người chúng ta ai cũng trải qua. Đó là lý do mà ông rất thích bài hát này, cũng từ đó mà ông định hình việc thiết kế quán cho tới việc phát độc nhất bài Forever này.
"Trong thế giới ồn ào quá nhiều phiền muộn này, có thể dành được một chút khoảng lặng để sống lại những hồi ức đẹp ngày xưa, tôi nghĩ đó là việc cần thiết!"
Rồi ông hỏi tôi có muốn được quay lại thời ấu thơ không, tôi đáp ngay là "không". Ông hơi ngạc nhiên rồi không hỏi thêm gì nữa. Ông mở tủ mát lấy một lon Ken tặng tôi, bảo tôi có gì đó đặc biệt, chắc chắn sau này cuộc đời tôi sẽ có nhiều chuyện thú vị. Tôi cảm ơn về thành ý của ông rồi nhận lon Ken ông tặng. Đó là lần cuối tôi trò chuyện cùng ông. Sau đó tôi lao đầu vào luận án tốt nghiệp, để rồi khi tốt nghiệp thì tôi lại gặp phải chuyện gia đình và bắt đầu cộng tác cho truyện dài kỳ… Nay thì tôi cũng có dịp trở lại quán lần nữa.
Tôi nhìn đồng hồ rồi hối hả chạy lên tầng hai theo lời của cô gái trước đó. Uả, sao lại là tầng 2? Khi lên đến nơi, tôi đảo mắt một vòng tìm cô ấy, cô gái đâu chẳng thấy, chỉ thấy một người phụ nữ độ trung niên, đầu đeo một chiếc nơ màu hồng lớn, tóc cột hai bím đang ngồi đánh máy mà thôi. Bà ta quay lại, nhìn tôi rồi mỉm cười, rồi nói lớn:
-Ồ, có phải anh là nhà văn… Minh không ạ? Anh đến khi nào đấy ạ?
Đúng là “cô gái” ấy, với chất giọng cao ngút ngàn như con nít cùng từ “ạ” ấy thật khó lẫn vào đâu được.