Ser Gregor trở về sớm hơn dự kiến, lần này hắn mang về một đàn dê thay vì một đám tù nhân. Cô nghe nói lão đã mất bốn người trong một đêm bị Lãnh chúa Beric đột kích, nhưng những tên Arya căm ghét vẫn an toàn trở về và ở trên tầng hai tháp Rên Rỉ. Weese nhận thấy họ muốn được tiếp tế thật nhiều đồ uống.
“Cái đám đó lúc nào cũng khát nước được,” hắn cằn nhằn. “Chồn, lên đó hỏi xem họ có cần khâu vá quần áo gì không, để ta sai mấy người phụ nữ làm.”
Arya chạy lên các bậc thang đã được cô cọ sạch bong. Không ai để ý tới cô khi cô bước vào. Chiswyck ngồi bên lò sưởi với chiếc sừng đựng bia và đang kể chuyện cười cho mọi người nghe. Cô không dám ngắt lời bởi cô không muốn bị sứt môi thêm nữa.
“Sau giải đấu dành cho Quân sư, trước khi có chiến tranh xảy ra ấy,” Chiswyck đang kể câu chuyện. “Chúng tao lên đường trở về miền tây, bảy người bọn tao với Ser Gregor. Đi cùng tao có Raff và cậu Joss Stilwood trẻ tuổi, cậu ta là cận vệ cho hiệp sĩ trong trường đấu. Hừm, bọn tao đi đến một con sông mùi như nước tiểu, nước dâng cao vì trời mưa tầm tã. Không có cách nào lội qua được, nhưng có một quán bia gần đó nên bọn tao đành vào đó. Ngài hiệp sĩ kích động gã chủ cửa hàng và bảo hắn phải làm sao cho các sừng đựng bia của chúng ta luôn đầy cho tới khi nước sông rút bớt, và chúng mày phải nhìn thấy đôi mắt lợn của hắn sáng rực lên khi nhìn thấy bạc kìa. Rồi hắn mang bia tới, hắn và con gái hắn, một con bé nhạt nhẽo tội nghiệp, chẳng hơn gì một bãi nước tiểu, nó chẳng khiến bọn tao hay ngài hiệp sĩ vui vẻ hơn chút nào. Và suốt cả buổi gã chủ quán rượu luôn miệng nói hắn vui mừng thế nào khi được phục vụ bọn tao, rằng việc phục vụ có chút chậm trễ là bởi trời mưa. Tên ngốc đó không chịu im miệng dù ngài hiệp sĩ không nói lời nào, ông ấy chỉ ngồi nghiền ngẫm về gã Hiệp Sĩ Hoa và những mánh khóe của hắn ta. Chúng mày phải thấy miệng ông ấy mím chặt thế nào cơ. Tao và mọi người đều biết tốt nhất không nên nói gì với ông ấy, nhưng tên bán rượu này cứ nhất định muốn nói, thậm chí hắn còn hỏi buổi đấu thương hôm nay của hiệp sĩ thế nào. Ngài hiệp sĩ chỉ liếc hắn đúng một lần.” Chiswyck cười khúc khích, nốc cạn một hơi, rồi chùi bọt bằng mu bàn tay. “Trong khi đó, con gái hắn đang mang bia ra rót, con bé khoảng mười tám tuổi gì đó…”
“Khoảng mười ba thôi,” giọng Raff Ngọt Ngào lè nhè.
“Ừ, có thể thế, con bé chả có gì đáng để nhìn, nhưng Eggon đang uống say và muốn chạm vào nó, và có thể tao cũng đã đụng chạm nó chút ít, rồi Raff bảo Stilwood nên kéo nó lên gác để trở thành một thằng đàn ông, hắn động viên thằng nhóc. Cuối cùng Joss cũng cho tay vào váy con bé, nó kêu ré lên, đánh rơi hũ rượu và chạy biến vào bếp. Đáng lẽ sự việc sẽ kết thúc ở đó, nhưng cái lão già ngu ngốc lại đi thẳng đến chỗ ngài hiệp sĩ và bảo chúng tôi phải để con bé được yên, vì ông ấy là hiệp sĩ được xức dầu thánh này nọ.
này nọ. Ser Gregor chẳng bao giờ để tâm đến trò đùa của chúng ta, nhưng giờ thì khác. Chúng mày biết ông ấy thế nào rồi đấy. Ông ấy ra lệnh mang con bé đến trước mặt. Lão già phải lôi con bé ra khỏi bếp, và lão biết trách ai được ngoài việc tự trách mình. Ngài hiệp sĩ nhìn con bé một lượt rồi nói. ‘Vậy ra đây là con điếm mà ngươi lo lắng hả’ và lão già ngu ngốc đó trả lời thằng vào mặt Ser Gregor: ‘Layna của tôi không phải là điếm, thưa hiệp sĩ”. Ngài hiệp sĩ không chớp mắt và chỉ nói: ‘giờ thì nó là điếm đấy,’ rồi ném cho lão già một đồng bạc, xé váy con bé kia và chơi nó ngay trên bàn trước mặt cha nó, con bé lắc lư ngọ nguậy và rên lên như con thỏ. Vẻ mặt lão già lúc đó làm tao cười đến nỗi bia trào ra cả mũi. Rồi một thằng nhóc, có lẽ là con trai lão, nghe thấy tiếng ồn nên vội vàng chạy lên, và bị Raff đâm cho một dao vào bụng. Khi ngài hiệp sĩ xong việc, ông ấy lại uống rượu và đến lượt bọn tao.
Tobbot, chúng mày biết nó rồi đấy, nó lật con bé lại và chơi từ đằng sau. Khi đến lượt tao thì con bé không chống cự gì nữa, chắc là cuối cùng nó cũng thích như vậy, dù nói thật là tao không ngại nếu nó cựa quậy chút ít. Giờ mới đến phần hay đây… khi tất cả đã xong việc, ngài hiệp sĩ nói với lão già rằng ông ấy muốn lấy lại tiền thừa, rồi thì con bé chả đáng một đồng bạc… Lão già chẳng thể làm gì ngoài việc đưa lại cho ông ấy một nắm tiền, xin ngài thứ lỗi, và cảm ơn ngài vì được phục vụ!”
Cả đám lính phá lên cười, không ai cười to hơn Chiswyck, kẻ tự cười câu chuyện của chính mình đến nỗi nước mũi chảy ròng ròng xuống bộ râu mỏng màu muối tiêu của hắn. Arya đứng trong góc khuất trên cầu thang và nhìn hắn. Cô bò về phòng không nói một lời.