Hỏa Phụng Liêu Nguyên ►Đại chiến Xích Bích: Liệu đây có phải hồi kết?

Quá đỉnh, không biết cân hết nổi đám tướng kia không, chắc là từng anh từng anh lao vào đánh tay đôi quá, tiếc là không có Hứa Chử đã trả lại trận đã bại lúc trước.
Mà không biết Hỏa làm thế nào để thoát nhỉ, tính ra nếu Hỏa thoát được dàn tướng với quân này thì Hỏa hơn chắc Lữ Bố lúc trước ( vừa phải bồng trẻ con , vừa đi ngựa dỏm ) ... :D

Giờ vẫn chưa có chap mới, thèm !
 
Lữ Bố ko hẳn là ko chạy đc mà sau khi Tiểu Đông Tây chết họ Lữ nóng máu quay lại cạch tay bo luôn >__<
Với lại Hỏa trc vốn là thích khách, thì bản năng chạy trốn cũng cao hơn Lữ là tướng quân chứ...
 
Anh Bố lúc trc chạy là dư sức mà,thấy tiểu Đông Tây chết thảm quá (đm lão Mưu chết kiểu gì nhẹ nhàng thôi cho 2 nửa mới sợ:-<) mới bật rage lên bợp mấy anh kia luôn:-<
 
TM sẽ giải thích sao về hiểu lầm giữa Trương Phi và Triệu Vân ở cây cầu nhỉ
 
Lúc đó nhìn cảnh con ngựa phóng lên đưa phương thiên họa kích cho anh Bố mà run hết cả người, ngầu vô đối....... thêm câu "quái vật của ta, Xích Thố trong loài ngựa, và ta, Lữ Bố trong loài người" nữa

quá phục Trần tiên sinh, sao lại có thể vẽ được 1 khung cảnh hoành tráng như vậy không biết
 
anh ấy quây cả đám tướng kia đi hết =)). May mà không có anh liêu với anh chử ở đây nhỉ, nếu có thì không biết sao mà thoát được.
 
Hỏa: Công tử, đừng khóc!

Hỏa: Công tử đừng khóc nhé!

Hỏa ca cũng biết dỗ trẻ con ghê. Mình thích cái tình huống này quá, bảo vệ người thân trong vòng vây địch, tình huống hiểm nghèo nhưng khi nói chuyện với ng thân thì vẫn rất nhẹ nhàng, tình cảm, nhưng sau đó quay sang quân địch thì lại là 1 bộ mặt khác hoàn toàn. Nhớ đoạn Hỏa treo Tiểu Mạnh dưới thác rồi 1 mình chống lại cả đàn truy binh bên trên quá :(
 
bảo vệ ngay thằng công tử, 1 chút sau về thằng cha quăng thằng con xuống đất, rồi anh ấy bị bại não =)).
 
Lữ Bố ko hẳn là ko chạy đc mà sau khi Tiểu Đông Tây chết họ Lữ nóng máu quay lại cạch tay bo luôn >__<
Với lại Hỏa trc vốn là thích khách, thì bản năng chạy trốn cũng cao hơn Lữ là tướng quân chứ...

Thực ra anh Hỏa khác với anh Bố ở chỗ: anh Hỏa càng vào chỗ nguy càng mạnh, anh Bố càng vào chỗ hiểm càng yếu.
Như đoạn "công tử hiến đầu", anh Bố cũng suýt bị bọn binh tôm tướng tép nó thịt, sau này khi Tào gia luyện quân, mình anh solo với đám tường bên Tào nhẹ nhàng như đi chợ, sau này cũng đội ấy mà cũng tí nữa cho anh lên ngắm gà khỏa thân:2cool_go:
 
Hỏa: Công tử, đừng khóc!

Hỏa: Công tử đừng khóc nhé!
Đoạn này ẩn dụ, vừa nói với vị công tử mà Hỏa ôm trên tay, vừa nói với công tử Tư Mã Trọng Đạt vừa quay đầu đi không thấy rõ mặt...
 
Đọc hết đoạn text của chap 388, ta thay Tào Tháo là TMY, thay Lưu Bị là Liêu Nguyên Hỏa.......tựa hồ như tình cảnh của Tháo và Bị cũng giống như Hỏa và Ý, nếu ko có chiến tranh thì sẽ là huynh đệ tốt, nhưng trong thời loạn thì tất sẽ phải 1 mất 1 còn vì chí hướng ko giống nhau!!

Hỏa đã chết khi Tiểu Mạnh chết. Triệu Vân sinh ra cùng với A Đẩu, xiềng xích trong lòng bấy lâu bị rỉ sét, nay đã bị phá nát hoàn toàn. Liêu Nguyên Hỏa là ng vì nghĩa, TMY là ng vì lợi, sợi dây duy nhất nối kết 2 ng là chữ tình cuối cùng cũng đứt, Liêu Nguyên Hỏa đã chết, chỉ còn lại Triệu Vân kẻ vì nghĩa mà chiến đấu chống lại TMY. Xem ra kế hoạch xú trùng của TMY lần này đã thất bại, cũng là 1 trong những thất bại hiếm hoi của TMY (truyện này nâng TMY cao quá mà!!)

p/s: chuyện Hỏa phản Ý tất sẽ xảy ra, tất cả đều biết số phận của Hỏa và Ý lúc cuối truyện, cái chính chỉ là xem diễn biến thế nào thôi!
 
Thực ra anh Hỏa khác với anh Bố ở chỗ: anh Hỏa càng vào chỗ nguy càng mạnh, anh Bố càng vào chỗ hiểm càng yếu.
Như đoạn "công tử hiến đầu", anh Bố cũng suýt bị bọn binh tôm tướng tép nó thịt, sau này khi Tào gia luyện quân, mình anh solo với đám tường bên Tào nhẹ nhàng như đi chợ, sau này cũng đội ấy mà cũng tí nữa cho anh lên ngắm gà khỏa thân
So đợt bị Giả Hủ thì hơi khập khiễng quá. Anh í vừa mất ngựa, vừa bị 1 phát vỗ mặt (mất sạch quân) thì làm sao mà đủ tỉnh đc.
Cơ mà có phần do Hỏa là sát thủ, tâm lý coi chết như về nên gặp những chuyện như thế vẫn bình tĩnh hơn so với Lữ Bố, cụ tỉ là cái đoạn rút khỏi Lạc Dương.
 
tư tưởng khác nhau mà, a Bố từng nói: còn sống là còn làm được việc thì chắc sẽ k muốn chết sớm đâu :)
 
Mà đoạn Từ Châu anh Bố cũng bá đạo vãi , cân hết đám đại tướng bên Tào + thêm tam gia , phải nhị gia ra mặt mới hù dc anh bố , ko là xém thịt dc Cao Cao luôn gòi :8cool_amazed:
 
từ châu nào mà Lữ Bố đánh tướng tào + TP, QV đâu...2 chiến dịch riêng biệt hết mà :|
 
bố suýt thịt được tháo thì chỉ ở trận bộc dương thôi, còn từ châu trận cuối thủ ở hạ bì, lúc xông vào doanh tào cứu cao thuận (tiểu đông tây chết rồi) có đánh lại anh ba phi đâu, bị ảnh chê là hết sức, xài thuật kỵ mã nhưng ảnh cũng né được, nếu cao thuận ko liều chết lao tới đẩy trương phi ngã ngựa thì bố toi rồi :3cool_nosebleed:
 
Bố lúc đó cũng trải qua 1 trận kiệt sức rồi còn gì,chú Phi lấy nhàn thắng mệt nên chả nói@@
 
^: Đoạn đấy ở hồi bao nhiêu ấy nhỉ , ko nhớ rõ lắm nên muốn xem lại mà ko nhớ ở hồi bao nhiêu
 
Hình như tập 29 hay 30 theo nxb trẻ ấy:-?
 
Back
Top