- 18/10/08
- 12,789
- 8,624
Đơn giản vì cậu cứ khăng khăng là QV mạnh hơn TP trong khi chẳng đưa ra bất cứ dẫn chứng nào. Chí ít như Noah người ta coi phim còn nhớ tập đầu QV TP có đấu sức, QV thắng.
Cậu bảo tớ nói chủ quan, ngược lại rất khách quan. Tớ nói QV từ sau khi trấn thủ Kinh Châu thì biệt tích, cậu dám nói 1 tiếng sai? Quan Vũ cuối cùng mất thành rồi chết, cậu dám bảo sai? Mã Siêu được phái ra biên cương cũng biệt tích đấy, nhưng nếu viết thì đơn giản là chết bệnh, biên cương vẫn bình yên. Tớ viết những gì thực sự diễn ra trong lịch sử chứ xuyên tạc theo ý tớ hay sao mà bảo là chủ quan? Đây là Vancloud bảo đừng đem TQDN làm dẫn chứng vì như vậy sẽ ảnh hưởng bởi tư tưởng của LQT thì tớ nói những cái trong lịch sử thôi. Chứ ý cậu là muốn viết thế nào đây, ghi rõ ra là chém tướng nào tướng nào, khi mất thành là vì lý do này lý do kia, hy sinh rất là oanh liệt chắc. Viết thế mới gọi là chủ quan.
Gạt bỏ những chi tiết hoang đường của LQT thì đơn giản cuộc đời quan vũ nữa đầu là tướng của Lưu Bị nhưng chiến công thì chưa bao giờ là chiến công giành cho Lưu Bị, cuối đời trấn thủ Kinh Châu không tròn nhiệm vụ. Thế thì ngoài cái trung nghĩa ra còn cái gì để nhắc tới nữa.
Đây Quan Vũ đây:Quan Vũ (關羽, 162? - 219), cũng được gọi là Quan Công (關公), tự là Vân Trường, Trường Sinh (長生), là một vị tướng quân đội thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục, với Lưu Bị là vị hoàng đế đầu tiên. Ông cũng là người đứng đầu trong số ngũ hổ tướng của nhà Thục, bao gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung và Mã Siêu.
Là một trong những nhân vật lịch sử của Trung Quốc được biết đến nhiều nhất ở khu vực Đông Á, hình tượng của ông đã được tiểu thuyết hóa trong Tam quốc chí diễn nghĩa của La Quán Trung và sau này được khắc họa trong các dạng hình nghệ thuật như kịch, chèo, tuồng, phim ảnh v.v với những chiến tích và phẩm chất đạo đức được đề cao cũng như được thần thánh hóa trong các câu chuyện dân gian, bắt đầu từ thời kỳ nhà Tùy (581-618). Ông cũng được thờ cúng ở nhiều nơi với tượng mặt đỏ, râu dài, tay cầm cây thanh long đao và/hoặc cưỡi ngựa xích thố, đặc biệt là ở Hồng Kông. Tương truyền thanh long đao của ông nặng 82 cân (khoảng 18 kg ngày nay). Trong khi dân gian xem ông như một biểu tượng của tính hào hiệp, trượng nghĩa thì các nhà sử học cũng phê phán ông về các tính kiêu căng, ngạo mạn. ( wiki)
Vậy nếu muốn tranh cãi 1 cách có lý lẽ thì hãy dùng dẫn chứng cụ thể, Quan Vũ đánh những trận lớn nào, khả năng độc lập tác chiến ra sao, nếu không phải vì kiêu ngạo "theo LQT" thì tại sao mất thành mất đầu. Nếu không thì buộc phải công nhận lời Zainor rằng cậu phải đọc sách lại trước khi tham gia vào cuộc đấu khẩu mà mình thiếu dẫn chứng để thuyết phục người khác. Học sinh cấp 2 đã được dạy văn chứng minh rồi cơ mà, dẫn chứng để thuyết phục người khác mới là quan trọng, không phải cứ bảo người khác là chủ quan thì tự nhiên mình thành đúng.
Cậu bảo tớ nói chủ quan, ngược lại rất khách quan. Tớ nói QV từ sau khi trấn thủ Kinh Châu thì biệt tích, cậu dám nói 1 tiếng sai? Quan Vũ cuối cùng mất thành rồi chết, cậu dám bảo sai? Mã Siêu được phái ra biên cương cũng biệt tích đấy, nhưng nếu viết thì đơn giản là chết bệnh, biên cương vẫn bình yên. Tớ viết những gì thực sự diễn ra trong lịch sử chứ xuyên tạc theo ý tớ hay sao mà bảo là chủ quan? Đây là Vancloud bảo đừng đem TQDN làm dẫn chứng vì như vậy sẽ ảnh hưởng bởi tư tưởng của LQT thì tớ nói những cái trong lịch sử thôi. Chứ ý cậu là muốn viết thế nào đây, ghi rõ ra là chém tướng nào tướng nào, khi mất thành là vì lý do này lý do kia, hy sinh rất là oanh liệt chắc. Viết thế mới gọi là chủ quan.
Gạt bỏ những chi tiết hoang đường của LQT thì đơn giản cuộc đời quan vũ nữa đầu là tướng của Lưu Bị nhưng chiến công thì chưa bao giờ là chiến công giành cho Lưu Bị, cuối đời trấn thủ Kinh Châu không tròn nhiệm vụ. Thế thì ngoài cái trung nghĩa ra còn cái gì để nhắc tới nữa.
Đây Quan Vũ đây:Quan Vũ (關羽, 162? - 219), cũng được gọi là Quan Công (關公), tự là Vân Trường, Trường Sinh (長生), là một vị tướng quân đội thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục, với Lưu Bị là vị hoàng đế đầu tiên. Ông cũng là người đứng đầu trong số ngũ hổ tướng của nhà Thục, bao gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung và Mã Siêu.
Là một trong những nhân vật lịch sử của Trung Quốc được biết đến nhiều nhất ở khu vực Đông Á, hình tượng của ông đã được tiểu thuyết hóa trong Tam quốc chí diễn nghĩa của La Quán Trung và sau này được khắc họa trong các dạng hình nghệ thuật như kịch, chèo, tuồng, phim ảnh v.v với những chiến tích và phẩm chất đạo đức được đề cao cũng như được thần thánh hóa trong các câu chuyện dân gian, bắt đầu từ thời kỳ nhà Tùy (581-618). Ông cũng được thờ cúng ở nhiều nơi với tượng mặt đỏ, râu dài, tay cầm cây thanh long đao và/hoặc cưỡi ngựa xích thố, đặc biệt là ở Hồng Kông. Tương truyền thanh long đao của ông nặng 82 cân (khoảng 18 kg ngày nay). Trong khi dân gian xem ông như một biểu tượng của tính hào hiệp, trượng nghĩa thì các nhà sử học cũng phê phán ông về các tính kiêu căng, ngạo mạn. ( wiki)
Vậy nếu muốn tranh cãi 1 cách có lý lẽ thì hãy dùng dẫn chứng cụ thể, Quan Vũ đánh những trận lớn nào, khả năng độc lập tác chiến ra sao, nếu không phải vì kiêu ngạo "theo LQT" thì tại sao mất thành mất đầu. Nếu không thì buộc phải công nhận lời Zainor rằng cậu phải đọc sách lại trước khi tham gia vào cuộc đấu khẩu mà mình thiếu dẫn chứng để thuyết phục người khác. Học sinh cấp 2 đã được dạy văn chứng minh rồi cơ mà, dẫn chứng để thuyết phục người khác mới là quan trọng, không phải cứ bảo người khác là chủ quan thì tự nhiên mình thành đúng.
Thế 2 tạ của Hoàng Trung đổi ra kg thế nào ? Khoảng 44 kg à 

.
.
tuy nhiên phải công nhận câu này hay