PHẦN 1 – NHÌN ANH, CẢM NHẬN ANH
Nguồn tiếng Anh: https://thelifestream.net/
Người dịch: Thiệu Sói – Hoàn thành: 10/10/2020
Tra soát: Thiệu Sói – Chỉnh sửa: 10/10/2020 Ver.2
Chương 1 – Đầu tiên, một chút về bản thân tôi
Dịch từ tiếng Nhật bởi Hitoshura and Mecorx, Hiệu đính bởi Crashouch
Khi tôi mười bốn tuổi, tôi đã nuôi một con mèo đen. Tôi tìm thấy nó bên lề đường đang kêu những tiếng meow meow thảm hại nhất mà bạn có thể tưởng tượng, và đưa nó về nhà. Trong khi tôi đang bận nghĩ về một cái tên hay để gọi nó thì mẹ tôi bắt đầu gọi nó là Blackie. Mẹ tôi là kiểu người như vậy. Vì nó là một con mèo đen, cho nên hãy gọi nó là Blackie. Tôi phàn nàn, nhưng cuối cùng, tôi cũng không thể nghĩ ra một các tên nào khác.
Blackie hoàn toàn phớt lờ chiếc ghế và tấm đệm chúng tôi chuẩn bị cho nó, và cứ vài giờ nó lại di chuyển đến một chỗ mới. Nó đi khắp nơi trong ngôi nhà chật chội của chúng tôi― từ bếp, đến phòng tôi, đến phòng mẹ ― nghĩ ngợi về những vấn đề của mèo và ngủ. Sau đó nửa năm, nó chắc đã đi đến kết luận rằng nó không thuộc về nơi này, bởi vì Blackie biến đi đâu mất. Tôi đã mười lăm tuổi. Tôi không biết nó bao nhiêu tuổi.
“Có thể nó không thích sống ở đây?”
“Đó là điều những cậu con trai thường làm, chúng rời khỏi nhà,” vào một đêm nọ, mẹ tôi nói với một vẻ mặt hiểu biết khi chúng tôi đang hồi tưởng về Blackie. Tôi thậm chí không bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi nhà và bỏ lại mẹ tôi. Tôi muốn bắt đầu kiếm tiền theo cách của mình để có thể giúp bà ấy.
Mẹ tôi làm việc trong một quán cà phê vào ban ngày, và trong một quán bar từ tối đến tận đêm khuya. Bà thường vắt kiệt sức. Tuy nhiên, bất cứ khi nào tôi tìm được một công việc, bà ấy sẽ tìm một lý do và ngăn tôi ứng tuyển. Tôi nghĩ rằng đó là do căn bệnh mà tôi đã từng mắc phải. Đó là do trái tim. Nhưng tôi đã phẫu thuật khi tôi lên năm, vì vậy mọi chuyện đã rõ ràng và kể từ đó, nó hoàn toàn ổn. Tôi có nhiều thay đổi về sức khỏe, nếu tôi tự nói với mình như vậy.
“Mẹ ơi, con đang nghĩ, con thật sự muốn làm việc. Điều đó sẽ khiến cuộc sống của chúng ta dễ dàng hơn, đúng không?”
“Cảm ơn con. Nhưng hai năm nữa. Khi con mười bảy tuổi,” Mẹ tôi nói khi bà vuốt mái tóc uốn lượn. Bà có mái tóc vàng tuyệt đẹp, nhưng nó luôn ám mùi khói thuốc lá.
“Tại sao lại là mười bảy tuổi?”
“Bởi vì mẹ chắc Blackie cũng sẽ mười bảy tuổi khi đó.”
Điều đó thật vô nghĩa. Tại sao làm việc và rời khỏi nhà lại có ý nghĩa tương tự nhau? Tôi nghĩ chúng tôi nên nói về việc đó, nhưng thật đau đớn khi nói chuyện với mẹ tôi khi bà ấy đang say.
Nửa năm sau, tôi thấy Blackie trên đường phố. À, thật ra thì là một con mèo trông giống Blackie. Nó đã biến thành một kẻ đi lạc, thiếu một bên tai và bị rất nhiều sẹo. Tôi gọi nó và nó chỉ nhìn tôi một cách buồn chán, rồi quay mặt và bắt đầu bước đi. Tôi đi theo nó, và thậm chí không quay đầu lại, nó trèo lên hàng rào của một ngôi nhà gần đó và đi lên mái nhà. Đến khi đó thì tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy nó nữa.
“Con muốn làm việc”, “Đợi một chút” – cuộc trò chuyện tương tự diễn ra đều đặn. Hầu hết những người bạn của tôi đều đang làm việc, và kể cả nếu họ không làm việc, ít nhất họ cũng đang có cách kiếm ra tiền để tiêu. Tôi cảm thấy như họ đều đang ở trên chiếc mái nhà đó, cười nhạo tôi.
Đây là Khu 6 của Midgar. Các cửa hàng và nhà hàng trải dài ở cuối một con phố đông đúc. Ngôi nhà của chúng tôi nằm ngay dưới một con hẻm, nép mình giữa một hiệu sách và một lò rèn, nơi ẩm thấp và đầy rỉ sét. Những ngôi nhà có dáng vẻ bình thường như bạn thường thấy trong bức tranh của trẻ nhỏ, làm từ những vật liệu giống như gạch, được ghép lại với nhau. Rõ ràng những ngôi nhà đã được sử dụng như khu nhà công vụ cho các nhân viên cấp thấp của Tập đoàn Shinra trong một thời gian trước khi việc xây dựng thành phố được hoàn thành. Sau đó, khu nhà cho nhân viên được dời sang Khu 5 và Khu 7. Khu vực này đã được dự định cho san bằng, cho đến khi một số người giàu có điều hành một vài quán bar thuê chúng từ Tập đoàn Shinra để cho nhân viên sống. Tiền thuê rất rẻ. Rất nhiều người đến với Midgar từ thế giới bên dưới – khu ngoại thành hoặc Khu ổ chuột – với ước mơ chính họ làm được một điều gì đó sống ở đây. Mọi người đều rất nghèo. Đây là nơi cho những người không thể sống giữa những người dân tương đối giàu có của Midgar, nhưng ai cũng đồng ý rằng sống ở đây tốt hơn nhiều sống ở Khu ổ chuột.
Lúc đó là khoảng một tuần trước sinh nhật thứ mười bảy của tôi. Tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi dậy. Tôi có thể nghe thấy tiếng mẹ đang thì thầm với ai đó. Khi tôi thức dậy, bà đang dọn dẹp căn bếp/phòng ăn. Dọn dẹp – nói cách khác, duy trì trật tự trong ngôi nhà – là việc của tôi. Học tập tại nhà của giáo viên, nói chuyện với những người bạn, đi lanh quanh khắp nơi trong thị trấn. Nhìn chằm chằm vào chiếc TV dù chẳng chú ý. Với một người chỉ toàn những trách nhiệm không thực tế, dọn dẹp là cách duy nhất tôi đóng góp cho cuộc sống của chúng tôi. Tôi không bao giờ làm qua quýt. Khi tôi cãi rằng tôi đã dọn dẹp ngày hôm qua, mẹ nói với tôi rằng nhà tôi sắp có khách đến thăm.
“Mẹ muốn con gặp chú ấy, nên con có thể đi thay quần áo được không?” bà nói mà không nhìn tôi. Tôi cảm thấy có gì đó không hay, và linh cảm đó đã đúng.
Nick Foley khoảng hơn ba mươi tuổi, giống như mẹ. Bộ comple xám được may gọn gẽ bao phủ khung người to cao của ông ấy. Dưới khuôn mặt nhỏ, tóc cắt gọn gàng của ông ta là một chiếc cà vạt hồng nhạt với những chấm nhỏ màu trắng. Ông ta đứng đó ở phía cửa, với nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt khi ông cúi nhìn tôi.
“Hãy gọi chú là Nick. Chú làm việc trong Ban Kinh doanh của Tập đoàn Shinra.”
Với cách ông ta cười và giới thiệu bản thân, giống như là ông ta đang nói ‘Này, giờ chúng ta là bạn rồi, đúng chứ?’. Nếu tôi mất cảnh giác, cuối cùng tôi sẽ có thể gọi ông ta là Nick.
“Cháu giống cha cháu, đúng không?” xét nét mặt ông, Nick Foley ước rằng ông đã không nói điều đó.
“Chú biết cha cháu?”
Cha tôi chết ở Wutai ngay trước khi tôi sinh ra. Tôi thậm chí không có được một bức ảnh của ông, nên tôi không biết trông ông như thế nào.
“Gì cơ, không, ý chú chỉ là cháu trông không giống mẹ cháu lắm. Xin lỗi… chú đã nghe về chuyện đã xảy ra. Nhưng cháu là một cậu bé đẹp trai, phải không? Chú chắc chắn là cháu rất được con gái hâm mộ.”
Tôi chắc hẳn đã cau mặt nhăn nhó, bởi vì Nick Foley bắt đầu nhìn mẹ tôi cầu cứu.
“Con có muốn ăn chiếc bánh chú Nick mang không? Là bánh của Mrs. Tosca đấy” mẹ tôi làm ầm lên khi bà đặt những chiếc đĩa lên bàn cùng những lát bánh được trang trí quá mức lên chúng.
Ăn một trong những miếng bánh kem ngọt và cực kỳ đắt tiền của Mrs. Tosca là món mà mẹ tôi dành riêng mỗi khi bà được trả lương. Bà thích dành thời gian để tận hưởng nó, phần thưởng nhỏ cho chính bà.
“Thôi nào hai người, ngồi xuống đi.”
“Đây rôi. Anh đã muốn thử một trong những chiếc bánh này kể từ khi anh nghe về chúng. Thông thường anh không quan tâm đến đồ ngọt chút nào,” Nick ngồi xuống ghế của tôi khi ông ta nói về những điều vô nghĩa.
Làm ơn đi chết đi.
Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt mẹ tôi.
Có ba cái ghế quanh bàn. Trong số hai cái còn lại, tôi ngồi chiếc ghế đối diện với kẻ thù.
Ghế của mẹ tôi. Bà ngồi chiếc ghế dành cho những vị khách hiếm hoi mà chúng tôi có.
Nick Foley chắc cũng đã nhận thấy không khí lạnh lẽo. Ông thở dài nặng nề và nhìn thẳng vào tôi. Ông đặt khuỷu tay lên bàn và khoanh tay trước mặt. “Chú đã muốn gặp cháu sớm hơn rất nhiều, nhưng chú chưa bao giờ có thể sắp xếp thời gian. Bây giờ thời gian thực sự rất gấp. Cháu có nghe nói về chú, đúng chứ?” Nick Foley nhìn mẹ tôi.
Bằng giọng nói khó nghe, mẹ tôi nói bà xin lỗi, bà không thể kể về chuyện đó.
“—Tuyệt. Nhưng mọi việc bây giờ đã được sắp xếp, vậy nên chúng ta không thể dời lịch hẹn. Chúng ta sẽ rời Midgar trong hai ngày. Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
“Chú đang nói cái gì vậy?”
“Chú đã nói chuyện này với mẹ cháu vài lần. Cháu phải đi cùng. Dù sao thì chúng ta cũng là một gia đình. Bây giờ chú sẽ đi, nhưng nếu có điều gì cháu muốn biết, mẹ cháu sẽ—"
Tôi hất cái đĩa cùng chiếc bánh rơi khỏi bàn cùng, dậm chân xuống sàn khi tôi đứng dậy, rồi đi thẳng ra cửa trước.
Âm thanh của chiếc đĩa vỡ tan vang lên chói tai. Tôi cảm thấy thật tồi tệ khi làm một điều không phải là chính mình.
Khi tôi bình tĩnh lại, tôi sẽ về nhà và nói chuyện với mẹ. Dường như có rất nhiều thứ tôi không biết. Nhưng dù vậy, rời đi trong hai ngày? Rời đi đâu? Không. Đi đâu không quan trọng, tôi không muốn đi. Tôi sẽ không đi đâu với ông ta.
Tôi quyết định ra ngoài giết thời gian trong hai ngày, sau đó về nhà. Nếu tôi làm thế, kế hoạch của Nick Foley và mẹ tôi sẽ bị phá sản.
Sẽ hơi khó xử một thời gian, nhưng tôi có thể làm được gì? Mọi việc sẽ quay trở về bình thường sớm thôi, tôi tiếp tục nghĩ khi tôi bước qua Khu 7 sang khu nhà kho ở Khu 8 – địa điểm quen thuộc cho những thiếu niên không nhà.
Và sau đó tôi bị cuốn vào sự kiện khét tiếng ở Khu 7. Nhiều cột trụ hỗ trợ giữ trọng lượng khổng lồ của thành phố Midgar phía trên, khung tròn nhìn từ mặt đất bên dưới – mỗi cột trụ trong số tám Khu. Đây là sự cố mà cột trụ thứ bảy trong số những cột trụ đó đã bị những kẻ khủng bố đánh bom. Mất đi cột trụ hỗ trợ đó, toàn bộ tấm thép Khu 7, đã bị cắt đứt từ bên sườn khỏi Khu 6 và Khu 8, đã rơi xuống. Nó san phẳng Khu ổ chuột bên dưới, và xóa sạch nó. Rất nhiều sinh mạng đã mất.
Vào thời điểm của vụ nổ, tôi đang ở ranh giới giữa Khu 7 và Khu 8. Khi thành phố rung lên vì vụ nổ, ngay lập tức tôi chạy về phía Khu 8. Đầu tiên tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi chạy đi mà không cần suy nghĩ, xuôi theo dòng người. Cuối cùng tôi biết được rằng Khu 7 đã sụp đổ. Có tin tức rằng Khu 6 vẫn an toàn, nhưng không có gì chắc chắn. Tôi lo lắng về mẹ. Tôi cố gắng chạy về nhà thông qua Khu 0 ở giữa lòng thành phố, nhưng con đường đó đã bị chặn bởi Quân đội Shinra, trong chiến dịch tìm kiếm khủng bố. Không có lựa chọn nào khác, tôi quết định chạy ngược lại con đường tôi đã đi, thông qua Khu 8, 1, 2 và các khu khác. Mọi người đang sợ hãi không biết vụ nổ tiếp theo sẽ ở đâu. Những kẻ khủng bố loạn trí này gần đây mới chỉ làm nổ tung Lò phản ứng Mako của Khu.
Tôi mất ba ngày để về được nhà, sau khi đi gần như một vòng quanh Midgar. Sau khi đi khoảng một ngày không nghỉ, tôi đã có thể trở về bằng con đường ngắn nhất, mất tổng cộng ba ngày. Tôi bị lạc giữa những con phố lạ ở Khu Tám và rơi vào hoảng loạn. Không lâu sau màn đêm buông xuống. Con gió lạnh rít qua những khu nhà kho lấy đi hơi ấm từ cơ thể tôi một cách không thương tiếc. Đầu tiên, tôi cảm thấy đau bụng. Sau đó, tôi bị sốt và rét run. Nguyền rủa cơ thể yếu đuối, tôi tìm kiếm một nơi để nằm xuống. Cuối cùng, tôi tình cờ tìm thấy một nhà kho trống, và ngã gục trên một tấm nệm bỏ đi. Sau đó, không hiểu từ đâu, xuất hiện một vài đứa trẻ, nhìn tôi với cái nhìn khó chịu. Chúng khoảng bằng tuổi tôi, nhưng nếu tôi là mèo nhà, thì chúng là những con mèo đi lạc. Chúng khăng khăng đòi tôi trả cho chúng tiền sử dụng chỗ nằm, cho rằng đây là những quy tắc ở khu vực này. Nhưng tôi không mang theo tiền hoặc đồ vật quý giá gì. Nhưng cuối cùng, cách tôi trả tiền là cho chúng một người để trút lên sự bất mãn. Cơn đau khi chúng đá vào lưng và vào bụng như giết chết tôi.
Nghỉ ngơi một đêm không làm tôi cảm thấy khá hơn, nhưng tôi không muốn trả giá lần nữa để ở đây đêm thứ hai. Hơn cả việc lo lắng về mẹ, tôi muốn trở về nhà. Tôi dồn hết sức lực còn lại và rời khỏi sào huyệt của chúng.
Tôi loạng choạng bước đi, lâu lâu dừng lại nghỉ trên đường và tìm cách về nhà vào trưa chiều ngày thứ ba. Ngôi nhà vẫn ổn. Mẹ đã ra ngoài, nhưng lúc này thường là lúc mẹ đi làm. Tôi uống một ít thuốc cảm và bò lên giường. Tôi ngủ thiếp đi, quyết định đi gặp mẹ khi tôi thức dậy. Khi tôi thức dậy thì đã là nửa đêm. Tôi vẫn không cảm thấy ổn lắm, nhưng có lẽ đủ khỏe để đến quán rượu và quay trở về. Đầu tiên tôi đi tắm. Tôi lau khô người bằng một chiếc khăn và trở về phòng, mặc đồ lót và chiếc quần đen. Tôi chọn một chiếc áo len quá khổ màu xanh hải quân che giấu cơ thể. Đây là sự kết hợp trưởng thành nhất trong tủ quần áo của tôi. Thân hình cao-to-nhưng-gầy-gò của tôi là mục tiêu của sự chế giễu ở quán rượu. Tôi chắc chắn đã chán ghét với những lời nhận xét cũ, như là bảo đứa trẻ uống một ly sữa và đi ngủ.
Ngay khi tôi chuẩn bị bước ra khỏi cửa, chiếc giường lộn xộn bắt đầu làm phiền tôi. Khi tôi kéo thẳng tấm chăn mỏng và lật lại chiéc gối, tôi thấy một phong bì được đặt phía bên dưới. Bên trong là một khoản tiền lớn và một lá thư từ mẹ. Tôi đọc lá thư.
“Mẹ sẽ đi với chú Nick như chúng ta đã bàn. Mẹ và chú sẽ liên lạc lại để nói với con chúng ta ở đâu ngay khi chúng ta ổn định chỗ ở. Con hãy sử dụng ít tiền ở trong phong bì để
sống tiếp và đợi mẹ gọi điện lại. Hãy dành nửa số tiền để chi trả cho chuyến đi đến ngôi nhà mới của chúng ta” – tất cả chuyện này hoàn toàn kiểu như chẳng có gì liên quan đến cá nhân và rất chuyên nghiệp. Sự kiện Khu 7 đã xảy ra cùng ngày tôi rời khỏi nhà. Mẹ tôi chắc hẳn cũng biết điều đó và biết được mức độ thiệt hại. Nhưng bà rời đi với một người đàn ông mà thậm chí không cần biết chắc con trai bà có an toàn không. Và kiểu như bà nghĩ rằng tôi cũng sẽ chạy trốn đến với bà ngay khi bà nói với tôi bà ở đâu. Tôi hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.
Tôi đến phòng mẹ tôi và mở cửa tủ quần áo. Trên móc treo là một vài bộ trang phục cho công việc ban ngày của bà, trông hơi trẻ trung so với tuổi, và mấy bộ trang phục kinh khủng cho công việc ban đêm. Có vẻ như bà đã bỏ lại công việc của mình. Mấy bộ quần áo bà mặc khi nghỉ làm, thường bị vứt bừa bộn bên dưới, đã biến mất. Tôi ngồi trên giường mẹ tôi một lúc, lơ đãng. Rồi tôi chợt nhớ đến bí mật nhỏ của gia đình chúng tôi, giấu trong trần nhà.
Tôi mang một cái ghế từ phòng ăn và đặt nó ở giữa phòng. Tôi đứng dậy và vươn tay ra, gỡ bỏ một trong những viên gạch trần. Tôi nhẹ nhàng ném những viên gạch lên giường và nhìn lên cái lỗ vuông đã mở trên trần nhà. Mẹ tôi đã giấu một cái rương ở đó. Bên trong có tiền và kho báu. Tiền là tiền lương hàng tuần của bà ấy, và kho báu là “những thứ đầu tiên của tôi” - dây rốn của tôi, tóc từ lần cắt tóc đầu tiên của tôi, chiếc răng sữa đầu tiên tôi mất
- mỗi cái đều ghê rợn dù bạn nhìn nhận như thế nào, nhưng với mẹ tôi, tôi đoán chúng đều là những báu vật không thể thay thế.
Khi tôi thọc tay lên trần nhà, đầu ngón tay tôi chạm vào chiếc rương. Nó dường như đã bị đẩy đi và tôi không thể với tới. Tôi nắm lấy mép của viên gạch tiếp theo bằng cả hai tay và nâng cơ thể của tôi lên. Tôi đã có thể chui đầu vào để kiểm tra, nhưng viên gạch bị vỡ. Tôi ngã xuống, mất thăng bằng trên ghế, và suýt ngã khi tôi đáp xuống sàn nhà. Trước mắt tôi là những mảnh gạch trần vỡ và chiếc rương kho báu. Ngoài ra còn có hai túi giấy. Khi tôi mở rương - một hộp phô mai bằng gỗ cũ mà tôi đã vẽ lên đó những quả táo tím tôi từng thích bằng bút chì khi tôi còn nhỏ - tất cả các kho báu vẫn còn an toàn ở đó. Cũng có những gì dường như là phần còn lại của tiền lương của mẹ. Nói cách khác, tiền dưới gối của tôi không phải là tiền ở đây. Vậy tiền đó từ đâu ra? Ví của Nick Foley Thối tha?
Tiếp theo, tôi mở một trong những cái túi giấy lạ. Nó có màu trắng và trông hoàn toàn mới. Tôi không thể tin được những gì mình nhìn thấy khi nhìn vào bên trong. Choáng ngợp không phải là từ hoàn hảo để mô tả số tiền trong túi. Tôi có thể sống thoải mái trong cả một năm với nó. Các cọc tiền cũng trông mới giống như cái túi. Một trong những cọc tiền có giấy bọc bị lỏng. Có vẻ như tiền dưới gối của tôi đã đến từ đây. Tôi cảm thấy như mình đã đi đến tận cùng của bí ẩn đó, và mọi chuyện bắt đầu rõ ràng. Nhưng đó không phải là trung tâm của vấn đề. Tất cả số tiền này đến từ đâu? Tôi chỉ có thể nghĩ về một người. Nickey Foley Đại gia.
Chiếc túi kia được làm bằng giấy dày hơn, màu xanh nhạt. Khi tôi gỡ băng dính khỏi túi, tôi nhận ra có một chiếc túi da màu nâu sẫm bên trong. Chiếc túi có một cấu trúc chắc chắn, với một cái nắp có dây buộc bằng kim loại, và hình dáng đơn điệu mà bạn mong đợi từ các thiết bị quân sự. Nó có một dây đeo bạn có thể điều chỉnh độ dài. Đó là loại túi đeo chéo mà bạn nghĩ rằng sẽ thuộc về một người đàn ông trưởng thành và một nhà thám hiểm cứng rắn. Khi tôi mở nắp, có một thẻ nhỏ bên trong túi.
"Chúc mừng sinh nhật lần thứ mười bảy. Mẹ hy vọng con sẽ trở thành người đàn ông mạnh mẽ xứng đáng với chiếc túi này. Từ mẹ."
Mẹ tôi đã chuẩn bị một món quà sinh nhật cho tôi, giấu nó và rời đi. Một người mẹ đã biến mất với một người đàn ông đẹp trai. Và một đứa con trai bị bỏ lại với một đống tiền.
Những điều này có nghĩa là gì?
Tôi ngồi trên giường mẹ tôi và nghĩ về điều đó. Nhưng có vẻ như tôi không tìm thấy câu trả lời. Mẹ tôi cuối cùng sẽ liên lạc với tôi. Tôi đoán tôi sẽ phải đợi đến lúc đó. Hiện tại, tôi quyết định sửa trần.
Tôi nhặt gạch trần bị vỡ và đứng lên ghế, và đưa nó trở lại vị trí ban đầu. Tiếp theo, tôi chuyển sang viên gạch trần đầu tiên tôi tháo gỡ. Viên này không vừa đúng chỗ. Tay tôi bắt đầu mỏi khi tôi đang cố gắng gắn nó vào. Tôi bắt đầu trở nên cáu kỉnh, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đối mặt với thực tế khó chịu mà tôi không thể xua tan khỏi tâm trí. Mẹ tôi thấp bé, và ngay cả khi bà đứng trên ghế, bà cũng không thể chạm trần. Khi tôi đã cao hơn mẹ, ý tưởng của tôi là sử dụng không gian phía trên trần nhà làm nơi lưu trữ. Kể từ đó, nhiệm vụ của tôi là đặt mọi thứ vào và ra khỏi rương. Đó là cách mà tôi biết mẹ tôi đã kiếm được bao nhiêu, bà còn lại bao nhiêu và chúng tôi nghèo đến mức nào.
Và còn đó câu hỏi được đặt ra. Ai để tiền và món quà tôi vừa tìm thấy trên trần nhà?
Người đàn ông cao lớn nhìn xuống tôi ở ngưỡng cửa. Nick Foley Khốn nạn. Người đàn ông đó đã ở trong phòng mẹ tôi khi tôi đi vắng.
Tôi từ bỏ những gì tôi đang làm, đi đến cửa trước và rút dây cáp ra khỏi điện thoại treo trên tường.
Họ sẽ thấy tôi tức giận như thế nào.
Tôi đã cố gắng để cuộc sống của tôi trở lại bình thường. Tôi đến gặp giáo viên của tôi, nói chuyện với bạn bè và thậm chí là xem TV. Tôi đã nghĩ về việc vung tiền phô trương, nhưng khi tôi nghĩ rằng đó có thể là tiền của Nick Foley, tôi đã quyết định không làm thế. Không. Sự thật là tôi không thể nghĩ ra bất cứ điều gì để làm với nó. Cuối cùng, tôi đã bỏ tiền vào túi đeo chéo mà tôi đã được tặng cho ngày sinh nhật của mình và quyết định quên nó đi.
Những đêm không ngủ của tôi tiếp tục. Một buổi tối, tôi nảy ra ý tưởng là đọc một cuốn sách. Đọc sách là sở thích duy nhất của mẹ tôi. Trong phòng bà có vài quyển sách bà đã đã đọc xong. Tôi đã chọn Trốn thoát khỏi Wutai - Phần 1. Bởi vì nó là phần cuối cùng. Vậy thôi. Đó là một cuốn tiểu thuyết cũ được viết trong chiến tranh. Phần mở đầu chứa đầy cảnh Những người Wutai sử dụng một số võ thuật kỳ lạ để giết các tù nhân trong các trại. Cuối cùng, năm trong số các tù nhân trượt qua một Người Wutai ngu ngốc và trốn khỏi trại. Ba người đàn ông và hai người phụ nữ. Một người là kẻ nghiện rượu. Tôi nhận ra rằng ai đó có lẽ sẽ chết. Có lẽ là tay sĩ quan quân đội Shinra này. Tuy nhiên, tay sĩ quan đã bất chấp sự mong đợi của tôi và sống, và thậm chí bắt đầu chỉ huy bốn người khác xung quanh như hắn ta là thủ lĩnh. Tôi ước hắn sẽ chết sớm. Mong ước của tôi sẽ thành hiện thực gần trang cuối cùng. Tay sĩ quan đã bị thổi bay bởi một trong những quả bom mà người Wutai đã đặt. Cái cách hắn chết khiến tôi choáng váng.
"Ông ấy đã nổ tung bởi một quả mìn Wutai," đó là câu chuyện duy nhất mẹ tôi kể cho tôi nghe về cha tôi. Có lẽ bà ấy đã lấy ý tưởng từ cuốn tiểu thuyết này. Có phải bà ấy đã tạo nên hình ảnh cha tôi từ người đàn ông này, người đáng lẽ phải chết? Có thể là như vậy.
Mẹ tôi hẳn đã rất ghét ông. Tôi ngưỡng mộ làm thế nào bà ấy có thể nuôi dạy con trai của một người đàn ông như vậy. Không. Có lẽ chính xác là vì tôi là đứa trẻ mà người đàn ông đã bỏ lại phía sau, mẹ tôi hẳn đã có thể bỏ rơi tôi như bây giờ, nếu lúc đó bà thực sự cần thiết làm như vậy. Tôi nghĩ rằng tôi đã được yêu, nhưng đó có thể chỉ là một dấu vết cho sự thù hận của bà ấy? Tôi ném cuốn Trốn thoát khỏi Wutai - Phần 1 vào tường. Giống như tôi đã cho một cái chết tiệt những gì đã xảy ra với bốn người khác trong Phần 2.
Tôi trở lại phòng mẹ tôi và nhìn vào bộ sưu tập sách của bà. Tôi có thể nói từ các tiêu đề rằng tất cả chúng đều là tiểu thuyết phiêu lưu. Trên trang bìa là hình minh họa của những gì trông giống như các nhân vật chính. Họ là tất cả các loại nhân vật khác nhau, nhưng tất cả phụ nữ. Mẹ tôi yêu những loại tiểu thuyết đó. Cô ấy đã sống một cuộc sống thực sự thiếu những loại cảnh và cuộc phiêu lưu. Vì vậy, mặc dù tôi sợ hãi suy nghĩ này, có lẽ cô ấy đã bị cuốn hút bởi sự lãng mạn. Cuộc sống với tôi thật nhàm chán phải không? Có đau đớn không?
Thế là đủ. Mẹ tôi bỏ đi, còn tôi thì bị bỏ lại. Tôi chỉ muốn ngừng suy nghĩ về bà ấy. Tôi cần suy nghĩ về việc sống một mình.
Ngày hôm sau tôi ghé thăm quán cà phê bà ấy từng làm việc. Người quản lý, một người đàn ông có vầng trán vuông và bờ vai rộng của một con robot cổ điển, đã phàn nàn hàng tràng về việc mẹ tôi đột nhiên bỏ việc. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng chuyện này đã đến với tôi nhiều hơn tôi mong đợi. Sau một loạt những lời phàn nàn, ông ta dường như nhớ phải hỏi tôi ở đây để làm gì. Tôi nói với ông ta tôi muốn có một công việc. Từ cuộc trò chuyện, tôi hiểu rằng tôi đã từ chối, nhưng người quản lý đã gọi chủ sở hữu ở đó ngay lúc đó. Tôi không thể hiểu được ông ta đang nghĩ gì, nhưng rồi một lần nữa cũng giống tôi cũng không biết mẹ tôi cảm thấy thế nào - điều đó không có gì lạ khi tôi không hiểu một người lạ.
Đáng ngạc nhiên là tôi đã có thể bắt đầu công việc ngay lập tức. Có một chiếc xe tải giao hàng đã cung cấp lại thực phẩm và đồ uống cần thiết cho tất cả các doanh nghiệp của chủ sở hữu. Tôi được giao nhiệm vụ làm trợ lý lái xe. Rõ ràng, người tiền nhiệm của tôi đã nhận được một công việc với Công ty Shinra và vừa vui vẻ bỏ công việc này. Tôi đã có những ngày trọn vẹn nhất. Đó là "niềm vui trong công việc". Tôi tận hưởng sự thay đổi tình cảnh hoàn toàn. Tất nhiên, không một ngày nào tôi không nghĩ về mẹ. Nhưng dù bậy, suy nghĩ đó không ảnh hưởng đến tôi 24/7. Tôi cắm lại cáp điện thoại khoảng mười ngày sau khi rút nó. Có lẽ mẹ tôi đã cố gắng liên lạc với tôi trong thời gian đó. Cũng có thể điện thoại đã reo khi tôi ra khỏi nhà. Tuy nhiên, điện thoại không phải là cách duy nhất để liên lạc. Thực tế là không có dấu hiệu gì là bà ấy đã bỏ rơi tôi. Mà thôi, sao cũng được. Hãy tận hưởng cuộc sống, mẹ. Tôi đang tận hưởng cuộc sống của tôi theo cách tôi muốn.
Tài xế xe tải là một ông chủ khó làm việc, nhưng tôi biết rằng ông ta cần tôi hơn bất kỳ ai khác. Tôi chưa bao giờ có trải nghiệm đó trước đây trong đời tôi. Dù lao động nặng nhọc, tôi không lo lắng về trái tim của mình. Tôi cũng trở nên tự tin về điều đó.
Mẹ nghĩ sao về điều đó, hả mẹ?
Tôi bắt đầu nghĩ rằng những ngày đó sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng tình hình nhanh chóng thay đổi. Như thể một chiếc TV tự chuyển sang một kênh khác ở giữa chương trình. Thiên thạch đã xuất hiện ở phía trên bầu trời Midgar. Thiên thạch hoặc sao chổi này, dù có được gọi tên như thế nào, đột nhiên xuất hiện bất chấp mọi kiến thức thiên văn, trông giống như khoảng trống đen tối trên bầu trời. Thế giới trên bờ vực kết thúc sau bảy ngày. Đó là tin đồn được lan truyền xung quanh. Những con quái vật khổng lồ đã xuất hiện ở phía Bắc và quanh Junon, và thậm chí cả công ty Shinra, với tất cả vũ khí quý giá của họ, cũng không thể đánh bại chúng. Thành phố đang hỗn loạn với những tin đồn ranh mãnh, giống như bạn sẽ an toàn nếu bạn trốn trong các lò phản ứng mako, hoặc có một nơi trú ẩn dưới lòng đất mà Shinra đã xây dựng ở Kalm. Điều duy nhất mà bất cứ ai biết chắc chắn là Meteor đang tiến đến gần hơn, từng ngày. Các cuộc tranh luận sôi nổi ban đầu, về sự thật của Thiên thạch và làm thế nào để tránh nó, sớm lắng xuống.
Người chủ đóng cửa các cửa hàng của mình và rời đi, và khu phố được lấp đầy bởi những người dân sẵn sàng di cư. Bạn bè của tôi, tài xế xe tải và các đồng nghiệp khác của tôi đã hỏi tôi cùng chạy trốn đi đâu đó xa xôi với họ và mặc dù tôi rất biết ơn họ, tôi đã từ chối lời đề nghị.
Nhìn thấy Thiên thạch khiến tôi phải suy nghĩ về cái chết lần đầu tiên trong đời. Sau đó, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là mẹ tôi, và hoàn cảnh khó xử khi chúng tôi chia tay. Tôi cảm thấy rằng nếu tôi rời khỏi nhà, tôi sẽ mất tất cả liên lạc với bà ấy. Tôi đã dành thời gian để nhìn vào những hình ảnh nhỏ của tôi và bà ấy. Tất cả đều được chụp tại cửa hàng chụp ảnh vào ngày sinh nhật. Tôi đang đứng cạnh mẹ, dần dần lớn lên. Sau khi tôi đã cao hơn bà ấy, tôi bắt đầu làm khuôn mặt hờn dỗi trong ảnh. Mẹ tôi luôn mỉm cười. Tôi nhìn vào khuôn mặt tươi cười đó và nhận ra mình thật ngu ngốc. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con. Tất cả những điều tôi đã nên làm chạy qua tâm trí của tôi. Nếu tôi đã đến Công ty Shinra, tôi có thể đã tìm ra Nick Foley ở đâu. Có lẽ tôi nên đặt cáp điện thoại ngay lập tức và cài đặt một máy trả lời. Và sau đó, những câu trả lời cho những câu hỏi mà tôi đã không cố gắng nghĩ đến đã đến với tôi - mục đích của tất cả những gì họ bỏ lại trên trần nhà. Dù nó đến từ đâu, lý do bà ấy rời bỏ tiền là vì bà ấy đã lên kế hoạch trở lại ngay. Hoặc có lẽ bà ấy muốn tôi mang nó đến cho bà ấy. Điều đó dường như có khả năng xảy ra. Mẹ thậm chí không bao giờ nghĩ đến việc sống xa tôi trong một thời gian dài. Và sau đó là món quà sinh nhật của tôi. Mẹ tôi rất nghiêm túc với sinh nhật của tôi. Bà ấy sẽ sắp xếp để tôi đeo túi đeo chéo vào đúng ngày - viết về nó trong thư, hoặc đặt nó ở nơi dễ tìm hơn. Nhưng cô ấy đã không, vì cô ấy dự định liên lạc với tôi sớm. Đáng lẽ tôi nên im lặng và đợi điện thoại.
Niềm vui trong công việc? Tôi đúng là một thằng ngốc.
Và rồi Ngày đó đã đến. Tôi đã sống sót qua ngày mà thứ năng lượng mako, hay đúng hơn là dòng Sinh mệnh, tuôn trào trên bề mặt và đẩy lùi Thiên thạch. Bảy ngày sau đó, tôi đợi mẹ ở nhà. Vào ngày thứ bảy, tôi bước ra ngoài và cuối cùng đi từ Midgar xuống đến Khu ổ chuột.
Bây giờ tôi sẽ nói với bạn về một số chuyện xảy ra hai năm sau đó. Tôi cũng có thể sẽ nói một chút về một số điều mà tôi đã trải qua trong hai năm đó. Tôi dự định kể lại theo lộ trình chính xác nhất có thể để ngăn câu chuyện của chúng ta rời xa khỏi chủ đề. Nhưng như tôi đã nói, tôi không giỏi đưa ra lựa chọn. Hy vọng bạn sẽ thông cảm cho tôi.
Đôi khi tôi cũng đề cập đến những điều mà tôi không thực sự nên biết. Như những lúc tôi sử dụng các thực tế làm cơ bản và sử dụng một chút trí tưởng tượng cho phần còn lại. Ví dụ, một cái gì đó giống như thế này...