Hojo's Legacy Chapter 2
Everybody's Searching For Something
Mọi người đều đang tìm kiếm
by Frank Vederosa
Cơn gió lạnh thổi qua Aeris khi nàng bám theo Red trên hẻm núi hẹp dẫn sang phía bên kia , đằng sau là Reeve bọc hậu.Xa phía dưới bên trái con đường , nàng có thể nhìn thấy rừng cây phủ tuyết trắng xoá biến hầu hết khu vực này trở thành dòng sông băng khổng lồ.Họ đã dành 2 ngày cố vượt qua khu rừng đó,cố kiếm dấu hiệu của kẻ mà họ đang tìm ,nhưng họ không thể tìm được gì cả.
Nàng nhìn lên .Dãy núi trùng điệp bao vây lấy họ ,không xa ở phía trên nàng có thể nhìn thấy đỉnh núi.Nó đứng thăng bằng phía trên họ như một ngón tay màu trắng , yên lặng và tương phản với mây đen vần vũ phía trên.
Aeris lại cúi xuống và yên lặng theo bước mọi người.Đã quá lâu rồi, nàg nghĩ.Họ đã chờ đợi quá lâu cái ngày quay lại nơi đây.Người mà họ cần tìm kiếm chắc hẳn đã đi xa , rất xa rồi, có thể ở bất cứ nơi đâu.Nhưng suy nghĩ là điều duy nhất nàng có thể làm.
Nhưng , nàng vẫn không chịu bỏ cuộc.Dù sao thì, Red biết nhiều điều kì lạ cũng như nàng, có khi còn nhiều hơn , và cậu cũng chưa tỏ ra một dấu hiệu nào của sự tuyệt vọng.
Nàng quay lại chờ Reeve .Anh cũng bắt kịp và thở hổn hển.Họ đã rà soát trên một diện tích rất rộng trong hai ngày nay, và anh đã bắt đầu tỏ ra mệt mỏi.Dù ssao thì anh cũng chưa từng phải chịu vất vả thế này bao giờ.
"Này Red"nàng gọi"cậu nghĩ sao nếu chúng ta nghỉ một chút?"
Red quay lại nhìn họ.Nàng nhìn về phía Reeve, Red gật đầu ra hiệu là đã hiểu.
"Okey" anh nói "Nhưng hãy cùng đi xa hơn một chút nữa đã .Chỗ này hơi hẹp không tiện cho việc nghỉ ngơi.Tôi nghĩ đường sẽ rộng hơn ở phía trên kia.Và tốt nhất chúng ta nên tìm một nơi khuất gió"
Aeris nhìn Reeve.
"Đừng lo cho tôi "Anh nói dũng cảm "đi thôi"
Anh bước lên phía trước nàng.Aeris nhún vai và đi theo.Họ đi qua một góc núi , mặt đất bằng phẳng hwon , nhưng gió thổi mạnh hơn,và lạnh hơn nhiều.Aeris cúi thấp người xuống và cố bước tới.Nàng nghĩ họ nên dừng lại nghỉ khi nàng đưa ra ý kiến nhưng cũng không thể trách Red vì cậu muốn đi tiếp.
"Ôi lạnh thật "Nàng nghe Reeve suýt xoa
Nàng nhìn anh thông cảm.Rõ ràng là cố thêm một chút không đơn giản như anh tưởng,tuy nhiên anh vẫn cố theo mọi người và giữ tiếng phàn nàn ở mức thấp nhất.
"Không thể xa hơn được nữa đâu." Nàng nói quả quyết
"Hãy cẩn thận , mặt đất ở đây có vẻ nguy hiểm "
Nagy khi đó một hòn đã dưới chân Reeve lở ra làm anh mất thăng bằng và làm anh ngã xuống vực.
"Reeve!"Aeris hét lên
Red quay lại hướng tiếng khóc của Aeris và chạy lại xem.Chỗ Reeve ngã không hoàn toàn dốc lắm.Reeve đã bị trượt xuống và kịp bám vào một mỏm đá cách họ khoảng 30 yards phía dưới,bất động.Cả hai đều đứng đó nhìn anh,cố gắng xem xem anh đã bị thương tới mức nào.Họ không thể nói gì ở khoảng cách xa như vậy.Sau một hay 2 phút ,cuối cùng họ thấy anh cử động.Anh nhìn xung quanh và bò lên.
"Reeve , anh không sao chứ?"Aeris gọi
Anh ta nhìn lên phía họ
"Tôi...tôi nghĩ vậy" Reeve ngập ngừng nói.Anh bắt đầu leo lên phía họ, nhưng rồi nhăn mặt vì đau đớn,ôm lấy cánh tay
"Tay trái của tôi bị đau" anh nói
Red nhìn xuống và gật đầu.Con dốc quá trơn để có thể xuống đó giúp Reeve.Nhưng Red nghĩ anh ta thế đã là gặp may lắn rồi.Chỉ một vài feet lẹch sang trái thôi là anh ta đã ngã thẳng xuống vực rồi.
Aeris mở ba lô của mình ra ,kéo ra một đoạn dây dài.
"Chúng tôi đến để giuó anh đây" nàng nói
Nàng quấn một đầu dây vào tảng đã đầu còn lại vứt cho Reeve.
Red lại gần Aeris.
"Đó là lỗi của tôi" Cậu nói "Chúng ta nên dừng lại khi cô đề nghị .Toi đã làm các bạn gặp nguy hiểm."
"Đừng ngốc thế."Nàng trả lời ngay "Cậu không thể biết việc này có thể xảy ra"
nàng Kéo mạnh nút buộc để đản bảo nó đã chắc chắn
"Có lẽ sau khi cứu được anh ấy tôi sẽ tiếp tục đi một mình" Red nói chậm
Aeris dừng công việc lại và nhìn cậu
"Cậu thật buồn cười" Aerí trách " Chúng tôi sẽ không bỏ mặc cậu chỉ vì chút chuyện cỏn con này. Còn bây giờ dừng ngay những suy nghĩ ngốc nghếch lại và giúp tôi một tay đí"
Red không trả lời ,nhưng cậu lại gần và cùng Aeris kéo sợi dây.Khi đảm bảo nó chắc chắn , nàng nhìn xuống Reeve
"Okay" Nàng nói với anh ta "Tôi sẽ xuống bây giờ đây"
Reeve vẫy tay ra hiệu
Aeris bám chặt sợi dây và đu xuống.Nàng ngập ngừng khi nhìn xuống,họ đang ở rất cao.
"Cô có làm được không? "Red hỏi từ phía trên.Cậu sẽ cảm thấy yên tâm hơn nếu tự mình có thể xuống , nhưng thật hkông may cơ thể cậu không được thiết kế để có thể đu dây
"Được" Nàng trả lời , nghiến răng leo xuống.
Được một lúc nàng nhận ra việc này không khó lắm.Sườn núi dốc nhưng không sắc .Khi nàng bám vào sợi dây nàng có thể bước xuống dốc dễ dàng.Nàng xuống thật nhanh, nhưng cố không nhìn xuống phía dưới lần nào nữa.
Không mất nhiều thwòi gian để Aeris leo xuống phía dưới , Reeve an tâm hwon khi thấy nàng xuống cứu mình.Vách đã tụt xuống thành một vực tẳm phía bên trái Aerí , nhưng bên kia lại chạy dài tới mấy chụt feet.Reeve đứng cách đó 10 feet hào hứng gọi
"Hey, có một cái hang ở đây này "
Nàng bước tới cạnh anh và ngó vào trong hang.Nó khá hẹp nhưng có thể đi vào được .Họ không thể nhìn được sâu vào bên trong.
"Để tôi xem cánh tay của anh nào ." nàng nói
Họ ngồi ở cửa hang để tránh gió , aeris quỳ bên cạnh Reeve xem xét cánh tay cho anh ta.
"Tôi nghĩ anh bị gãy tay rồi." anh nói .
Aeris không trả lời.Nàng nâng tay Reeve lên chán mình ,yên lặng.Một cơn gió nhẹ nhwu thổi xuyên qua mái tóc Aeris .Anh cảm thấy trên mặt mình , mát chứ không phải lạnh .Hoàn toàn khác với cơn gió lạnh bên ngoài khe núi.
Bất ngờ cơn gió thổi mạnh hơn, quấn lấy họ.Nhwung cũng như trước , không làm hại ai cả.Nếu có thì đó là cảm giác thư giãn dễ chịu của Reeve , và sau đó anh chợt nhận ra cánh tay mình không còn đau nữa.
Aeris mở mắt ra và đứng dậy.Anh nhìn cacnhs tay của mình, vung vẩy và không còn đau chút nào nữa.
"Thanks" anh nói
Aeris cười.
"You're welcome"
Anh bắt đầu đứng dậy , và bất ngờ cảm thấy cái gì đó lướt qua theo cơn gió ở bên cạnh ,anh nhặt lên và đưa Aeris xem.Nó giống như một túm lông đỏ
Aeris nhìn nó,rồi nhìn anh ta với đôi mắt mở to
"anh có nghĩ là .."
Reeve nhún vai
"Tôi không biết ,nhưng tôi nghĩ chúng ta nên đưa Red xuống đây."
Nói thì dễ hơn làm.Kể cả Reeve trèo lên , buộc dây quanh Red và thả cậu xuống.Sau đó anh lại leo xuống, lần này thì lâu hơn lần trước.
Nhưng cuối cùng họ đều đã vào được trong hang.
Red ngẩng đầu lên và ngửi không khí.
"Cô ấy đã ở đây"Cậu nói ngay
Aeris cảm thấy đó là một dấu hiệu tốt, cuối cùng họ đã tìm thấy một cái gì đó, nhưng cũng không thể phấn khởi vì tin này đượ.Người họ tìm có thể đã ở đay từ vài tháng trước và bây giờ đã đi xa.
Red bước vào trong hangvà ngửi mặt đất.Aeris và Reeve đi theo cậu.Họ cảm thấy dễ chịu hwon nhiều khi thoát khỏi những cơn gió lạnh .Aeris nhìn quanh , trong khi Reeve ngồi nghỉ trên một tảng đã lớn .
"Mùi của cô ấy rất rõ.Có lẽ cô ấy đã ở đây một thời gian dài , hoặc cô ấy chỉ vừa rời khỏi đây mà thôi."Red nhận xét
Cậu từ từ vào sâu hơn trong hang ,mọi thứ càng ngày càng khó nhìn hơn khi thiếu ánh sáng.
"Có một đường hầm , nó phải dẫn đến một nơi nào đó, có lẽ đây là con đường mà cô ấy đến đây."Red nói
"Anh cảm thấy mình có thể tiếp tục không Reeve?"
"Tôi cảm thấy ổn rồi"anh trả lời một cách cứng rắn
Họ theo chân Red đi sâu vào trong hang .Con đưồng cacngf ngày càng ngoằn ngèo khó đi,chẳng mấy chốc Aeris và Reeve đã hoàn toàn mất phương hướng ,nhưng Red chưa hề tỏ ra nao núng.Cậu cứ đi nhw thể đã có sẵn kế hoạch vậy.Tuy nhiên , việc đi bộ nhiều giờ trong hang tối đã nhanh chóng tiêu hao sức lực của họ , và họ lại cảm thấy mệt mỏi.Aeris lại đề nghị nghỉ,lần này Red đồng ý ngay nhưng vẫn có chút miễn cưỡng.Nagy lập tức Reeve ngồi ngay xuống , tựa lưng vào thành hang ,Aeris ngồi xuống bên cạnh>Nàng lau mồ hôi trên chán Reeve và hỏi
"Anh mệt lắm phải không?"
Ở đây ấm hwon hẳn ở bên ngoài , và bộ đồ mùa đông họ đang mặc mang lại cho họ cái ấm không mấy dễ chịu.Tuy nhiên , Reeve nghĩ ,thế này còn tốt hơn nhiều so với cái lạnh ngoài kia.
"không"Anh cười ,"tôi chỉ hwoi mệt một chút thôi,và các bạn có thể có tôi đi theo trong vài tuần nữa đấy.Yên tâm đi , tôi theo được mà "
Aeris mỉm cười
"Anh không phải là gánh nặng đâu"
Nàng mở ba lô của mình và lấy ra một bình nước.
Reeve bất ngờ quay về phía có tiếng động lạ.Bên cạnh anh là một ngã rẽ khác của hang , và anh thấy một bóng đen bay vụt qua ở phía đó. Anh thấy đầu tiên là đôi mắt của con thú.Đôi mắt như lưỡi dao sáng quắc.Phía dưới chúng là một cái mõm đầy răng nhọn lởm chởm ,nguy hiểm chết người.
Reeve mở mồm định gọi mọi người nhưng không có từ nào được nói ra cả.Anh đứng yên không cử động.
Con sói lao về phía anh.
bât ngờ anh lấy lại được giọng nói của mình và kêu lên ,trong khi cánh tay đưa lên che cổ họng và cố tránh khỏi đường đi của nó.
Trong khoảnh khắc ,anh tưởng mình đã chết ,con sói lao về phía anh , nhưng vì lí do nào đó nó bỏ qua anh , mà lao thẳng về phía Aeris .
Aeris lúc đó đang quỳ trước cái ba lô khi nghe thấy tiếng kêu của Reeve.Nàng nhìn lên và nhanh như cắt lấy ra cây Princess Goard.Nàng vung nó lên quật ngang hông con thulám nó văng sang một bên.Ngay sau đó ,nó quay lại và tiếp tục lao vào Aeris, lần này khoảng cách quá gần để có thể vung gậy,nàng dùng cậy gậy chắn ngang cổ con sói.Họ giữ như vậy một lúc lâu, tuy nhiên con mãnh thú mạnh hwon nhiều so với Aeris .Nàng có thể cảm nhận hơi thở hôi thối của nó phả vào cổ mình.
Bất ngờ Red lao đến như một tia chớp đỏ ,húc thẳng vào lưng con thú,Hất nó bay ra khỏi người Aeris .Ngay lập tức Aeris đứng dậy hỗ trợ Red ,tuy nhiên những đợt tấn công dữ tợn bằng móng vuốt của Red đã làm con thú cụp đuôi bỏ chạy về phía cái hang mà nó đã chui ra.
Red nhìn Aeris
"Cô có sao không?" Cậu hỏi
Aeris gật đầu và nhìn về pphía Reeve,vẫn đang ngồi bất động tại chỗ.Aeris bước đến và đưa tay giúp anh đứng dậy.
"Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là một chút lạnh thôi,phải không?"Nàng mỉm cười
Reeve nhìn mặt Aeris không nói nổi lời nào ,hay biểu hiện một dấu hiêunạo của nụ cười
"ĐI thôi",Red nói"Có lẽ tốt nhất là chúng ta nên tìm một nơi nào khác để nghỉ".
...........................................................................................................................................................................................................................................
Yuffie bước vào cái chòi và nhìn xung quanh.Có hai người đàn ông đứng ở cuối chòi.Một người có tóc và râu màu nâu.một người còn lại có tóc đen và mang sau lưng một thanh kiếm khổng lồ.
Người đàn ông tóc nâu nhìn Yuffievà nhăn mặt.
"Đứa chết tiệt nào thế này?" Hắn quát
"Cô gái này nói muốn gia nhập chúng ta "Người đi cùng cô nói
"Tên tôi là Yuffíe Kisaragi",cô nói,dũng cảm bước về phía trước."Tôi là một ninja và là một tên trộm đến từ Wutai và là người mà cái tên được tất cả mọi ngưồi ở lục địa phía Tây biết đến.Có lẽ ông đã nghe tên tôi?"
Bennis liếc người đàn ông bên cạnh hắn.Người kiếm sĩ khẽ nhún vai.Yuffie nhìn thấy trong mắt anh ta ánh sáng của năng lượng Mako.
"Không" Bennis nói dứt khoát
"Tôi đã được huấn luyện như một ninja từ trước khi tôi biết đi cơ đấy.Và đã sống dựa vào kĩ năng trộm cắp của mình trong nhiều năm,đã từng chu du khắp các lục địa, tôi đố ông tìm được ai giỏi hơn tôi đấy .."
Bennis nhìn cô hoài nghi.
"Làm sao mày tìm được bọn tao?" ông ta hỏi
"Toi đã nghe cuộc cãi nhau của ông với những người áp tải từ Gold Saucer,và tôi đã bám theo đến đây, cũng không khó khăn gì"
"Làm sao bọn tao biết được mày không phải là một tên gián điệp của bọn chúng?" ông hỏi
Yuffie cười.
"Nếu tôi đúng như ông nói thì ông nghĩ tôi sẽ vào đây một mình thôi sao?"Cô trả lời"Ông giết tất cả người trong đoàn áp tải,nếu như tôi làm việc cho Dio thì tôi đã đến đay với cả một quân đội , và các ông đã chết cả rồi."
Bennischau mày và nhìn lại người kiếm sĩ,anh ta bất ngờ ôm đầu và lảo đảo.
"Chuyện gì xảy ra với anh ta thế?"Yuffíe thắc mắc "Tối qua uống nhiều quá hả?"
Bennis nhìn người iếm sĩ trong im lặng.Người đàn ông tóc đen đứng yên một hồi không cử động,sau đó thở một hơi dài và nhìn lên
"Không có gì "Anh nói
Bennis quay lại nhìn Yuffie
"Tôi không biết" Ông ta nói và nhìn cô với vẻ suy nghĩ "Làm sao mà cô tìm ra mọi chuyện về chúng tôi,và tại sao cô muốn gia nhập với chúng tôi?"
"Sau những cuộc tấn công các chuyến xe , tên tuổi của ông đã trở nên nổi tiếng khắp đất nước này,"Cô trả lời ngay "Mặc dù tôi thường làm việc một mình,nhưng bây giờ tôi nghĩ sẽ thú vị hơn nếu làm việc với một băng nhóm nổi tiếng ,và có những người tài giỏi gần bằng tôi "
Bennis đứng yên một hồi không nói gì,chỉ nhìn chằm chằm vào cô như đang ước lượng.Cô cũng nhìn thẳng vào ông ta không nao nhúng.Một lần nữa ông nhìn người kiếm sĩ.Như thể có một thông điệp được trao đổi giữa họ , nhưng cô không thể biết đó là gì.Cuối cùng Bennis gật đầu.
"Tốt thồi," ông nói "Chúng ta sẽ cho ngươi một cơ hội.Drago,đưa cô ta ra ngoài và dẫn cô ta đi một vòng"
Một nụ cười thoáng qua trên nét mặt Yuffie.Cô quay lưng bước ra khỏi căn chòi.Khi Drago định đi theo cô thì Bennis giữ lại, thì thầm một câu
"Mang thêm một vài người và xử nó"
Drago gật đầu và đi theo Yuffie.Bennis quay lại vơingứời kiếm sĩ.Anh ta lại cúi xuống ,hai tay ôm đầu.
"Cái chết tiệt gì với cậu vậy?" Bennis cằn nhằn
Kiếm sĩ nhìn lên , và Bennis có thể thấy trong mắt anh ta sự khó khăn kiềm chế cơn đau
"Chỉ là đau đầu chút thôi "anh nói"tôi sẽ không sao.Toi chỉ cần nghỉ một chút"
"Được"Bennis nói"Nhưng đừng có lâu quá.Chúng ta sẽ nhổ trại sớm đấy.Nếu con nhỏ ngốc nghếch đó có thể tìm thấy chúng ta , thì ai cũng có thể làm điều đó cả"
...............................................................................................................
"Đợi ở đây một chút" hắn nói với Yuffie và bước tới một nhóm nửa tá đàn ông
Yuffie liếc nhìn xung quanh khu trại ,không mấy quan tâm .Cô đã tìm thấy cái mà mình cần tìm rồi.Cái bao tải treo trên tường trong lều của Bennis chính xác là có chứa những viên materia mà Bennis lấy được của bọn áp tải.Một lần nữa nụ cười nở trên môi cô.Mọi việc đều diễn ra đúng như kế hoạch.
"Được rồi , đi thôi" Draggo gọi.
Yuffie đã nhận ra điều la, tại sao họ cần tới 4 người đàn ông để chỉ cho cô khu trại.Drago chỉ cho cô mọi thứ trrong khu trại , và dần dần họ tiến vào trong rừng.
Yuffie quay lại và thấy khu trại đang dần biến mất sau những rặng cây.
"Chúng ta đang đi đâu đây?"cô hỏi
"Chúng ta có một kho của cướp được cất trong rừng.Chúng ta sẽ đến đó"
"Được thôi"cô trả lời.bàn tay dần thả xuống đến những cái phi tiêu.Có vẻ với cô ,thật khồn ổn nếu họ định chỉ kho báu cho một người mới đến.Có lẽ mọi việc không hẳn đã như chính xác kế hoạch.
Cô dừng lại và quay tròn và cô coa thể nhìn tất cả bọn họ.
"Các anh biết đấy"cô nói"Tôi nghĩ không cần thiết phải chỉ cho tôi thấy cái kho báu của các anh đâu.Tôi đã đi quá xa và đang rất mệt.Tại sao anh không dẫn tôi quay trở lại trang trại, và anh có thể chỉ cái đó cho tôi lúc khác cũng được."
Drago nhìn cô,và nhìn những người khác,như thể kho0ong biết phải trả lời ra sao.Hắn không nói gì một lúc.
"Không còn xa nưa đâu" cuối cùng hắn nói
"Nhưng đột nhiên tôi thấy mệt quá"Cô ôm lấy đầu và ngáp lấy ngáp để.
"Ôi tôi không biết mình làm sao nữa"cô tiếp tục"Tôi thật sự cần nghỉ, hãy quay lại thôi"
Drago không trả lời.Sau đó hắn gật đầu và cả 4 tên từ từ tiến đến cô.
Cô nhìn họ một cách ngây thơ
"Tôi có nói gì sai à?"
Drago rút ra con dao găm.Cô thấy những người khác cũng làm như vậy.Nanh như nhớp cô rút phi tiêu ra và phi và tên gần nhất , sau đó nhảy thẳng lên cây.
"Đuổi theo nó!"Drago hét.Tên bị dính phi tiêu của cô nhanh chóng bị tụt lại.
Cô chạy theo một đường thảng cho đến khi mất hút khỏi tầm nhìn của đám truy đuổi,cho đến một con suối nhỏ,cô dừng lại lấy hơi, nghe ngóng xem có ai đuổi theo không, nhưng không có gì cả.THật là quá dễ dàng , cô nghĩ.
Bất nghờ cô nge=he thấy tiếng dao găm ngay cạnh cái cây cô đang đứng ,cô nhanh nhẹn né được, và nghe thấy ai đó hét
"Nó đây rồi"
Cô tiếp tục chạy, rẽ rất ngẫu hứng , tuy nhiên không thể thoát được nhóm người truy đuổi.
Mặt đất dựng đứng trước mắt cô , và cả ba phía còn lại đều có người.họ đang cố dồn cô vào ngõ cụt.
Cô cố lấy hết sức lực chạy thật nhanh lên trên đồi.Bất ngờ cô đứng khựng lại sau khi nhảy ra khỏi một lùm cây,trước mặt cô lúc này là vưạc sâu không đáy.
Cô quay lại đối mặt với nhwũng kẻ truy đuổi.Drago bước ra khỏi cánh rừng,không chạy nữa.Hai người khác bước đến từ hai phía của cô.Cô đã sập bẫy.
Cô quay lại nhìn xuống vực,có quá ít chỗ bám , cô không thể tẩu thoát theo lối đó được.
Cô nhìn Drago,hắn đang cười ma mãnh
"các người đang gặp phải vấn đề lớn đấy,"Cô nói nhanh" cha ta là chúa tể vùng Wutai,nếu ông ấy biết các người giêt ta , ông ấy sẽ gửi quân đội đến giết hết các người"
Drago nhìn các đồng bọn của mình.
"Các người nên tránh xa ta ra" cô nói với vẻ đê doạ"Ta là một ninja đã được huấn luyện kĩ càng,ta có thể giết tất cả các người trưóc khi các người kịp cử độn một ngón tay"
Họ chỉ còn cách vài bước châ nữa.cô lùi lại cho đến khi sát mép bờ vực.
"Chúng ta có thể nói chuyện một chút không? "Cô cố gắng
Một tia chớp nháng lên ,và Drago bị đánh bởi một luồng điện ,hắn kêu lên và ngã gục xuống.Yuffie nhìn ra phía sau hắn và thấy Reno đang đứng đó ,tay cầm cái dùi cui điện của hắn,với Rude và Elena đứng hai bên.
Yuffie há mồm ngạc nhiên.
Hai kẻ đi theo Drago xông vào bọn Turk ,nhưng Rude và Elena dễ dàng né tránh,và nhanh chóng thanh toán hai tên còn lại.
"Có vẻ như chúng ta đang mắc phải thói quen giải cứu con nhỏ này."Reno nhận xét trong khi nhìn Yuffie
"Các người không cứu ta "Yuffie đáp ngay
"Ô,và ta tưởng mày đang cố dụ đõ chúng lơ là cảnh giác để khỏi bị giết chứ"Reno nhận xét
"Các người làm gì ở đầy?" Y hỏi
"Chúng ta đang tìm một người tên Bennis"Elena trả lời"Hắn ta cuỗm mất vài thứ của Gold Saucer .Dio thuê chúng tôi lấy nó lại.,và dạy cho hắn một bài học."
Reno nhìn Elena một cách thất vọng
"Elena ,chúng ta không cần phải cho tất cả những ai gặp trên đường biết chúng ta đang làm gì.Nhất là với con chuột nhắt lắm điều này.Đó không phải việc của nó."
"Tôi không có lắm điều ",Yuffie chống chế
Reno chỉ nhìn cô.
"Ta không cần phải hỏi mày đang làm gì ở đây" hắn bắt đầu."Chắc chắn mày đang theo đuổi materia của Bennis.Hãy để ta nói cho mi điều này,mày đang làm quá sức mình đấy.Tên Bennis rất tàn nhẫn.Chúng tao đã theo dõi khu trại đó mấy ngày nay rồi.Tao không ngờ mày lại ngu đến mức cắm đầu đi thẳng vào trong đó.Sao mày không về thẳng Wutai và để việc này lại cho bọn tao nhỉ?"
"Tôi có thể tự lo cho mình"Cô chống chế một cách ngang bướng
Reno lắc đầu
"Tất cả những gì mày đang làm chỉ là hnàh động tự sát" hắn nói"Nhưng cứ tự nhiên đi.Nếu đó là cái mà mày muốn.Nhưng đừng có hi vọng là chúng tao sẽ cứu mày lần tới."
"Tôi nói tôi có thể tự lo cho mình " cô lặp lại.
"Ồ vâng , đúng rồi"Reno nói trong khi quay lại với những người khác "thôi nào , đi khỏi đầy thôi"
Yuffie đứng yên nhìn họ từ từ đi xuống núi,nhưng bất ngờ cô đuổi theo họ
"Này đợi một phút thôi" cô gọi"Có vẻ như chúng ta có cùng mục đich.Tại sao chúng ta không làm một đội nhỉ?"
Reno nhìn Yuffie như thể cô mất trí rồi.
"Lập một đội với mày àh?Đừng làm tao buồn cười chứ?"
"Ồ tại sao lại không nào?"cô trả lời"Tôi chấp nhận hạ thấp địa vị bản thân để thành lập một đội với các người"
"Hạ thấp bản thân?" Reno nói trong căm phẫn"Sao mày có thể kiêu ngạo như thế nhỉ , con ti tiện kia?mày còn có thể đứng đây mà lải nhải là nhờ bọn ta đã cứu mày.Tao bắt đầu thấy hối hận với những gì mình đã làm rồi đấy."
"Này ,chuyện gì xảy ra với đứa còn lại rồi?"Rude bất ngờ hỏi
"Huh?"Yuffie nói
"Chúng tao thấy có bốn thằng áp giải mày vào trong rừng,"Rude nói"Nhưng chỉ có ba ở đầy,thằng còn lại đâu?"
"Tôi đã xử hắn với cái phi tiêu của mình rồi."Yuffie trả lời một cách chắc chắn
"Cô có chắc không?"Elena nói"Tôi nghĩ là tôi thấy có 4 người khi chúng tôi đi lên núi"
"Vâng , tôi chắc mà."Yufie trả lời,như thể tin Elena vừa nói không có gì ảnh hưởng tới cô.
Reno nhìn xung quanh.
"Tốt nhất chúng ta nên ra khỏi đây.Nếu tên thứ tư quay về báo thì cả trại sẽ đổ ra đây mất.Đi thôi"
"Còn cô ta thì sao?"Elena nói,\
Reno nhìn Yuffie
"Mày được tự do đấy."hắn nói rồi lại quay đi
"Tôi đã vào trại , và tôi biết đâu là trại của Bennis." Bất ngờ Yuffie nói
Reno từ từ quay lại phía Yuffie.Hắn nhìn cô một lúc lâu , cuối cùng hắn gật đầu.
"Được rồi , mày có thể đi theo.Mặc dù không có vẻ là như vậy, nhưng tao hi vọng mày còn có ích vào lúc nào đó.Hãy nhớ, mày đang đi cùng Turk, không phải đi picnic với bạn bè "
Yuffie vung tay như trong quân đội
"Aye aye,captain"Cô nói ,bước qua mặt hắn , rồi quay lại
"Vậy chúng ta có định ra khỏi đầy không?"
Cô dẫn đầu bước vào cánh rừng,Reno lắc đầu và cả nhóm Turk đi theo.
"Chuyện gì với ta thế không biết"Hắn làu bàu
...............................................................................................
Cái gã bị trúng phi tiêu của Yuffie đã gần tới được đỉnh đồi khi Turk tần công chiến hữu của hắn.Hắn dừng lại ngay khi nhìn thấy họ , và cố quay lại trại thật nhanh.Bennis có lẽ sẽ không tích thú gì với cái tin mới này .Vậy là có hơn một người theo dõi chúng .Hắn cần phải báo cho tất cả biết điều này.
Hắn nhanh chóng tới được con suối mà Yuffie đã qua và nhanh chóng vượt qua nó.Khi hắn đến được bờ bên kia , hắn nghe thấy một tiếng động bất ngờ.
Viên đạn đục thủng một lỗ trên đầu hắn.Hẵn s ngã sấp xuống.Nước chung quanh hắn chuyển thành màu đỏ.
Vicent bước ra khỏi cái cây gần đó,nhìn xung quanh .Anh tháo bộ phận giảm thanh của khẩu súng ra và nhanh chóng biến mất vào trong bóng cây.
................................................................................................................
Cloud ngồi trong buồng sau của quán bar của Tifa, nhìn chằm chằm ra ngoài của sổ.Căn phòng hoàn toàn tối,và anh có thể nhìn thấy ánh sáng từ những căn nhà dọc theo con đường hắt ra bầu trời đêm bên ngoài.
Mọi thứ đều yên lặng những ngày gần đây.Anh bị một vài cơn đau đầu nhưng không có gì ảnh hưởng đến khả năng cả.Anh cảm thấy hơi ngốc nghêch về tất cả.Cả anh và Tifa , không ai có thể giúp Red đi tìm kiếm cả.Anh thắc mắc muốn biết bây giờ Aeris đang làm gì.
anh đã nghĩ đến chuyện tham gia cuộc tìm kiếm,nhưng cho dù những cơn đau đầu đã giảm ,anh không thể nói chắc là mình không sao.Anh vẫn cảm thấy có cái gì đó không ổn.anh cảm thấy...mất phương hương là từ tốt nhất mà anh có thể nghĩ ra.Như thể có cái gì đó kích thích sau đầu anh mà mãi không chịu rời ra.Và cho dù không đau , nhưng sự có mặt của nó thật khó chịu.
Tifa đã chắc chắn là Cloud có nghỉ ngơi , và mang cho anh trà thuốc cho dù những cơn đau đầu của anh không còn có thể tồi tệ hơn,điều đó cũng giúp anh khá hwon một chút.Sự thật là anh cũng vui khi Tifa ở lại với anh, nhưng anh chưa từng nói với nàng điều đó.
Một cơn gió mạnh làm tung lên một đám mây bụi ngoài cửa sổ,trong chốc lát che hết ánh sáng bên ngoài phố.
Có cái gì đó chảy xuống chân anh.
Anh nhìn xuống đùi mình và nhìn thấy một vết bẩn .
Anh lại nhìn lên.Một dòng chất lỏng màu đỏ chảy xuống qua khe sàn ghỗ ở phía trên.
Anh đứng dậy, vẻ đăm chiêu hiện lên tên mặt,và một cảm giác sợ hãi nhen lên trong họng anh.Anh bưóc sang phòng bên cạnh và nhìn lên cầu thang.
Anh tăng tốc dần cho đến khi bất ngờ nhận ra mình đang chạy vào hành lang.Anh dừng lại trước cánh cửa và cầm lấy tay nắm.Anh lưỡng lự một chút,nhận thấytay mình đang run lên.Rồi anh đẩy cửa ra.
Thật thẩm khốc.
Cơ thể của những người bạn anh nằm đó , trên sàn , trong vũng máu.anh nhìn thấy mặt của một vài người trong bọ họ.Barret,Cid,Vicent,nhưng có một người anh không thể nhận ra...
Anh đóng sập cửa lại và tựa lưng vào tường ,thở gấp và cơn buồn nôn trào lên.
Anh nghe thấy tiếng cười ở phía sau ,tiếng cười làm đóng băng linh hồn anh.
Anh quay lại và thấy Sephiroth đang đứng đầu hành lang.Tìa đang quì trước mặt hắn.một tay hắn giữ vai nàng,một tay nắm chặt thanh kiếm.
"Ngươi đã nghĩ là ngươi có thể thoát khỉ ta mãi mãi sao?"Hắn hỏi,tiếng nói vang vọng trong hành lang.
"Sephiroth" Cloud nói
hắn lại cười
"Ngươi thích món quà ra mắt ta mang đến chứ?Tất cả bọn chúng đáng chết từ lâu rồi.Ta đã gửi chúng đến nơi mà mi có gắng đưa ta đến,nhưng ngươi không thể thaót khỏi ta dễ dàng như vậy.Ngươi không bao giờ có tể thoát khỏi ta.Ngươi là một phần của ta."
Hắn đưa thanh kiếm lên cổ Tifa
Hắn ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt Cloud.
"Ta là ngươi "
Hắn đâm thanh kiếm suyên qua ngực Tifa một cách nhẫn tấm.
"KHÔNG!" Cloud hét lên và vẫn đang ngồi trên ghế của mình.
Anh nhìn quanh, mất phương hướng.Ánh đền cả nhà đối diện vẫn hắt vào cạnh chỗ anh ngồi.
Tifa xô cửa lao vào phòng.
"Cloud , anh không sao chứ?" Nàng hỏi một cách lo lắng.
Anh nhìn quanh một hồi, như thể không biết mình đang ở đâu, sau đó từ từ gật đầu.
Nàng quì xuống cạnh anh và đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.Anh nắm lấy tay nàng và siết chặt một cách dữ tợn.Nàng nhìn anh ngạc nhiên,nhưng sau đó nàng nhận và cái bóng của sự sợ hãi trong mắt anh.
"Nó chỉ là....Một giấc mơ "Anh nói chậm, nhìn Tifa.Anh ngồi đó một lúc lâu, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng nàng không thẻ hiểu dược cái nhìn của anh.
"Anh có muốn nói về nó không?" Nàng rụt rè đề nghị
Anh lắc mạnh đầu.
Anh không thể nói cho nàng biết nhưnggĩ anh thấy trong giấc mơ.Bản thân anh cũng không muôn nhớ lại giấc mơ đó.Giấc mơ không làm ảnh hưởng nhiều đến anh, mà là sự ám ảnh của nó.Nó không giống như một giấc mơ, mà giống như một ám ảnh , một linh cảm.
Anh cố xoá bỏ ý nghĩ đó,biết rằng nó sẽ làm cho mình phát điên mất.Nhưng ý nghĩ đó cứ đến , không ngăn cản được.
Anh đã không có những ảo giác như thế này từ khi Sephiroth...
Anh cũng không muốn nghĩ về điều đó nữa.
Tifa vẫn nhìn anh.Anh cố cười uể oải.
"Anh ổn rồi," Anh nói ."Đó chỉ là một giấc mơ.Nó đã chấm dứt rồi."
Anh buông tay Tifa ra.Nàng nhìn anh một lúc nữa ,rồi gật đầu và đứng dậy>Cho dù anh đã nói như vậy , nhưng nàng vẫn thấy anh đang bị sốc,và giâc mơ đó không hè đơn giản , nó để lại ấn tượng rất sâu đậm trong anh.Từ khi Aeris hồi sinh,Cloud như thoát khỏi cái bóng đã đeo bám anh trong thời gian dài.Thoát khỏi Shinra,khỏi sự kiểm soát của Sephiroth,khỏi những ám ảnh.Nhưng bây giờ , vì một số lí do nào đó,những cơn ác mộng như đang dần trở lại.Giuó Cloud hoà nhập với cuộc sống là điều khó nhất mà nàng từng làm , nhưng bây giờ nàng nghĩ anh lại đi sai hướng. Cloud đã làm việc rất chăm chỉ và trong một thời gian dài ,cả hai người.Nhưng nàng không biết mình có thể giúp anh không suy sụp được không.
Nàng nhìn anh một lần nữa,nhưng anh chỉ chăm chăm nhìn vào khoảng không,không để ý gì đến nàng.Anh đã như vậy trong quá khứ rồi.
Nàng quay lưng đí ra ngoài.Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ và lại thấy cơn gió to thổi qua, và dù không thực sự cảm thấy nhưng nàng biết đó là một cơn gió lạnh.Cơn gió thổi thẳng vào trái tim nàng,và bất ngờ nàng thấy mình đang vô cùng sợ hãi một điều gì đó.