- 4/6/09
- 2,661
- 1,769
Lời tác giả
Mình vốn không đọc truyện chữ của Kim Dung, chỉ đọc bản được truyện tranh hóa với xem phim. Nhưng kể cả có đọc bộ nào luôn chỉ có 1 môn phái ưa thích nhất là Nhật Nguyệt Thần Giáo hay Minh Giáo. Nay mình muốn sáng tác 1 tiểu thuyết kiếm hiệp mini dựa trên sự kiện lúc LHX và NDD kết hôn và NDD lên chức giáo chủ nhưng có lồng ghép vào sự kiện lịch sử VN, thời điểm tạo ra bước ngoặt với sự lên ngôi của Lê Thánh Tông, hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử VN cũng chính là người sau này mang niên hiệu Hồng Đức như tên truyện. Dĩ nhiên sẽ là hư cấu nên xin phép đừng bàn luận chuyện đúng sai lịch sử VN ở đây vì đây ko phải là truyện lịch sử mà là dã sử kiếm hiệp.Trước khi các bạn đọc, xin nói rõ là mình không đọc nhiều truyện chữ kiếm hiệp nên lối hành văn của mình sẽ khó mà ảo diệu như kim dung chưa kể lại là dân nghiệp dư nên có lỗi gì xin các bạn cảm thông.
Mở đầu
Thời xưa kia Trung Hoa có một giáo phái gọi là Minh Giáo, có nguồn gốc từ Ba Tư và thờ lửa. Giáo phái này bị người đời coi là tà giáo, luôn có giao tranh giữa Minh Giáo với các môn phái võ lâm dẫn đến cảnh đầu rơi máu chảy chết không biết bao nhiêu mạng người. Đến cuối thời Nguyên, với sự lãnh đạo của giáo chủ Trương Vô Kỵ, Minh Giáo đã xóa bỏ được mối thù oán năm xưa, đánh bại nhà Nguyên thống nhất thiên hạ đưa Chu Nguyên Chương lên ngôi hoàng đế lập ra nhà Minh. Lo sợ Minh Giáo làm loạn thiên hạ nên Chu Nguyên Chương đã ra lệnh tàn sát các đệ tử Minh Giáo và ép giáo chủ Minh Giáo phải từ chức nhằm mục tiêu xóa bỏ Minh Giáo, đứng trước bờ vực hủy diệt. Nhậm Ngã Hành là một cao thủ Minh Giáo đã cùng đệ tử của ông lánh nạn và lập ra Nhật Nguyệt Thần Giáo để che mắt triều đình. Sau biến cố giang hồ dậy sóng với sự ra đi của giáo chủ Nhậm Ngã Hành và Nhậm Doanh Doanh từ chức giáo chủ giao cho Hướng Vấn Thiên. Sau thời điểm đó, Tổng Giáo Ba Tư quyết định cử người về Trung Nguyên để tìm hiểu tung tích còn sót lại của Minh Giáo và câu chuyện bắt đầu từ đây.
Hồi I
_Bắt lấy tên Ba Tư đó.
_Bắt cho bằng được hắn, ai làm được sẽ được trọng thưởng.
Tiếng vó ngựa dồn dập, một người đàn ông gốc gác Ba Tư bị một toán người không chỉ quân triều đình Đại Minh mà còn tứ tán cao thủ võ lâm lẫn người sơn tộc đuổi theo. Toán người đó ai cũng lăm lăm binh khí được trang bị tận răn, một số người còn dùng cung tiễn và ám khí nhắm vào tên Ba Tư đó mà bắn. Bị trúng vài vết nhưng tên Ba Tư vẫn cắn răng chịu đựng thúc vó ngựa tiến về Ải Nam Quan, nơi ngăn cách giữa Trung Nguyên và Đại Việt quốc. Không biết tên Ba Tư đó tiến về Đại Việt quốc làm gì nhưng có thể nói rằng, một khi hắn tiến vào đó thì ngay cả Hoàng Đế Trung Nguyên cũng không thể cho người tiến vào được dù Đại Minh mang tiếng là một đế quốc lớn, ở viễn đông này không ai sánh bằng.
_Nhanh lên, hắn sắp qua ải Nam Quan rồi, coi chừng đuổi không kịp.
_Chó chết, tên mọi Ba Tư này nhanh quá.
Bất ngờ tên Ba Tư tung mình trên không cuốn chiếc áo choàng đen khinh công xuất quỷ nhập thần bay qua Ải Nam Quan. Với chiếc áo choàng đen khiến hắn trở lên tàng hình trong đêm tối. chả mấy chốc hắn đã qua Ải Nam Quan và núp vào bụi cây cách đó tầm vài trăm bước trong khi bọn người đó kẹt lại trước mặt ải Nam Quan.
_Bọn chó Ngô kia, các người định làm gì ở Ải Nam Quan này. Một tay lính gác Đại Việt hét lên.
Một tên trong đám sát thủ kia liền nói :
_Bọn ta muốn tìm một tên Ba Tư vừa xâm nhập vào trong đất của người.
_Nói láo, nãy bọn ta căng mắt ra có thấy tên nào vào đâu, chỉ thấy đám chó Ngô các người thôi. Cút khỏi đây cho khuất mắt bọn ta trừ phi các người có việc gì khác muốn nói.
_Thôi được, bọn ta xin cáo lui.
Mặc dù bị chửi là chó Ngô rất khó chịu nhưng không muốn gây phiền phức cho Hoàng Đế, đám sát thủ bèn chịu thất bại và lui về đất Minh. Bọn chúng rất tức giận vì không những không bắt được tên Ba Tư đó lại còn bị chửi nên lòng rất ấm ức. Một tên lính bắt đầu tự hỏi :
_Tên mọi Ba Tư kia có gì mà hoàng thượng ra lệnh phải hạ thủ thế ?
_Người không biết à, hắn chính là sứ giả của Minh Giáo tổng giáo Ba Tư đấy. Hắn đến đây để dò thăm tung tích còn xót lại của Minh Giáo.
_Ơ ta tưởng Minh Giáo năm xưa bị Thái Tổ diệt chết không còn một ai mà.
_Ta có nghe đồn Nhật Nguyệt Thần Giáo chính là Minh Giáo năm xưa, nhưng Thần Giáo ta nghe đến lại không phải là tà giáo như ta nghe kể về Minh Giáo.
Một cao thủ võ lâm lên tiếng :
_Có thể người đúng nhưng ta khuyên các người cẩn thận, Minh Giáo hay Nhật Nguyệt dù thế nào cũng rất nguy hiểm. Không phải tự dưng Thái Tổ phải ra tay diệt trừ bọn họ đâu. Nói cho các người biết những cao thủ huyền thoại như Tạ Tốn, Trương Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung đếu luyện võ công của cái đám ma giáo tà phái đó đấy. Nhất là Nhậm Ngã Hành, ai biết rơi vào tay tên ác nhân như hắn thì giang hồ chém giết máu chảy đầu rơi còn hơn thế nữa.
Nói đến đây cả đám người còn lại bỗng im bặt, không ai dám nói gì thêm. Chỉ biết rằng họ đang đối đầu với một thế lực rất lớn và cực kì nguy hiểm. Cuối cùng bọn họ quyết định chạy thẳng một mach về kinh đô báo cáo cho hoàng thượng. Trong lòng họ ai cũng lo không biết hoàng đế giận dữ thế nào khi nghe tin họ để xổng mất tên mọi Ba Tư kia.
_Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
_Các người hạ thủ được hắn chưa.
_Hoàng thượng....chúng thần rất nỗ lực nhưng tiếc là hắn đã vượt qua ải Nam quan rồi.
_Lũ bọn bây thật vô dung, để hắn tung hoành thế có cơ hội hồi sinh lại Minh Giáo thì ta biết ăn nói gì với Thái Tổ đây. Cút ngay cho ta.
Rồi hoàng đế gọi cho đám quan lại vào.
_Các người về An Nam quốc truyền cho tên Lê Nghi Dân rằng ta đề nghị hắn tìm và giết tên Ba Tư đó cho ta.
_Nhưng bẩm hoàng thượng, liệu hắn có làm theo không.
_Hà hà, tên này đảo chính lên ngôi, ta chưa phong vương cho hắn. Người cứ truyền cho hắn lời của ta, hắn ắt sẽ làm theo vì khi đó hắn sẽ được ta phong vương.
Lại nói về tên Ba Tư, sau khi chiếm được con ngựa hắn quyết định chạy về thôn gần nhất, rồi gục ngã trước một cửa tiệm dược nhỏ. Khi trời sáng, người chủ tiệm dược thấy hắn nằm bất động trước cửa nhà bèn đưa hắn vào chữa trị. Vết thương rất nặng và trúng độc rất hiểm nên hắn bị hôn mê suốt ba ngày sau mới tỉnh.
