Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.


Hehe, đó! Cứ có nhiều dự tính như thế là hào hứng hết mệt thôi!
Nhưng việc đầu tiên khi của bác về Hn là ới cho tôi 1 câu, anh em mình đi đá lao động đường phố cao cấp cho sang chim, coi như khai pháo mở ra thời kỳ mới, cho mọi chuyện dc Đầu xuôi đuôi lọt!![]()
thôi lòng thày tôi nhậntrông đô con trắng trẻo nhể, tóc có vẻ mảnh, cột búi lên cho ngầu pínĐã giống ngựa sỹ chưa các bác? Bây h tóc dài ngang lưng, râu dài chấm ngực rồi!
![]()
Nói chung là bác chủ thớt nếu về Vn thì nên xác định:
- Muốn kiếm tiền ngay: đi theo hướng Mr. Darkbik, hoặc hướng khác ít tính nghệ thuật hơn, nhưng muốn làm thày dạy người ta ngay thì hơi khó vì mình chưa có tiếng tăm mấy. Ông bác ruột tôi cũng học MTCN ra, tài tâm đủ cả nhưng 0 biết ngoại giao nên chỉ làm công chức đủ sống. Ông chú bạn bố tôi thì vẽ vời nửa đời lận đận chuyển sang nuôi chó cảnh, đang phất như diều!
- Vừa muốn theo đuổi nghệ thuật vừa ham kiếm nhiều tiền: tham gia giới nghệ thuật Hn, trau dồi, đầu tư, la liếm vào các mối quan hệ để dc biết đến, dc lăng xê, phải "giả điên" với đời, đéo có thằng nào điên thật mà xơi dc tiền thiên hạ đâu nhá. Đương nhiên, phong khí giới nghệ thuật Vn cũng thối nát như... nước ngoài thôi, chắc bác thừa hiểu. Sau vài năm đến (vài) chục năm bác có tiếng tăm rồi thì bán tranh dư giàu, 0 bao h phải than "thèm gái" nữa!
- Đam mê nghệ thuật thuần túy: khá là khó sống, bấp bênh, phong lưu chút ít, nhưng có thể thoải mái điên thật theo cách của mình.
Trên đây là ngu kiến dựa vào quan sát của tôi thôi, bác có thể tham khảo hoặc coi như lời ong tiếng ve cho gió cuốn đi cũng dc.![]()
thế bác còn mệt mỏi ko? Toy mệt mỏi quá, ngày ngày cơm áo gạo tiền toy chán nản chết mất thoithôi lòng thày tôi nhận
Về tôi mời thày đi ăn bún đậu cho thanh. Xong đi trà đá. Thế là tôi thích nhất.
Thày làm ra tiền. Đó là cái may mắn. Nhìn tôi này, đm ăn bám. Có ngày ăn cơm bị bà già chửi như tát nước vào mặt "cơm tao, nhà tao", ngồi cay sống mũi nhưng vẫn cố ăn hết chỗ cơm để chiều có sức học.thế bác còn mệt mỏi ko? Toy mệt mỏi quá, ngày ngày cơm áo gạo tiền toy chán nản chết mất thoi
nghe thốn nhỉ, thế bọn ấy hành hạ bác như thế chắc cũng trả tiền khoản bộn nhỉ?Thày làm ra tiền. Đó là cái may mắn. Nhìn tôi này, đm ăn bám. Có ngày ăn cơm bị bà già chửi như tát nước vào mặt "cơm tao, nhà tao", ngồi cay sống mũi nhưng vẫn cố ăn hết chỗ cơm để chiều có sức học.
À đm hn tôi đi làm mẫu thày ạ. Cuối buổi ông giáo già nảy ý tưởng treo ngược mẫu lên. Tôi bị treo ngược 2 phát, mỗi phát 10 phút. Này nhé, tôi nằm lên cái ván (trần truồng), dưới cùng có cái lỗ, xong nó luồn dây thừng qua, vừa đủ dài, nó thắt nút lại ở cái lỗ. Xong tôi nằm lên ván, quàng dây thừng qua gáy có lót cái áo. Xong đoạn, hò dô ta, ông giáo với 1 thằng sv dựng cái bảng vào tường.
Tôi nằm im, thở đều cho máu liu thông. Chin vắt sang 1 bên cọ vào dây thừng đau rát.
nghề gì mà ngày ăn uống có mười mấy nghìnnghe thốn nhỉ, thế bọn ấy hành hạ bác như thế chắc cũng trả tiền khoản bộn nhỉ?
Thật toy cũng tháng có lương nhưng chi phí nó vừa đủ chẳng thoải mái chi tiêu, muốn gì cũng đắn đo tính toán chi li. Như hnay sáng bmì ko 3 nghìn, trưa mì gói 6k, tối bmi ko lặp lại, do chưa đến hạn nhận lương nó khổ thế.
Sống chật vật bác ạ
để dành tiền cưới vợ à 
làm vp thôi, ăn thế cũng đc 3,4 ngày rồi, táo bón chết đi đc, hnao có lương lại mua sữa uống cho té re trị bónnghề gì mà ngày ăn uống có mười mấy nghìnđể dành tiền cưới vợ à
![]()

khổ vậy có ng iu chắc banh xác , bác nên FA suốt đời cho khỏelàm vp thôi, ăn thế cũng đc 3,4 ngày rồi, táo bón chết đi đc, hnao có lương lại mua sữa uống cho té re trị bón
Thật ra khổ cực vậy do 1 phần phụ gia đình, 1 phần cv chưa ổn định lo save 1 ít phòng mất việc.
Trông ng khác ăn xài mà thèm, an ủi nhịn đc nhiều năm nhịn thêm tý nữa có sao =(
ko có ai iu vô điều kiện hảkhổ vậy có ng iu chắc banh xác , bác nên FA suốt đời cho khỏe

có , ba mẹ bạnko có ai iu vô điều kiện hả![]()
ko iu đâu, nếu có chẳng tồn tại thớt tôi cô đơn rồicó , ba mẹ bạn

cố nói chuyện với ổng bả xem sau , trên đời làm gì có cha mẹ ghét con .ko iu đâu, nếu có chẳng tồn tại thớt tôi cô đơn rồi
Bố thì bảo mình thằng ko tương lai, mẹ thì kêu thằng vô dụng... Và từ đó đến gườ qua bao lần chì chiết mắng nhiếc gần như đã ko còn tình cảm gì.
Lần gần đây nhất mẹ mình nói thẳng tao rất tiếc ko lo gì đc hơn cho mày, thân mày tự lo đi. Ông bố sao lần chê bai mình ko có tương lai xong cũng chả thèm nc với mình nữa, mặt lạnh với nhau.
Nói chung mình đc sinh ra với hy vọng là cứu tinh cho họ nhưng giờ thành phế phẩm ít đoái hoài
Đôi khi mình thấy nhug gia đình khác cha mẹ đối xử con cái rất cưng chiều cũng nảy sinh cảm xúc phẫn nộ ... nhưng già lên rồi cảm thấy họ cũng bất lực 1 phần nào đó về tài chính nên thôi mình cũng thông cảm.
Chuyển qua tự trách bản thân vô dụng thật.

Kệ ông bà già đi thày. Già rồi, học hành đéo đến nơi đến chốn nên hâm dở, mình để sang 1 bên đã. Mà cũng đừng trách bản thân vô dụng. Thày làm thế mới là vô dụng. Chỗ anh em lam giới mới nhau, cá nhân thôi tôi khuyên thày như này: tiền thày đi làm để được, đầu tư làm vào 1 công việc gì đó của chính thày, mà thày thích, có khả năng và thực sự nứng vì nó. Còn hơn để 1 chỗ vì sợ mất việc. Đàn ông, sợ nam dương thần kiếm gì. Hề hềko iu đâu, nếu có chẳng tồn tại thớt tôi cô đơn rồi
Bố thì bảo mình thằng ko tương lai, mẹ thì kêu thằng vô dụng... Và từ đó đến gườ qua bao lần chì chiết mắng nhiếc gần như đã ko còn tình cảm gì.
Lần gần đây nhất mẹ mình nói thẳng tao rất tiếc ko lo gì đc hơn cho mày, thân mày tự lo đi. Ông bố sao lần chê bai mình ko có tương lai xong cũng chả thèm nc với mình nữa, mặt lạnh với nhau.
Nói chung mình đc sinh ra với hy vọng là cứu tinh cho họ nhưng giờ thành phế phẩm ít đoái hoài
Đôi khi mình thấy nhug gia đình khác cha mẹ đối xử con cái rất cưng chiều cũng nảy sinh cảm xúc phẫn nộ ... nhưng già lên rồi cảm thấy họ cũng bất lực 1 phần nào đó về tài chính nên thôi mình cũng thông cảm.
Chuyển qua tự trách bản thân vô dụng thật.
.
.
, chả có tý đam mê con nam dương thần kiếm gì, nhưng vẫn phải làm thôi, đéo làm thì chết, ai nuôi
, kiểu làm tình nhưng chỉ thấy đau, nam dương thần kiếm thấy sướng gì nhưng vẫn xuất tinh lên đinh (lĩnh lương đó
).Thày hé tí chuyện đời cái nhỉ!! Câu chữ thày gõ ra nom hơi chua chát, làm tôi bị con tò mò cắn suốt từ chiều. Hề hềRa rồi có hình hài của một hoạ sỹ thực thụ đó.
Giống như bọn sv chơi nhạc cổ điển vậy, không bao giờ nó chịu hạ mình chơi nhạc Sơn Tùng ở quán cafe đâu ông Darkbit, dẫu biết chơi nhạc Sơn Tùng, teen não thì vừa dễ vừa có tiền.
Đó là những kẻ sống vị nghệ thuật, nghệ thuật vị nghệ thuật, đéo được theo đuổi đam mê và làm theo đam mê thì họ đéo thể sống nổi.
Hai thày được sống với đam mê thế cũng là hạnh phúc, dẫu có nhiều chông gai nhưng vẫn là khi đau có sướng, khi sướng lại nghe đau.
Như tôi cứ thấy ai theo học nhạc hoạ chuyên nghiệp là ngưỡng mộ lắm, vì tôi chả có đam mê đầu nam dương thần kiếm gì ngoài 2 cái đó (giờ nhìn lại mới thấy vậy), nhưng thế nào mà cuộc đời rẽ lối, giờ lại sống bằng nghề IT, chả có tý đam mê con nam dương thần kiếm gì, nhưng vẫn phải làm thôi, đéo làm thì chết, ai nuôi
, kiểu làm tình nhưng chỉ thấy đau, nam dương thần kiếm thấy sướng gì nhưng vẫn xuất tinh lên đinh (lĩnh lương đó
).
Thôi 2 thầy hoạ sĩ cố gắng lên nhé.