oh, topic của mình chìm sâu vậy mà cũng đào lên được hay thật
@leonken56: anh aluco đã từng sửa bài của mình cho đẹp để đưa lên topic lưu trữ nhưng mà ảnh sửa ko được vì dài quá, sửa báo lỗi, mình mới nói là thôi để em có topic trao đổi đĩa ở trên em add mấy bài viết hay vào đó luôn khỏi mắc công add vào trong hộp lưu trữ vì sticky cũng vậy thôi
cái bài viết này là bài viết công phu nhất của mình từ trước tới giờ, chỉ 1 lần viết, chưa sửa lần nào, chính xác trăm phần trăm luôn, có 1 lúc nào đó mình cũng phải dựa vào bản hướng dẫn này để đi vì giờ lâu quên hết rồi, nếu đi vào trong game thì từ từ nhớ lại, viết bài hướng dẫn cũng là tự viết để lưu cho mình mai mốt chơi lại mà thôi, tự mình hướng dẫn cho mình, bạn nào thử đọc và đi theo mình chỉ thấy thế nào, cảm giác có được 7 kết thúc trong game này mới thực sự là người về nước và hiểu về game re 1 sâu sắc nhất, mình chơi game thì đi cho kiệt quệ luôn ko chơi thì thôi chơi phải chơi cho quỷ khốc thần sầu luôn, re 1 2 và code veronica đa số xài dao mà đi, bản 3 ko xài được vì ma lanh và chạy nhanh lắm lâu lắm rồi giờ chơi lại chắc dở lắm
leon vô topic đó thì thấy anh add hết bài viết của anh vào đó chỉ chừa mấy bài là chưa add như giả lập ps1 hay ps2 chơi re, bài đó cũng có giá trị nhưng cũng rắc rối quá nên ko add vì bên box giả lập có hình tỉ mỉ hơn, nhưng cũng nên tham khảo bài đó vì chỉnh tối ưu cho re
@nhoveem2426: bạn cũng cỡ tuổi mình, ngày đó là toàn chơi re khi vào tiệm game, cày đi cày lại mãi, mua bánh mì vào tiệm game vừa cạp bánh mì vừa chơi, mê mỗi re, sau đó thì đổi qua mấy trò kinh dị khác giống giống re như silent hill hay dino crisis, mới đầu mình chơi re 1, mình chơi từ năm 97, đĩa chắc về lâu rồi nhưng năm 97 mới có re 1 về vn, bà chủ quán game thương lắm (cúng tiền nhiều), nhớ có bữa đi mưa quá trời, tới tiệm game bà chủ liền lấy khăn bông lớn cho lau, cái mông bà chủ cứ xán trước mặt mình khiêu khích ghê, sau đó dột nước mưa xuống tivi đang chơi nó nổ cháy khét, bà chủ bị ông chủ tát chửi ngu, vì thấy dột mà ko lo tắt tivi đi đứng như trời trồng, thấy thương quá chừng, từ đó toàn chơi quán đó ko đi tiệm khác, luyện tất cả game re ở đó, bẵng đi mấy năm sau vụ re code, tới khi mình lớn rồi, tới chơi re 4 bà chủ vẫn còn nhận ra và ân cần hỏi thăm, đúng là chỉ cần 1 cử chỉ ân cần mà có thể giữ khách mãi, chiêu của bà chủ quá độc đi, trong làm ăn chỉ cần ân cần với khách, biết ý 1 chút đó là bí quyết kinh doanh thành đạt, giờ tiệm game đó cũng đã dẹp rồi và ko biết 2 ông bà chủ đã đi đâu, liệu có còn gắn bó với console ko, hay đã đổi nghề hay thậm chí là bước trên 1 bước dài tiến tới pc game
1 tuổi thơ của thiếu nhi hay thiếu niên gắn liền với những tiệm game, mặt mũi những người kinh doanh tiệm game và những trò chơi ưa thích, dù sau này có già đi bao nhiêu vẫn thích mãi những trò đó cho dù có chơi lại hay ko, mà tin chắc là sẽ chơi lại, dù cho 2 3 hay 10 năm vẫn có ngày sẽ mò lại game re 1 2 mặc dù lúc ấy có thể máy ps1 đã thành đồ tiền sử rồi