Wakari
Mr & Ms Pac-Man
http://www.youtube.com/watch?v=budM0JPNyNA (Chỉ cần em hạnh phúc )
Tôi có một người bạn thân rất thân từ hồi nhỏ, cùng nhau sống cùng có nhau, tin tưởng vào nhau và coi nhau như bạn ...
Nhưng từng ngày trôi đi và em và tôi đều phải trưởng thành hơn.
trong cuộc sống này tôi không phải là người giàu có hay quá nghèo để không thể không làm gì được.
Tôi đã cố gắng sống để tìm hạnh phúc cho riêng mình...Nhưng sự thật, thật quá phủ phàng...
Một ngày nọ, em đã đến bên tôi và tâm sự với tôi rằng em đã yêu một người chàng trai khác. Từ khi nghe điều đó, em có hiểu tâm trạng lúc bấy giờ của tôi ra sao không...
Nhiều lúc tôi cũng tìm mọi cách để nói với em rằng "Tôi yêu em...thật sự yêu em... cần có em biết bao".Nhưng...tôi vẩn không thể làm được điều đó...
Sau những ngày tháng cùng em chia sẽ những tâm sự. Nổi đau cứ thế một lúc một lớn hơn.
Một ngày nọ tôi thấy em và người ấy đi cùng nhau vui cười với nhau tay nắm tay, lúc ấy sự tuyệt vọng càng một lớn thêm.
Rồi vào một ngày nọ tôi quyết định tuyển vào hàng ngũ quân đội, thực chất tôi đang trốn tránh.
Khi tôi nhắn với em rằng tôi sắp đi xa có thể một thời gian sẽ không ở bên cạnh em, vì tôi muốn mình mạnh mẽ hơn nữa. Tôi có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ nhưng không thể nào chịu đựng mãi được.
Tôi sẽ hy sinh để cho em hạnh phúc nhưng điều đó có thể sẽ nổi đau của tôi và tôi chấp nhận điều đó.
Sau một năm trôi đi từ lúc đó tôi không hề nhắn tin với em hay gọi cho em một lời nào.
Tôi đã an tâm tư tưởng là mình sẽ mất em, phải tôi hiểu được điều đó. Có thể bây giờ em rất hạnh phúc với người ấy...
Rồi tôi được phép về...
Khi tôi đứng trước nhà cô ấy, khi trong thấy cô ấy phờ phạc đi lúc nào không hay... Cô ấy gầy hơn trước và có lẻ xanh xao hơn...Khi tôi nhìn cô ấy.
Một giọt nước mắt rơi xuống...Và cô ấy đánh tôi...
Và điều đó đã in vào trong tâm trí tôi...
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra một năm trước...
Tôi có một người bạn thân rất thân từ hồi nhỏ, cùng nhau sống cùng có nhau, tin tưởng vào nhau và coi nhau như bạn ...
Nhưng từng ngày trôi đi và em và tôi đều phải trưởng thành hơn.
trong cuộc sống này tôi không phải là người giàu có hay quá nghèo để không thể không làm gì được.
Tôi đã cố gắng sống để tìm hạnh phúc cho riêng mình...Nhưng sự thật, thật quá phủ phàng...
Một ngày nọ, em đã đến bên tôi và tâm sự với tôi rằng em đã yêu một người chàng trai khác. Từ khi nghe điều đó, em có hiểu tâm trạng lúc bấy giờ của tôi ra sao không...
Nhiều lúc tôi cũng tìm mọi cách để nói với em rằng "Tôi yêu em...thật sự yêu em... cần có em biết bao".Nhưng...tôi vẩn không thể làm được điều đó...
Sau những ngày tháng cùng em chia sẽ những tâm sự. Nổi đau cứ thế một lúc một lớn hơn.
Một ngày nọ tôi thấy em và người ấy đi cùng nhau vui cười với nhau tay nắm tay, lúc ấy sự tuyệt vọng càng một lớn thêm.
Rồi vào một ngày nọ tôi quyết định tuyển vào hàng ngũ quân đội, thực chất tôi đang trốn tránh.
Khi tôi nhắn với em rằng tôi sắp đi xa có thể một thời gian sẽ không ở bên cạnh em, vì tôi muốn mình mạnh mẽ hơn nữa. Tôi có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ nhưng không thể nào chịu đựng mãi được.
Tôi sẽ hy sinh để cho em hạnh phúc nhưng điều đó có thể sẽ nổi đau của tôi và tôi chấp nhận điều đó.
Sau một năm trôi đi từ lúc đó tôi không hề nhắn tin với em hay gọi cho em một lời nào.
Tôi đã an tâm tư tưởng là mình sẽ mất em, phải tôi hiểu được điều đó. Có thể bây giờ em rất hạnh phúc với người ấy...
Rồi tôi được phép về...
Khi tôi đứng trước nhà cô ấy, khi trong thấy cô ấy phờ phạc đi lúc nào không hay... Cô ấy gầy hơn trước và có lẻ xanh xao hơn...Khi tôi nhìn cô ấy.
Một giọt nước mắt rơi xuống...Và cô ấy đánh tôi...
Và điều đó đã in vào trong tâm trí tôi...
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra một năm trước...
Chỉnh sửa cuối:

