Hoa anh đào thường nở rực rỡ nhất vào trung tuần tháng Ba, dường như là khoảng thời gian mùa Xuân đã gần chín đặm cả sắc hương với tiết trời hiền hoà, vòm mây trong xanh… Nhìn từ bầu không bao la, có lẽ xứ sở mặt trời mọc trông giống như một dải hoa màu hồng phấn dịu dàng mà kiêu sa
Khoảng thời gian này, người Nhật thường tụ họp người thân và bạn bè, tổ chức những bữa tiệc nhỏ dưới vòm hoa sakura. Người Nhật gọi phong tục ấy là Hanami (ngắm hoa). Có bao nhiêu tình yêu đã xoè nở khẽ khàng vì hai ánh mắt giao cảm trên những cánh hoa mịn màng, tươi xinh, trong tiết trời trong trẻo xuân ngời như thế?
Những cánh Sakura bừng mở sau cái gõ tay nhẹ nhàng của gió, thả ra không gian cái e ấp mê đắm. Nhưng những cánh hoa ấy lại theo tiếng gọi của gió, buồn bã và kiêu hãnh bay về phương trời nào đó rất xa.
Ta chỉ có thể được chiêm ngưỡng và tận hưởng sắc anh đào trong một thời gian ngắn ngủi. Những bông sakura, vì vẻ đẹp biến ảo và rất đỗi phù du của nó nên thật giống những cảm xúc nhớ nhung đầu đời, vấn vít, say mê, chợt đến chợt đi?
Cuộc tình đến và đi qua những mùa lá, mùa hoa. Người đến và đi, để lại nỗi nhớ rất chặt như một vòng tay…
Có mấy ai không mơ về một mối tình vĩnh cửu, hay ít nhất là một mối tình bền lâu? Nhưng cuộc đời lại là một chuỗi những xuân hạ thu đông, có những câu thơ rằng: “Xuân qua, xuân tới/ Hoa nở, hoa tàn/ Chỉ tiếc bông hoa năm sau không còn là bông hoa năm trước”.
Sắc anh đào xao xuyến nhịp đập thổn thức của trái tim người con gái đang nhớ nhung vời vợi. Giai điệu bài hát phảng phất buồn, quá khứ với tình yêu, với những xúc cảm nồng nàn lan toả không gian hiện tại. Sắc anh đào tươi tắn của kỉ niệm, của hồi ức bay bay trong đôi mắt trong u buồn.