Đây là bức xúc của má ghẻ, sau khi bị ăn chặn tiền một cách vô lí của Karaoke Topten chìu nay được viết trên plus http://vn.myblog.yahoo.com/bossboyhandsome/article?new=1&mid=269 nay bạn Chucky thấy bức xúc nên up lên để share cho mọi người bik mà cẩn thận khi đi Karaoke or tất cả các quán cafe... đay coi như laf bài học kinh nghiệm dạy ta là sống ở trên đời này cần phải biết nhẫn tâm!
Đáng lẽ, đi chơi sau một ngày mệt mỏi, Tâm có thể nghĩ ngơi, về tới nhà tắm rửa rồi đi ngủ. Nhưng quả thật trong lòng không can tâm nên mở máy online chia sẻ cùng với những người bạn của Tâm về câu chuyện cuối ngày đi chơi. Đó là bài học "sống trung thực" đầu tiên Tâm học được, về cách nói thật cũng như cách làm người cần phải có chút nhẫn tâm.
Chuyện là vậy, sau khi đội Sinh viên giúp ích picnic ở ngoài khu hồ Bán Nguyệt quận 7 xong, tất cả mọi người chọn điểm karaoke TopTen làm điểm dừng cuối cùng cho buổi ăn chơi cuối năm. Mọi người đang vui vẻ giữa chừng thì cô bé gái quê phát hiện tấm kính trước màn hình có dấu hiệu nứt. Thế là, cả đám quyết định báo bên phục vụ để kiểm tra và khắc phục. Lần 1, một thằng vô đứng trơ con mắt ra không thấy gì, bên này phải chỉ rõ tận điểm chỗ nứt ở đâu. Lần 2, kéo thêm 1 thằng áo trắng, có vẻ trên nó một bậc, vô xem, cũng tiếp tục đứng trơ con mắt xem cái màn hình có nhạc chạy theo chữ một cách du dương nhưng cũng chưa nhận ra vấn đề ở đây là gì, thằng áo trắng kia mới chỉ cho nó xem vết nứt. Lần thứ 3, là khoảng 3 4 bài sau nữa, 4 thằng ở đây kéo vô nhìn vết nứt rồi đi ra. Mọi chuyện có vẻ im lặng, nhưng Tâm thì nghĩ không dễ như vậy. Mọi người vần tiếp tục ca hát. Lần lượt, nhóm bắt đầu về bớt vài người. Đến tầm 6h30, những người còn lại, gồm Tâm, sis Thảo, bé yến, bé Vân và nhóc Thịnh ra tính tiền, Nói tới đây, chắc các bạn cũng ngẫm là có chuyện rồi phải không? Vâng, tụi này cầm hơn đơn lên ngạc nhiên với con số 200.000 VND trong phần phụ thu. Thế là, sis Thảo hỏi rõ xem phụ thu đây là gì. Khi rõ là chuyện cái kính, bắt đầu hai bên lời qua tiếng lại bảo vệ cái Đúng của mình. Bên phía Topten, từ trưởng cả cho đến phục vụ, dường như có lẽ do thiếu được đào tạo chuyên môn phục vụ khách hàng hay sao, nói chuyện tay đôi khách hàng thì không nói gì, nhưng đằng này ngang như một con cua với những lập luận vô cùng con nít:
1/ trên tấm kiếng có dấu vân tay -> khách là người làm bể, phải chịu trách nhiệm.
2/ khách vô phòng làm hư tài sản, dù không biết rõ nguồn gốc lý do -> khách hàng là người sai đầu tiên.
Còn bên phía nhóm thì giữ vững chuyện dấu vân tay không phải là của mình, yêu cầu làm ra lẽ chuyện này.
Cứ thế, mỗi bên một quan điểm chỉ vì 200.000 VND. Nhưng ít ai nghĩ đến hệ quả về sau là gì?
1/ Uy tính của karaoke Topten sẽ đi về đâu sau hơn 10 năm phục vụ chỉ vì làm việc thiếu chu đáo và tận tình.
2/ Nhóm liệu sẽ có dễ dàng bước ra khỏi quán hay không?
3/ Những nhân viên phục vụ đó sẽ nào trong tương lai khi lấy tiền của sinh viên một cách vô lý?
Lần lượt nói chuyện, đến phiên Tâm khi nói, thằng <T xin lỗi nhé, nó không đáng để T gọi tiếng anh một cách lịch sự và có học thức> trưởng ca mới bắt đầu đớ cái việc của nó
1/ T đặt ví dụ nếu micro, chẳng lẽ khách cũng phải đến -> nó bảo, bên kỹ thuật sẽ kiểm tra -> Tâm yêu cầu kỹ thuật lên kiểm tra thử xem lý do bị bể là gì -> nó lãng sang chuyện khách vào phòng ngoài việc ca hát phải trả tiền những thiệt hại khác -> Tâm nhấn mạnh chẳng lẽ bắt khách đền mà không rõ lý do.
2/ Nhóm đã nói tự nguyện báo cho phía Topten xảy ra và nhóm có thể im lặng ra về -> nó nói nhân viên phục vụ có thể biết vì sau khi khách ra, nhân viên trực phòng đều kiểm tra -> chẳng lẽ phải đem chuyện nói bên nó chỉ kiểm tra coi khách sử dụng dịch vụ gì ngoài ca hát, nếu kỹ thì chỉ những thiệt hại bự lắm nó mới để ý, Tâm lúc đó không nghĩ đến vấn đề đó, Tâm chỉ nhấn mạnh với nó chuyện chính bên phía Tâm không những báo mà còn chỉ rỏ là hư chỗ nào khi nó không biết -> nó quay sang phục vụ -> chuyển sang chuyện dấu vân tay
3/ cãi ngang nhưng ko bảo vệ được lập luận nào cả, Tâm đành phải bẻ ngang kêu nó phải thuyết phục một chuyện -> nó im lặng, chuyển sang chuyện việc giảm còn 100 bên phía nhóm, 100 bên phía phục vụ.
Còn các bạn nghĩ sao về trường hợp này?
Đáng lẽ, đi chơi sau một ngày mệt mỏi, Tâm có thể nghĩ ngơi, về tới nhà tắm rửa rồi đi ngủ. Nhưng quả thật trong lòng không can tâm nên mở máy online chia sẻ cùng với những người bạn của Tâm về câu chuyện cuối ngày đi chơi. Đó là bài học "sống trung thực" đầu tiên Tâm học được, về cách nói thật cũng như cách làm người cần phải có chút nhẫn tâm.
Chuyện là vậy, sau khi đội Sinh viên giúp ích picnic ở ngoài khu hồ Bán Nguyệt quận 7 xong, tất cả mọi người chọn điểm karaoke TopTen làm điểm dừng cuối cùng cho buổi ăn chơi cuối năm. Mọi người đang vui vẻ giữa chừng thì cô bé gái quê phát hiện tấm kính trước màn hình có dấu hiệu nứt. Thế là, cả đám quyết định báo bên phục vụ để kiểm tra và khắc phục. Lần 1, một thằng vô đứng trơ con mắt ra không thấy gì, bên này phải chỉ rõ tận điểm chỗ nứt ở đâu. Lần 2, kéo thêm 1 thằng áo trắng, có vẻ trên nó một bậc, vô xem, cũng tiếp tục đứng trơ con mắt xem cái màn hình có nhạc chạy theo chữ một cách du dương nhưng cũng chưa nhận ra vấn đề ở đây là gì, thằng áo trắng kia mới chỉ cho nó xem vết nứt. Lần thứ 3, là khoảng 3 4 bài sau nữa, 4 thằng ở đây kéo vô nhìn vết nứt rồi đi ra. Mọi chuyện có vẻ im lặng, nhưng Tâm thì nghĩ không dễ như vậy. Mọi người vần tiếp tục ca hát. Lần lượt, nhóm bắt đầu về bớt vài người. Đến tầm 6h30, những người còn lại, gồm Tâm, sis Thảo, bé yến, bé Vân và nhóc Thịnh ra tính tiền, Nói tới đây, chắc các bạn cũng ngẫm là có chuyện rồi phải không? Vâng, tụi này cầm hơn đơn lên ngạc nhiên với con số 200.000 VND trong phần phụ thu. Thế là, sis Thảo hỏi rõ xem phụ thu đây là gì. Khi rõ là chuyện cái kính, bắt đầu hai bên lời qua tiếng lại bảo vệ cái Đúng của mình. Bên phía Topten, từ trưởng cả cho đến phục vụ, dường như có lẽ do thiếu được đào tạo chuyên môn phục vụ khách hàng hay sao, nói chuyện tay đôi khách hàng thì không nói gì, nhưng đằng này ngang như một con cua với những lập luận vô cùng con nít:
1/ trên tấm kiếng có dấu vân tay -> khách là người làm bể, phải chịu trách nhiệm.
2/ khách vô phòng làm hư tài sản, dù không biết rõ nguồn gốc lý do -> khách hàng là người sai đầu tiên.
Còn bên phía nhóm thì giữ vững chuyện dấu vân tay không phải là của mình, yêu cầu làm ra lẽ chuyện này.
Cứ thế, mỗi bên một quan điểm chỉ vì 200.000 VND. Nhưng ít ai nghĩ đến hệ quả về sau là gì?
1/ Uy tính của karaoke Topten sẽ đi về đâu sau hơn 10 năm phục vụ chỉ vì làm việc thiếu chu đáo và tận tình.
2/ Nhóm liệu sẽ có dễ dàng bước ra khỏi quán hay không?
3/ Những nhân viên phục vụ đó sẽ nào trong tương lai khi lấy tiền của sinh viên một cách vô lý?
Lần lượt nói chuyện, đến phiên Tâm khi nói, thằng <T xin lỗi nhé, nó không đáng để T gọi tiếng anh một cách lịch sự và có học thức> trưởng ca mới bắt đầu đớ cái việc của nó
1/ T đặt ví dụ nếu micro, chẳng lẽ khách cũng phải đến -> nó bảo, bên kỹ thuật sẽ kiểm tra -> Tâm yêu cầu kỹ thuật lên kiểm tra thử xem lý do bị bể là gì -> nó lãng sang chuyện khách vào phòng ngoài việc ca hát phải trả tiền những thiệt hại khác -> Tâm nhấn mạnh chẳng lẽ bắt khách đền mà không rõ lý do.
2/ Nhóm đã nói tự nguyện báo cho phía Topten xảy ra và nhóm có thể im lặng ra về -> nó nói nhân viên phục vụ có thể biết vì sau khi khách ra, nhân viên trực phòng đều kiểm tra -> chẳng lẽ phải đem chuyện nói bên nó chỉ kiểm tra coi khách sử dụng dịch vụ gì ngoài ca hát, nếu kỹ thì chỉ những thiệt hại bự lắm nó mới để ý, Tâm lúc đó không nghĩ đến vấn đề đó, Tâm chỉ nhấn mạnh với nó chuyện chính bên phía Tâm không những báo mà còn chỉ rỏ là hư chỗ nào khi nó không biết -> nó quay sang phục vụ -> chuyển sang chuyện dấu vân tay
3/ cãi ngang nhưng ko bảo vệ được lập luận nào cả, Tâm đành phải bẻ ngang kêu nó phải thuyết phục một chuyện -> nó im lặng, chuyển sang chuyện việc giảm còn 100 bên phía nhóm, 100 bên phía phục vụ.
Còn các bạn nghĩ sao về trường hợp này?



