Đã post 1 số chap trên facebook nên giờ nhá 1 loạt hàng lên đây 
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/408785215847279/
[SPOIL]Tôi là Amuro, năm nay mười tám tuổi. Tôi đang ở trên chuyến tàu hỏa về quê hương. Sau nhiều năm ở trên thành phố học tập và đi làm thêm, tôi rất nhớ mẹ. Cha của tôi đã qua đời vì một cơn bạo bệnh. Mẹ đã tần tảo nuôi dưỡng và chăm sóc tôi rất vất vả.
Bầu trời hôm nay thật âm u. Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ nắng đẹp cơ mà? Thật kỳ lạ. Trời sắp mưa chăng?
ĐÙNG ĐOÀNG!
Tiếng sấm nổ như muốn rạch nát bầu trời. Tôi giật nảy mình. Trời tối sầm lại mặc dù lúc này đang là buổi sáng.
Chưa hết, những tiếng la hét của hành khách đột ngột vang lên cùng với những tiếng gầm gừ nghe muốn nổi da gà.
Chuyện quái gì đang xảy ra trên chuyến tàu này vậy?
Tôi rón rén ra mở cửa toa tàu. Hành lang khá tối. Ánh đèn mờ mịt.
Một cô gái xinh đẹp đang bước tới. Tôi chợt thấy lạnh gáy một cách kỳ lạ. Có gì đó mách bảo tôi nên chạy đi. Nhưng chạy cái gì chứ? Đó chỉ là một cô gái thôi mà?
Cô ta đột ngột lao tới nhanh chớp và tóm lấy cổ họng tôi. Là con gái mà sao khỏe quá vậy?
Nhưng điều kinh khủng nhất là tôi thấy cô ta nhe ra hàm răng nanh dài và sắc bén một cách kinh dị.
Thời buổi này mà có ma cà rồng ư? Tôi đang mơ chăng?
Và cô ta sắp cắn vào cổ tôi. Tôi gào thét giẫy dụa nhưng không chống nổi sức mạnh của con quỷ này.
-Oáp! Chuyến tàu này sao mà ầm ĩ quá vậy?
Đó là một cô gái có mái tóc khá rối, đôi mắt lờ đờ vì buồn ngủ. Cô ta trông quen quá.
Khi nhìn thấy tình cảnh của tôi, cô gái sửng sốt :
-Đây là thật hay đang đóng phim vậy ?
Tôi gào lên :
-Thật đấy ! Tôi đang sắp chết rồi nè ! Gọi ai đó đến cứu tôi đi !
Cô gái lại ngáp :
-Không cần đâu !
Tôi liếc nhìn con quỷ. Nó liền bỏ tôi ra. Tôi hét :
-MAU CHẠY ĐI ! NGUY HIỂM LẮM !
Con quỷ đang sấn tới cô gái. Nhưng có điều gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra. Cô gái đó không hề tỏ ra chút sợ hãi. Ánh mắt nhìn thẳng vô con quỷ và đôi môi cong lên thành nụ cười.
Con quỷ dừng lại. Nó sửng sốt :
-Mày….mày là Thợ Săn ?
Thợ săn ư ? Cụm từ đó làm tôi liên tưởng tới những người đàn ông to cao thường mang theo súng để vào rừng săn thú dữ. Nhưng cô gái này trông chẳng có vẻ gì là như vậy cả.
Cô gái nhếch mép cười :
-Ồ ! Ngươi biết hả ?
Con quỷ trông có vẻ sợ hãi :
-Là cái mùi đó……mày là một trong đám con gái thuộc Học Viện Thợ Săn !
Trên tay cô gái xuất hiện một cái yoyo :
-Ta là Minhi, Thợ Săn cấp độ 2, xin bái chào !
Con quỷ hoảng hốt thấy rõ. Nó lao tới tấn công tôi. Nhưng Minhi sử dụng cái yoyo quấn chặt lấy tay con quỷ. Móng vuốt của nó chỉ cách mặt tôi vài xăng ti mét.
Cánh tay con quỷ bị giữ chặt. Nhưng nó vẫn cố vươn về phía tôi. Tôi chợt có cảm giác cái yoyo này như một bộ phận trên cơ thể Minhi. Cách cô ấy dùng sức mạnh níu giữ cánh tay con quỷ y như một trò chơi vật tay vậy.
Minhi giật mạnh cái yoyo khiến con quỷ té nhào. Cô ấy nở nụ cười đáng sợ :
-Chuẩn bị chết đi, đồ quỷ dữ !
-Dừng lại !
Đó là một cô gái khác. Cô gái này trông rất hiền lành với mái tóc trắng và nước da trắng như tuyết.
Minhi cau có :
-Mình đã bảo là tự mình giải quyết được lũ nhãi nhép này mà, Alita!
Alita có đôi mắt rất buồn. Cô nói :
-Để mình giải thoát cho nó !
-Không được ! Bạn sẽ bị mệt đấy !
-Đi mà ! Có mấy khi mình làm việc này chứ……
Minhi thở dài :
-Thôi được rồi……
Alita bước tới gần con quỷ. Lúc đầu nó nhe răng gầm gừ, sau đó ánh mắt của nó chợt dịu đi khi Alita nhìn sâu vào mắt nó. Nó hỏi :
-Ngươi…..không phỉa là một Thợ Săn ! Ngươi là ai ?
-Tôi là một Eater !
Con quỷ sửng sốt :
-Eater ? Cô…..cô định làm gì tôi?
-Tôi sẽ giúp cô…..hãy nằm yên nhé…..nếu không sẽ đau lắm đấy…..
Alita cúi xuống sát mặt con quỷ. Cô hôn lên môi cô ta. Mặt tôi đỏ lên. Tôi đang chứng kiến cảnh gì vậy nè ?
Minhi trông có vẻ rất khó chịu. Và Alita đã buông con quỷ ra. Tôi kinh ngạc khi thấy Alita đang hút ra cái gì đó như những đốm sáng từ miệng con quỷ. Con tàu đột ngột chao đảo. Các bóng đèn trên tàu thì đột nhiên sáng rực lên.
Con quỷ dường như giãy dụa lên một cách điên cuồng. Minhi thu cái yoyo lại. Dường như con quỷ đó đang rất đau đớn dựa trên nét mặt đang nhăn nhó khủng khiếp ấy.
Khuôn mặt dễ thương của Alita như sắp khóc. Minhi thở dài. Tôi thử tự véo má mình một cái thiệt mạnh. Nhưng đây không phải là mơ !
Và chuyện này đã dừng lại. Con quỷ đổ gục xuống. Nó nở nụ cười dịu dàng :
-Cám ơn……tôi đã thoát khỏi kiếp bất tử rồi……thành thật cám ơn……
Nó hóa thành những đốm sáng lấp lánh rồi tan biến vào không trung.
Alita đổ gục xuống. Cô ho sặc sụa và khóc nức nở :
-Sống kiếp Ma Cà Rồng vĩnh viễn…..thật đáng thương……
Minhi cúi xuống và vỗ về Alita :
-Được rồi…..cố gắng quên những ký ức đau buồn của cô gái đó đi…..
Minhi đỡ Alita đứng lên. Dường như cô gái này đã mất hết sức lực.
-Mình mệt quá……phải tiêu hóa cái thứ này thật mệt…….
-Ừ…..bạn nghỉ ngơi đi……
Tôi gọi :
-Khoan đã ! Hãy cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra ? Các bạn là ai ? Tất cả những chuyện này là sao ?
Minhi lạnh lùng nói :
-Cậu đừng nên quan tâm ! Giờ hãy về toa toàn và đánh một giấc ngon lành đi !
Sau tất cả những chuyện kỳ dị này, thậm chí tôi suýt bị giết chết mà bảo tôi coi như không có gì xảy ra và ngủ ngon lành ư ?
Tôi bước tới và đặt tay lên vai Minhi :
-Gượm đã ! Tôi muốn biết……
Cái yoyo của Minhi đánh văng tôi vào tường. Tôi gập bụng đau đớn :
-Sao tự dưng đánh tôi ?
Minhi lạnh lùng nói :
-Tôi ghét nhất bọn con trai ! Tránh xa tôi ra !
Cô ta bị sao vậy? Tại sao tôi lại gặp phải những chuyện như thế này chứ ?[/SPOIL]
[spoil]Cô gái tên là Min Hi đó dìu Alita vào toa tàu rồi đóng sập cửa lại trước mặt tôi. Tại sao lại lạnh lùng quá vậy? Tôi đã làm gì sai chứ?
Tôi bực bội rời khỏi đó rồi đi lang thang trên hành lang. Tôi chợt nhận ra một chuyện quái lạ đang xảy ra: Không có vị khách nào trên chuyến tàu ngoài tôi và hai cô gái kia.
Chắc chắn là do bọn họ đã làm gì đó……..
Buổi chiều, Alita bất ngờ đến nói chuyện với tôi. Nụ cười của bạn ấy cứ như thiên thần vậy. Không hiểu sao tim tôi cứ đập binh binh. Mặt lại đỏ lên.
Không hiểu tôi thấy Alita cứ như một con búp bê di động vậy. Thiệt là dễ thương.
Alita đặt tay lên trán tôi:
-Sao mặt bạn đỏ vậy? Bạn sốt à?
Tôi luống cuống:
-Không! Trên tàu….nóng quá ấy mà!
-Làm gì đến nỗi nóng nhỉ?
Tôi bèn đổi chủ đề:
-À, mình muốn biết một số chuyện! Mình không thể về quê với nhiều câu hỏi trong đầu thế này được! Bạn biết đó! Với mình thì những chuyện xảy ra lúc sáng thật quái dị…….
Alita nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi. Cô mỉm cười:
-Được rồi! Mình sẽ kể hết cho bạn!
Ồ! Alita quả là đáng yêu hơn nhiều so với Min Hi!
-Chúng mình là học viên ở Hunter Academy, nơi đánh thức sức mạnh tiềm ẩn của con người và đào tạo họ thành lực lượng chuyên tiêu diệt quỷ dữ. Bạn tin lời mình nói chứ?
-Đương nhiên! Mình đã nghĩ nhiều rồi! Những chuyện vừa rồi chắc chắn không phải là mình nằm mơ hay gặp ảo giác! Vậy bạn cũng là một Thợ Săn?
-Ừ!
-Nhưng lúc đó….bạn đã nói mình là một Eater…….bạn không phiền nếu mình hỏi về việc này chứ?
-Ừm…..không sao……mình không phải là một con người……Eater là chủng tộc những yêu quái có hình dạng con người. Eater có rất nhiều năng lực đặc biệt, một trong số đó là khả năng hóa giải lời nguyền bắt việc ăn chúng!
-Ăn ư?
-Đúng vậy! Cô gái đó vốn không phải là Ma Cà Rồng! Cô ấy bị trúng lời nguyền của…..- Nói đến đó, Alita chợt buồn bã làm sao.
-Ai vậy?
-Hắn là một kẻ xấu! Không ai biết rõ gốc gác của hắn, nơi ở lẫn mục đích của hắn. Mọi người chỉ biết hắn tự xưng là Byakuran ! Một kẻ lang thang thích gieo lời nguyền lên bất cứ cái gì khiến hắn cảm thấy thú vị !
-Thật tồi tệ ! Đó là lý do cô gái đáng thương đó trở thành Ma Cà Rồng ư ?
-Ừ ! Mà phải sống kiếp bất tử ấy ! Cho dù bị giết nhưng cô ấy sẽ hồi sinh lại vào một ngày nào đó và….tiếp tục giết chóc, đó là điều mà tâm trí con người ở bên trong không muốn làm chút nào…….một sự dằn vặt đau đớn……
Alita bắt đầu mếu máo :
-Thật đáng thương…..mình đã cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của cô ấy khi ăn lời nguyền đó…….mình đã nhìn thấy cô ấy giết chết gia đình mình……nhưng cô ấy lại không thể dừng được…..cái kẻ tên Byakuran đó…..thật xấu xa…..
Tôi hốt hoảng. Tôi sợ nhất là khi nhìn thấy con gái khóc. Không hiểu sao tôi cảm thấy Alita giống như một đứa trẻ. Điều đó khiến tôi có phản xạ đưa cái kẹo Pikachu cho Alita. Đây là loại kẻ được trẻ con yêu thích nhất hiện này.
-Đừng khóc ! Ăn kẹo không ?
Alita sửng sốt nhìn tôi. Tôi chợt cảm thấy mình vừa làm một điều thật ngớ ngẩn. Nhưng cô ấy reo lên :
-Trời ơi, kẹo ! Mình thích loại kẹo này nhất đấy !
Alita bóc nó ra và ăn ngon lành. Bạn ấy quả là y như con nít.
Sau đó cô vui vẻ kể tiếp :
-Chúng ta được họ chuyển đến không gian khác. Đây là không gian tồn tại song song với thế giới thực nhưng không có sự tồn tại của con người !
-Thật ư ? Đó là lý do mà tên tàu này không có một vị khách nào ?
-Đúng vậy ! Người lái tàu là một nhân viên ở học viện ! Khi có quái vật xuất hiện thì họ thường làm thế để con người được an toàn ! Đó là lý do tại sao con người hay bị gặp ác mộng và ảo giác. Đó là do não bộ của họ va chạm với quá trình dịch chuyển không gian !
-Họ là ai ?
-Họ được gọi là Những Kẻ Gác Cổng ! Họ thường xuất hiện dưới hình dạng côn trùng !
-Ví dụ như con gián ?
-Ừm!
Ôi, tôi thề sẽ không bao giờ đập gián trong nhà nữa…….
Im lặng một lúc, tôi chợt kêu lên :
-Khoan đã ! Mình là một con người mà ? Tại sao mình lại bị chuyển tới không gian này ?
Alita mỉm cười :
-Vì bạn có tố chất Thợ Săn ! Đây là cách học viện tuyển người nhập học ! Mỗi lần dịch chuyển không gian thì sẽ có ai đó lọt vô không gian của tụi mình ! Hì ! Một số người đang vô cùng hoảng hốt !
Tôi kêu lên :
-Khoan đã ! Mình sẽ không nhập học ở đó đâu !
Đột ngột có hai nhân viên trên tàu bước vào và hỏi :
-Cảm phiền cho chúng tôi kiểm tra vé tàu !
Tôi lấy vé ở trong ví ra và đưa cho bọn họ. Nhưng Alita chợt lao ra trước mặt tôi :
-Khoan đã ! Các ngươi không phải là Thợ Săn ! Ta ngửi thấy mùi quỷ dữ toát ra từ các ngươi !
Hai người đàn ông nhìn nhau. Họ gầm gừ :
-Chết tiệt ! Bị lộ mất rồi !
Hai kẻ đó nhe hàm răng sắc bén của mình ra đầy đe dọa. Bọn chúng là Người Sói. Kẻ đứng gần nhất dùng móng vuốt cào vô cánh tay nhỏ bé của Alita. Bạn ấy đau đớn và mếu méo :
-Đau quá......
Tôi giận dữ tống thẳng cú đấm vô mặt hắn. Không ăn thua ! Tôi liền tung một cú song phi vô bụng hắn ! Cũng chẳng xi nhê !
Hắn đá thẳng vô bụng tôi và gầm gừ khoái trá :
-Thế này mới là đá nè, nhóc con !
Tôi ôm bụng lăn lộn trên sàn. Bọn chúng khỏe quá. Tôi không thể đấu nổi một Người Sói.
Alita trông như sắp khóc :
-Đừng làm hại cậu ấy…….
Nhưng hắn tóm lấy chân tôi và kéo lê đi. Alita bắt đầu rơi nước mắt :
-Tôi không muốn làm hại hai người ! Đừng ép tôi……
Chuyên tiếp theo xảy ra quá nhanh ! Cánh tay gã người sói đứt lìa. Hắn gào lên :
-CON KHỐN!
Tôi quệt mồ hôi trán rồi đứng nép sát vô góc tường. Alita đang cầm một thứ gì đó giống như một thanh kiếm. Tôi biết điều đó dựa trên vết máu dính ở đó.
Gã người sói tóm lấy cổ họng Alita :
-TAO SẼ ĂN THỊT MÀY TRƯỚC TIÊN ! TAO SẼ……
Tôi định lao tới thì hắn bỗng mở to đôi mắt đầy sửng sốt. Alita thì đang khóc nức nở.
Gã người sói buông Alita ra rồi lùi lại. Tôi có cảm giác rằng chuyện kinh khủng gì đó sắp diễn ra. Alita lẩm bẩm :
-Tôi xin lỗi…..tôi không dừng được……muộn mất rồi….
Hắn buông thõng hai tay xuống. Đôi mắt vẫn trợn trừng một cách kinh dị. Và hắn từ từ quay lại rồi bước khập khiễng về phía tên người sói còn lại.[/spoil]

Nguồn: https://www.facebook.com/groups/408785215847279/
Chương 1
[SPOIL]Tôi là Amuro, năm nay mười tám tuổi. Tôi đang ở trên chuyến tàu hỏa về quê hương. Sau nhiều năm ở trên thành phố học tập và đi làm thêm, tôi rất nhớ mẹ. Cha của tôi đã qua đời vì một cơn bạo bệnh. Mẹ đã tần tảo nuôi dưỡng và chăm sóc tôi rất vất vả.
Bầu trời hôm nay thật âm u. Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ nắng đẹp cơ mà? Thật kỳ lạ. Trời sắp mưa chăng?
ĐÙNG ĐOÀNG!
Tiếng sấm nổ như muốn rạch nát bầu trời. Tôi giật nảy mình. Trời tối sầm lại mặc dù lúc này đang là buổi sáng.
Chưa hết, những tiếng la hét của hành khách đột ngột vang lên cùng với những tiếng gầm gừ nghe muốn nổi da gà.
Chuyện quái gì đang xảy ra trên chuyến tàu này vậy?
Tôi rón rén ra mở cửa toa tàu. Hành lang khá tối. Ánh đèn mờ mịt.
Một cô gái xinh đẹp đang bước tới. Tôi chợt thấy lạnh gáy một cách kỳ lạ. Có gì đó mách bảo tôi nên chạy đi. Nhưng chạy cái gì chứ? Đó chỉ là một cô gái thôi mà?
Cô ta đột ngột lao tới nhanh chớp và tóm lấy cổ họng tôi. Là con gái mà sao khỏe quá vậy?
Nhưng điều kinh khủng nhất là tôi thấy cô ta nhe ra hàm răng nanh dài và sắc bén một cách kinh dị.
Thời buổi này mà có ma cà rồng ư? Tôi đang mơ chăng?
Và cô ta sắp cắn vào cổ tôi. Tôi gào thét giẫy dụa nhưng không chống nổi sức mạnh của con quỷ này.
-Oáp! Chuyến tàu này sao mà ầm ĩ quá vậy?
Đó là một cô gái có mái tóc khá rối, đôi mắt lờ đờ vì buồn ngủ. Cô ta trông quen quá.
Khi nhìn thấy tình cảnh của tôi, cô gái sửng sốt :
-Đây là thật hay đang đóng phim vậy ?
Tôi gào lên :
-Thật đấy ! Tôi đang sắp chết rồi nè ! Gọi ai đó đến cứu tôi đi !
Cô gái lại ngáp :
-Không cần đâu !
Tôi liếc nhìn con quỷ. Nó liền bỏ tôi ra. Tôi hét :
-MAU CHẠY ĐI ! NGUY HIỂM LẮM !
Con quỷ đang sấn tới cô gái. Nhưng có điều gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra. Cô gái đó không hề tỏ ra chút sợ hãi. Ánh mắt nhìn thẳng vô con quỷ và đôi môi cong lên thành nụ cười.
Con quỷ dừng lại. Nó sửng sốt :
-Mày….mày là Thợ Săn ?
Thợ săn ư ? Cụm từ đó làm tôi liên tưởng tới những người đàn ông to cao thường mang theo súng để vào rừng săn thú dữ. Nhưng cô gái này trông chẳng có vẻ gì là như vậy cả.
Cô gái nhếch mép cười :
-Ồ ! Ngươi biết hả ?
Con quỷ trông có vẻ sợ hãi :
-Là cái mùi đó……mày là một trong đám con gái thuộc Học Viện Thợ Săn !
Trên tay cô gái xuất hiện một cái yoyo :
-Ta là Minhi, Thợ Săn cấp độ 2, xin bái chào !
Con quỷ hoảng hốt thấy rõ. Nó lao tới tấn công tôi. Nhưng Minhi sử dụng cái yoyo quấn chặt lấy tay con quỷ. Móng vuốt của nó chỉ cách mặt tôi vài xăng ti mét.
Cánh tay con quỷ bị giữ chặt. Nhưng nó vẫn cố vươn về phía tôi. Tôi chợt có cảm giác cái yoyo này như một bộ phận trên cơ thể Minhi. Cách cô ấy dùng sức mạnh níu giữ cánh tay con quỷ y như một trò chơi vật tay vậy.
Minhi giật mạnh cái yoyo khiến con quỷ té nhào. Cô ấy nở nụ cười đáng sợ :
-Chuẩn bị chết đi, đồ quỷ dữ !
-Dừng lại !
Đó là một cô gái khác. Cô gái này trông rất hiền lành với mái tóc trắng và nước da trắng như tuyết.
Minhi cau có :
-Mình đã bảo là tự mình giải quyết được lũ nhãi nhép này mà, Alita!
Alita có đôi mắt rất buồn. Cô nói :
-Để mình giải thoát cho nó !
-Không được ! Bạn sẽ bị mệt đấy !
-Đi mà ! Có mấy khi mình làm việc này chứ……
Minhi thở dài :
-Thôi được rồi……
Alita bước tới gần con quỷ. Lúc đầu nó nhe răng gầm gừ, sau đó ánh mắt của nó chợt dịu đi khi Alita nhìn sâu vào mắt nó. Nó hỏi :
-Ngươi…..không phỉa là một Thợ Săn ! Ngươi là ai ?
-Tôi là một Eater !
Con quỷ sửng sốt :
-Eater ? Cô…..cô định làm gì tôi?
-Tôi sẽ giúp cô…..hãy nằm yên nhé…..nếu không sẽ đau lắm đấy…..
Alita cúi xuống sát mặt con quỷ. Cô hôn lên môi cô ta. Mặt tôi đỏ lên. Tôi đang chứng kiến cảnh gì vậy nè ?
Minhi trông có vẻ rất khó chịu. Và Alita đã buông con quỷ ra. Tôi kinh ngạc khi thấy Alita đang hút ra cái gì đó như những đốm sáng từ miệng con quỷ. Con tàu đột ngột chao đảo. Các bóng đèn trên tàu thì đột nhiên sáng rực lên.
Con quỷ dường như giãy dụa lên một cách điên cuồng. Minhi thu cái yoyo lại. Dường như con quỷ đó đang rất đau đớn dựa trên nét mặt đang nhăn nhó khủng khiếp ấy.
Khuôn mặt dễ thương của Alita như sắp khóc. Minhi thở dài. Tôi thử tự véo má mình một cái thiệt mạnh. Nhưng đây không phải là mơ !
Và chuyện này đã dừng lại. Con quỷ đổ gục xuống. Nó nở nụ cười dịu dàng :
-Cám ơn……tôi đã thoát khỏi kiếp bất tử rồi……thành thật cám ơn……
Nó hóa thành những đốm sáng lấp lánh rồi tan biến vào không trung.
Alita đổ gục xuống. Cô ho sặc sụa và khóc nức nở :
-Sống kiếp Ma Cà Rồng vĩnh viễn…..thật đáng thương……
Minhi cúi xuống và vỗ về Alita :
-Được rồi…..cố gắng quên những ký ức đau buồn của cô gái đó đi…..
Minhi đỡ Alita đứng lên. Dường như cô gái này đã mất hết sức lực.
-Mình mệt quá……phải tiêu hóa cái thứ này thật mệt…….
-Ừ…..bạn nghỉ ngơi đi……
Tôi gọi :
-Khoan đã ! Hãy cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra ? Các bạn là ai ? Tất cả những chuyện này là sao ?
Minhi lạnh lùng nói :
-Cậu đừng nên quan tâm ! Giờ hãy về toa toàn và đánh một giấc ngon lành đi !
Sau tất cả những chuyện kỳ dị này, thậm chí tôi suýt bị giết chết mà bảo tôi coi như không có gì xảy ra và ngủ ngon lành ư ?
Tôi bước tới và đặt tay lên vai Minhi :
-Gượm đã ! Tôi muốn biết……
Cái yoyo của Minhi đánh văng tôi vào tường. Tôi gập bụng đau đớn :
-Sao tự dưng đánh tôi ?
Minhi lạnh lùng nói :
-Tôi ghét nhất bọn con trai ! Tránh xa tôi ra !
Cô ta bị sao vậy? Tại sao tôi lại gặp phải những chuyện như thế này chứ ?[/SPOIL]
Chương 2
[spoil]Cô gái tên là Min Hi đó dìu Alita vào toa tàu rồi đóng sập cửa lại trước mặt tôi. Tại sao lại lạnh lùng quá vậy? Tôi đã làm gì sai chứ?
Tôi bực bội rời khỏi đó rồi đi lang thang trên hành lang. Tôi chợt nhận ra một chuyện quái lạ đang xảy ra: Không có vị khách nào trên chuyến tàu ngoài tôi và hai cô gái kia.
Chắc chắn là do bọn họ đã làm gì đó……..
Buổi chiều, Alita bất ngờ đến nói chuyện với tôi. Nụ cười của bạn ấy cứ như thiên thần vậy. Không hiểu sao tim tôi cứ đập binh binh. Mặt lại đỏ lên.
Không hiểu tôi thấy Alita cứ như một con búp bê di động vậy. Thiệt là dễ thương.
Alita đặt tay lên trán tôi:
-Sao mặt bạn đỏ vậy? Bạn sốt à?
Tôi luống cuống:
-Không! Trên tàu….nóng quá ấy mà!
-Làm gì đến nỗi nóng nhỉ?
Tôi bèn đổi chủ đề:
-À, mình muốn biết một số chuyện! Mình không thể về quê với nhiều câu hỏi trong đầu thế này được! Bạn biết đó! Với mình thì những chuyện xảy ra lúc sáng thật quái dị…….
Alita nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi. Cô mỉm cười:
-Được rồi! Mình sẽ kể hết cho bạn!
Ồ! Alita quả là đáng yêu hơn nhiều so với Min Hi!
-Chúng mình là học viên ở Hunter Academy, nơi đánh thức sức mạnh tiềm ẩn của con người và đào tạo họ thành lực lượng chuyên tiêu diệt quỷ dữ. Bạn tin lời mình nói chứ?
-Đương nhiên! Mình đã nghĩ nhiều rồi! Những chuyện vừa rồi chắc chắn không phải là mình nằm mơ hay gặp ảo giác! Vậy bạn cũng là một Thợ Săn?
-Ừ!
-Nhưng lúc đó….bạn đã nói mình là một Eater…….bạn không phiền nếu mình hỏi về việc này chứ?
-Ừm…..không sao……mình không phải là một con người……Eater là chủng tộc những yêu quái có hình dạng con người. Eater có rất nhiều năng lực đặc biệt, một trong số đó là khả năng hóa giải lời nguyền bắt việc ăn chúng!
-Ăn ư?
-Đúng vậy! Cô gái đó vốn không phải là Ma Cà Rồng! Cô ấy bị trúng lời nguyền của…..- Nói đến đó, Alita chợt buồn bã làm sao.
-Ai vậy?
-Hắn là một kẻ xấu! Không ai biết rõ gốc gác của hắn, nơi ở lẫn mục đích của hắn. Mọi người chỉ biết hắn tự xưng là Byakuran ! Một kẻ lang thang thích gieo lời nguyền lên bất cứ cái gì khiến hắn cảm thấy thú vị !
-Thật tồi tệ ! Đó là lý do cô gái đáng thương đó trở thành Ma Cà Rồng ư ?
-Ừ ! Mà phải sống kiếp bất tử ấy ! Cho dù bị giết nhưng cô ấy sẽ hồi sinh lại vào một ngày nào đó và….tiếp tục giết chóc, đó là điều mà tâm trí con người ở bên trong không muốn làm chút nào…….một sự dằn vặt đau đớn……
Alita bắt đầu mếu máo :
-Thật đáng thương…..mình đã cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của cô ấy khi ăn lời nguyền đó…….mình đã nhìn thấy cô ấy giết chết gia đình mình……nhưng cô ấy lại không thể dừng được…..cái kẻ tên Byakuran đó…..thật xấu xa…..
Tôi hốt hoảng. Tôi sợ nhất là khi nhìn thấy con gái khóc. Không hiểu sao tôi cảm thấy Alita giống như một đứa trẻ. Điều đó khiến tôi có phản xạ đưa cái kẹo Pikachu cho Alita. Đây là loại kẻ được trẻ con yêu thích nhất hiện này.
-Đừng khóc ! Ăn kẹo không ?
Alita sửng sốt nhìn tôi. Tôi chợt cảm thấy mình vừa làm một điều thật ngớ ngẩn. Nhưng cô ấy reo lên :
-Trời ơi, kẹo ! Mình thích loại kẹo này nhất đấy !
Alita bóc nó ra và ăn ngon lành. Bạn ấy quả là y như con nít.
Sau đó cô vui vẻ kể tiếp :
-Chúng ta được họ chuyển đến không gian khác. Đây là không gian tồn tại song song với thế giới thực nhưng không có sự tồn tại của con người !
-Thật ư ? Đó là lý do mà tên tàu này không có một vị khách nào ?
-Đúng vậy ! Người lái tàu là một nhân viên ở học viện ! Khi có quái vật xuất hiện thì họ thường làm thế để con người được an toàn ! Đó là lý do tại sao con người hay bị gặp ác mộng và ảo giác. Đó là do não bộ của họ va chạm với quá trình dịch chuyển không gian !
-Họ là ai ?
-Họ được gọi là Những Kẻ Gác Cổng ! Họ thường xuất hiện dưới hình dạng côn trùng !
-Ví dụ như con gián ?
-Ừm!
Ôi, tôi thề sẽ không bao giờ đập gián trong nhà nữa…….
Im lặng một lúc, tôi chợt kêu lên :
-Khoan đã ! Mình là một con người mà ? Tại sao mình lại bị chuyển tới không gian này ?
Alita mỉm cười :
-Vì bạn có tố chất Thợ Săn ! Đây là cách học viện tuyển người nhập học ! Mỗi lần dịch chuyển không gian thì sẽ có ai đó lọt vô không gian của tụi mình ! Hì ! Một số người đang vô cùng hoảng hốt !
Tôi kêu lên :
-Khoan đã ! Mình sẽ không nhập học ở đó đâu !
Đột ngột có hai nhân viên trên tàu bước vào và hỏi :
-Cảm phiền cho chúng tôi kiểm tra vé tàu !
Tôi lấy vé ở trong ví ra và đưa cho bọn họ. Nhưng Alita chợt lao ra trước mặt tôi :
-Khoan đã ! Các ngươi không phải là Thợ Săn ! Ta ngửi thấy mùi quỷ dữ toát ra từ các ngươi !
Hai người đàn ông nhìn nhau. Họ gầm gừ :
-Chết tiệt ! Bị lộ mất rồi !
Hai kẻ đó nhe hàm răng sắc bén của mình ra đầy đe dọa. Bọn chúng là Người Sói. Kẻ đứng gần nhất dùng móng vuốt cào vô cánh tay nhỏ bé của Alita. Bạn ấy đau đớn và mếu méo :
-Đau quá......
Tôi giận dữ tống thẳng cú đấm vô mặt hắn. Không ăn thua ! Tôi liền tung một cú song phi vô bụng hắn ! Cũng chẳng xi nhê !
Hắn đá thẳng vô bụng tôi và gầm gừ khoái trá :
-Thế này mới là đá nè, nhóc con !
Tôi ôm bụng lăn lộn trên sàn. Bọn chúng khỏe quá. Tôi không thể đấu nổi một Người Sói.
Alita trông như sắp khóc :
-Đừng làm hại cậu ấy…….
Nhưng hắn tóm lấy chân tôi và kéo lê đi. Alita bắt đầu rơi nước mắt :
-Tôi không muốn làm hại hai người ! Đừng ép tôi……
Chuyên tiếp theo xảy ra quá nhanh ! Cánh tay gã người sói đứt lìa. Hắn gào lên :
-CON KHỐN!
Tôi quệt mồ hôi trán rồi đứng nép sát vô góc tường. Alita đang cầm một thứ gì đó giống như một thanh kiếm. Tôi biết điều đó dựa trên vết máu dính ở đó.
Gã người sói tóm lấy cổ họng Alita :
-TAO SẼ ĂN THỊT MÀY TRƯỚC TIÊN ! TAO SẼ……
Tôi định lao tới thì hắn bỗng mở to đôi mắt đầy sửng sốt. Alita thì đang khóc nức nở.
Gã người sói buông Alita ra rồi lùi lại. Tôi có cảm giác rằng chuyện kinh khủng gì đó sắp diễn ra. Alita lẩm bẩm :
-Tôi xin lỗi…..tôi không dừng được……muộn mất rồi….
Hắn buông thõng hai tay xuống. Đôi mắt vẫn trợn trừng một cách kinh dị. Và hắn từ từ quay lại rồi bước khập khiễng về phía tên người sói còn lại.[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:
