ThanhQuynh
<b><font color=red>TLong Đệ Nhất Thiện Nhân</font>
- 7/8/05
- 3,586
- 5
1 truyện có thật về:
Anh làm trong tổ an ninh, trật tự đô thi (1 dạng dân phòng), nhiệm vụ của anh là giữ mỹ quan và trật tự 1 cái mặt tiền của 1 cái công viên nhỏ mà gần đó có 1 trường học cấp 3, 1 cái xí nghiệp nhỏ và 1 khu nhà tập thể. Hằng ngày anh lại mặc đồng phục màu xanh lá của mình, cầm dùi cui, điện thoại và bảng tên lên xe đi tới nơi làm nhiệm vụ.
Thời gian đầu anh rất nhiệt tình khi đuổi bà bán xôi, ông bán nước, cô bán bánh mì... rồi 1 lần anh bắt dc 1 bà cụ bán chè, anh định bụng sẽ phạt bà vì bán lấn chiếm lòng lề đường nhưng nhìn đôi mắt bà ngấn lệ ("quỷ thật, bà này già rồi mà rơm rớm nước mắt làm mình cảm thấy tội nghiệp hơn con nhỏ gì trên tivi" - anh thầm nghĩ). Anh vừa toàn cầm vào gánh chè thì ba ấy nói:
- Xin cậu thương già, già có gánh chè này bán đắp đổi sống qua ngày, mong cậu thương đừng phạt vì bán hàng này lời lãi chẳng bù công đi.
Anh mềm lòng, thả bà đó đi và dặn bà:" Sau này bà có bán thì xin bà ngồi sâu vào lề 1 tý và nhớ dọn rác khi trước khi về để sếp khỏi làm khó tụi cháu". Từ đó chỗ bà già ngồi tự dưng sạch sẽ còn hơn cái lề đường mà mấy tên lao công tối ngày quét quét.
Anh nhìn 1 vòng quanh khu vực, ai cũng 1 cảnh đời khác nhau. Ông vá xe thì vợ bỏ ko nhà tối phải dăng cái bạt lên giữa 2 căn nhà cuối ngõ mà ngủ. Cô bán xôi thì mới lặn lội từ miền Bắc vào giọng nói còn đặc mùi Hải Phòng, mang theo 1 đứa con của chồng cũ đã mất vào đất Sài Thành lặn lội với đời. Thằng Tý còm bán vé số, kẹp tóc, bông ngoáy tai.. thì sáng bán chiều chạy vội vào 1 nhà chùa gần đó nhờ sư ông dạy đọc, tối vào lớp tình thương... Anh thầm nghĩ: "Ai cũng vì miếng ăn mà mày lại đạp đổ nó thì mày còn là người ko?". Rồi những lần anh đuổi họ, có người bị ngã, có kẻ phải bỏ hàng, bỏ khách... anh cảm thấy mình quá độc ác.
Kể từ đó trong khuôn viên lại xuất hiện 1 anh chàng quần xanh lá, mặc áo gió xám che hết cả bảng tên, màu áo dân phòng và cây dùi cui dù ngày nóng hay lạnh và đầu trần ko mũ, chiếc mũ của anh đã dc xếp gọn trong cái túi phía trong áo gió. Anh đi lững thững như 1 kẻ vô công rồi nghề giữa cái chợ nhỏ đó. Anh đi như 1 kẻ tản bộ chứ ko phải 1 người giữ trật tự đô thị. Anh biết là anh đăng vi phạm nhưng anh vẫn thấy vui vì anh đã hiểu dc câu mà thằng già cùng đội đã nói: "Luật thì phải nghiêm nhưng luật từ tình mà ra" .
Yên ổn dc hơn 2 tháng thì 1 chuyện xảy ra làm anh phải bị trừ lương, kiểm điểm và bị phát suốt 1 tháng phải cọ rửa nhà vệ sinh. 1 lần đi tuần anh thấy thằng nhóc bán vé số có lấm la lấm lét hết nhìn anh lại nhìn ông khách đứng mua xôi, thằng này chắc người mới tới nó sợ anh nên ko dám ra mời vé số và anh cũng lẳng lặng cười quay đi chỗ khác để cho thằng nhóc đó bớt sợ. Rồi đột nhiên anh nghe tiếng la, người đàn ông bị giật cái bóp khi móc tiền trả tiền xôi và thế là mọi việc vỡ lở và anh bị phạt. Cũng may thằng sếp nó hiền đột xuất chỉ phạt chứ ko đuổi.
Anh cũng bực lắm, máu nóng từ chân trào hết lên đầu dù anh đang đứng thẳng, anh tự thề:" DM tao sẽ cho mày biết tay, tao cho mày đường sống mà mày dám ngáng đường tao, tao giết mày..."
Còn tiếp....
Nào các bạn thử vote xem kết thúc nào theo bạn sẽ xảy ra??
Anh làm trong tổ an ninh, trật tự đô thi (1 dạng dân phòng), nhiệm vụ của anh là giữ mỹ quan và trật tự 1 cái mặt tiền của 1 cái công viên nhỏ mà gần đó có 1 trường học cấp 3, 1 cái xí nghiệp nhỏ và 1 khu nhà tập thể. Hằng ngày anh lại mặc đồng phục màu xanh lá của mình, cầm dùi cui, điện thoại và bảng tên lên xe đi tới nơi làm nhiệm vụ.
Thời gian đầu anh rất nhiệt tình khi đuổi bà bán xôi, ông bán nước, cô bán bánh mì... rồi 1 lần anh bắt dc 1 bà cụ bán chè, anh định bụng sẽ phạt bà vì bán lấn chiếm lòng lề đường nhưng nhìn đôi mắt bà ngấn lệ ("quỷ thật, bà này già rồi mà rơm rớm nước mắt làm mình cảm thấy tội nghiệp hơn con nhỏ gì trên tivi" - anh thầm nghĩ). Anh vừa toàn cầm vào gánh chè thì ba ấy nói:
- Xin cậu thương già, già có gánh chè này bán đắp đổi sống qua ngày, mong cậu thương đừng phạt vì bán hàng này lời lãi chẳng bù công đi.
Anh mềm lòng, thả bà đó đi và dặn bà:" Sau này bà có bán thì xin bà ngồi sâu vào lề 1 tý và nhớ dọn rác khi trước khi về để sếp khỏi làm khó tụi cháu". Từ đó chỗ bà già ngồi tự dưng sạch sẽ còn hơn cái lề đường mà mấy tên lao công tối ngày quét quét.
Anh nhìn 1 vòng quanh khu vực, ai cũng 1 cảnh đời khác nhau. Ông vá xe thì vợ bỏ ko nhà tối phải dăng cái bạt lên giữa 2 căn nhà cuối ngõ mà ngủ. Cô bán xôi thì mới lặn lội từ miền Bắc vào giọng nói còn đặc mùi Hải Phòng, mang theo 1 đứa con của chồng cũ đã mất vào đất Sài Thành lặn lội với đời. Thằng Tý còm bán vé số, kẹp tóc, bông ngoáy tai.. thì sáng bán chiều chạy vội vào 1 nhà chùa gần đó nhờ sư ông dạy đọc, tối vào lớp tình thương... Anh thầm nghĩ: "Ai cũng vì miếng ăn mà mày lại đạp đổ nó thì mày còn là người ko?". Rồi những lần anh đuổi họ, có người bị ngã, có kẻ phải bỏ hàng, bỏ khách... anh cảm thấy mình quá độc ác.
Kể từ đó trong khuôn viên lại xuất hiện 1 anh chàng quần xanh lá, mặc áo gió xám che hết cả bảng tên, màu áo dân phòng và cây dùi cui dù ngày nóng hay lạnh và đầu trần ko mũ, chiếc mũ của anh đã dc xếp gọn trong cái túi phía trong áo gió. Anh đi lững thững như 1 kẻ vô công rồi nghề giữa cái chợ nhỏ đó. Anh đi như 1 kẻ tản bộ chứ ko phải 1 người giữ trật tự đô thị. Anh biết là anh đăng vi phạm nhưng anh vẫn thấy vui vì anh đã hiểu dc câu mà thằng già cùng đội đã nói: "Luật thì phải nghiêm nhưng luật từ tình mà ra" .
Yên ổn dc hơn 2 tháng thì 1 chuyện xảy ra làm anh phải bị trừ lương, kiểm điểm và bị phát suốt 1 tháng phải cọ rửa nhà vệ sinh. 1 lần đi tuần anh thấy thằng nhóc bán vé số có lấm la lấm lét hết nhìn anh lại nhìn ông khách đứng mua xôi, thằng này chắc người mới tới nó sợ anh nên ko dám ra mời vé số và anh cũng lẳng lặng cười quay đi chỗ khác để cho thằng nhóc đó bớt sợ. Rồi đột nhiên anh nghe tiếng la, người đàn ông bị giật cái bóp khi móc tiền trả tiền xôi và thế là mọi việc vỡ lở và anh bị phạt. Cũng may thằng sếp nó hiền đột xuất chỉ phạt chứ ko đuổi.
Anh cũng bực lắm, máu nóng từ chân trào hết lên đầu dù anh đang đứng thẳng, anh tự thề:" DM tao sẽ cho mày biết tay, tao cho mày đường sống mà mày dám ngáng đường tao, tao giết mày..."
Còn tiếp....
Nào các bạn thử vote xem kết thúc nào theo bạn sẽ xảy ra??
).
...




