mad3dragon
Donkey Kong
- 1/10/08
- 343
- 0
Cái lý do đấy rất bình thường , nhưng nó khơi ra những chuyện từ trc' -> nay làm tớ chộtNãy đi cùng bé kia về , vì nghĩ trời mưa ,ko muốn để nó đi một mình , mà thế quái nào lúc gần về đến ngo nhà nó , đến ngã tư , rẽ phải tầm 10m là dên ngõ nhà nó ,mình lại dừng lại để nó tự về( vì nghĩ là đường con ngắn nên ko sao ) ,mà nghĩ cũng hài , mình đã đưa nó về thế mà ko đưa nó về nhà
Chẳng là tớ thường bị mọi người kêu ca là làm việc nửa chừng , mà cũng đúng vì :
Rửa bát xong xếp trong rổ cho khô , chưa cất lên vội ,định cất lên , nhưng lúc sau thường bận việc gi đó rồi quên luôn , má tớ phải cất
Dọn nhà thì thường quét dọn , xong rồi gom rác vào 1 cái túi , và có khi để cái túi đó hàng tháng ko thèm vứt đi ( chưa vứt cái túi đi vội vì nghĩ hôm sau sẽ dọn tiếp , mà thường là sau đó vài tháng mới dọn tiếp )
Chơi đàn thì học đệm , gam , hợp âm cũng kha khá rồi ,nhưng bảo học tiếp lên , hay tự làm một số điều thì .... muốn , nhưng ko hiểu sao không có cảm giác cần phải học

Học kèn cũng lên một trình độ nhất định rồi ....chững lại ko lên được tiếp
Học hành thì
Hồi bé học giỏi lắm
Lớn lên lười , học dốt dần

Hồi thi TN lớp 9 , có môn sinh nên tớ học nửa vời , biết thế nên bà cô mình ( phó HD coi thi ) cho giám thị đưa phao đến tay , mà chủ quan ko chép , kq dc. 5 d?
. trượt NV 1 
hồi thi DH thì tớ học gần như học tủ ( toán - lý - hóa ) , nên phần nào , dạng bài nào mình làm dc thì chắc , ko thì bỏ qua không làm
Mà tớ hoc , rồi đi làm cũng thế , mới đầu hăng hái , sau lười dần nên KQ chẳng đâu vào đâu cả

Chơi thể thao thì
Đánh bi a với tụi bạn , toàn đến lúc quyết định thì mình lơ là , chọc hụt ( không phải do tâm lý , vì tớ đánh vui nên chẳng tâm lý gì cả ) , mà là vì đến lúc đó tự dưng chủ quan , nên nhiều khi căn sai những quả mười mươi , toàn suýt thắng ...
Tập aikido thì nguyên lý đòn nắm rõ , cách ra đòn hiểu , bản thân tớ làm cũng " gần chuẩn " , nhưng tớ vẫn cảm thấy sai ở đâu đó , ai nói gì tớ sửa đấy , nhưng vẫn luôn cảm thấy vấn đề , kiểu gì cũng mắc một lỗi nào đấy

Tiếp đến chuyện tán gái
Sau mối tình đầu vật vã cách đây 1 năm
Tớ quen thêm dc. 3 người nữa
Hồi tết có con bé nó bám tớ lắm , anh em đi chơi , cầm tay ,ôm ấp ngon lành , biết nó thích tớ , mà không hiểu sao lúc đấy lai ngãng nó ra
Rồi thì bạn thân của tớ thích tớ , tớ biết , cũng cầm tay , ôm ấp ... chẳng hiểu thế quái nào lúc nó hỏi mình thích nó ko mình trả lời ko ngon lành

Mới đây quen 1 đứa , trc' là tớ tán nó , xong khi nó tán tớ thì tớ lai phán 1 câu xanh rờn " chúng ta là anh em nhé
) , thế là h định thành 1 đôi với nó thì nó bảo lúc trc' anh nói em là em gái anh nên em chỉ coi anh như anh trai 
Thế là lắm mối tối nằm không....
Tất cả những điều trên , tớ luôn có cơ hội kết thúc hoàn hảo hơn
, mà sao lúc đó tớ ko nghĩ đến cơ chứ 
Cái gì cũng bị nửa vời , nên đến giờ 22 tuổi rồi , tình duyên trắc trở , công danh thì không có , chẳng có cái gì đến nơi đến chốn cả

Chỉnh sửa cuối:
, trước đấy thì cũng đi làm ở một số nơi , mà nghỉ rồi ( thực ra cũng vì hồi đầu làm việc nhiệt tình , sau lười dần nên ngãng ra ... )