- 4/7/07
- 3,109
- 1,519
Chả là em vừa bị chấm dứt hợp đồng, nói trắng cmnr là bị đuổi việc
Sinh năm 92, vừa tốt nghiệp hồi t7. Nhà gia cảnh bình thường, ba má nhà nước nhưng cơ ko to, đủ ăn nhưng ko dư để chạy chọt lo lót gì cả, nên tự xin đc công việc dù trái ngành nhưng cũng có tí tự hào (công ty nước ngoài, luơng khá so với sinh viên mới ra trường). Quyết tâm sẽ cố gắng hết sức để mong đc đỡ tí tiền net tiền chợ cho ba má, nhưng ếu ai ngờ... 
T7 tuần trước, đang làm bình thường bỗng bị sếp trực tiếp + sếp tổng người nước ngoài gọi vào phòng họp. Lúc đó cứ nghĩ là họp bình thường, giao việc cho làm, nhưng ngờ đâu... gọi vào để chấm dứt hợp đồng trước hạn
2 người đó nói nhiều lắm song tóm gọn lại là "ưu điểm của em ko cần thiết cho công ty, nhược điểm của em lại ảnh hưởng đến công việc, tóm lại là em và công ty ko hợp nhau..."
Họ nói rất lịch sự, ko có những lời nhận xét tiêu cực, cũng ko nói là em bị "đuổi" mà tự nhận lỗi của công ty lúc này quá bận rộn, ko có người nào theo sát kèm cặp mình, do công ty chưa chuẩn bị kĩ... tuy nhiên những lời đó em hiểu chỉ để an ủi thôi, thực chất vẫn là bị đuổi
Thú thực là khi làm em cũng có suy nghĩ dạng "nếu bị đuổi thì sao ta, mà thôi kệ mẹ sao ếu đâu, đuổi kiếm việc khác, làm lấy kinh nghiệm là chính sau này rồi cũng nhảy
" suy nghĩ vậy nhưng trong quá trình làm việc em vẫn cố gắng nỗ lực hết sức vì công việc full time lần đầu của mình, đi làm đúng giờ, lễ phép với mọi người, ai nhờ gì cũng giúp... nhưng có lẽ là chưa đủ 
Trước giờ cứ nghĩ mình cứng rắn, là người lạc quan vui vẻ (lần khóc gần nhất cũng tầm 12 năm trước rồi
), thế mà khi nhận thông báo nghỉ việc, nước mắt nó cứ chực trào ra, cố gắng lắm mới kiềm được, chạy nhanh ra khỏi công ty, lấy xe ra là vừa chạy vừa khóc ngon lành
Thật trước lúc đó em cũng éo nghĩ là mình sẽ khóc nếu bị đuổi việc, là sẽ hiên ngang bước ra khỏi công ty, là sẽ tổng chào mọi người lần cuối khi bước ra khỏi công ty lần cuối...
Chạy xe khắp thành phố (vẫn vừa chạy vừa khóc, may là mang khẩu trang đeo kính nên éo ai nhìn thấy, lúc đó mà bạn bè bắt gặp chắc nó cười cho thối mũi
), kiếm chỗ vắng cho cảm xúc lắng xuống, cho mắt bớt nhòe mới dám về nhà vì ko muốn ba má biết là mình vừa khóc...
Đấy chia sẻ với mọi người tí, nghĩ lại cái cảm giác lần đầu bị đuổi việc đến nỗi bật khóc tự nhiên thấy thú vị + buồn cười, vẫn éo hiểu sao lúc đó mình có thể khóc đc tài thế
Giờ đang kiếm việc khác, tự nhủ chắc chắn sẽ ko để bị đuổi nữa, (thấy có mùi đuổi viết đơn xin nghỉ việc cmnl
), mà có đuổi chắc chắn sẽ ếu khóc nữa 
Sinh năm 92, vừa tốt nghiệp hồi t7. Nhà gia cảnh bình thường, ba má nhà nước nhưng cơ ko to, đủ ăn nhưng ko dư để chạy chọt lo lót gì cả, nên tự xin đc công việc dù trái ngành nhưng cũng có tí tự hào (công ty nước ngoài, luơng khá so với sinh viên mới ra trường). Quyết tâm sẽ cố gắng hết sức để mong đc đỡ tí tiền net tiền chợ cho ba má, nhưng ếu ai ngờ... 
T7 tuần trước, đang làm bình thường bỗng bị sếp trực tiếp + sếp tổng người nước ngoài gọi vào phòng họp. Lúc đó cứ nghĩ là họp bình thường, giao việc cho làm, nhưng ngờ đâu... gọi vào để chấm dứt hợp đồng trước hạn
2 người đó nói nhiều lắm song tóm gọn lại là "ưu điểm của em ko cần thiết cho công ty, nhược điểm của em lại ảnh hưởng đến công việc, tóm lại là em và công ty ko hợp nhau..."
Họ nói rất lịch sự, ko có những lời nhận xét tiêu cực, cũng ko nói là em bị "đuổi" mà tự nhận lỗi của công ty lúc này quá bận rộn, ko có người nào theo sát kèm cặp mình, do công ty chưa chuẩn bị kĩ... tuy nhiên những lời đó em hiểu chỉ để an ủi thôi, thực chất vẫn là bị đuổi
Thú thực là khi làm em cũng có suy nghĩ dạng "nếu bị đuổi thì sao ta, mà thôi kệ mẹ sao ếu đâu, đuổi kiếm việc khác, làm lấy kinh nghiệm là chính sau này rồi cũng nhảy
" suy nghĩ vậy nhưng trong quá trình làm việc em vẫn cố gắng nỗ lực hết sức vì công việc full time lần đầu của mình, đi làm đúng giờ, lễ phép với mọi người, ai nhờ gì cũng giúp... nhưng có lẽ là chưa đủ 
Trước giờ cứ nghĩ mình cứng rắn, là người lạc quan vui vẻ (lần khóc gần nhất cũng tầm 12 năm trước rồi
), thế mà khi nhận thông báo nghỉ việc, nước mắt nó cứ chực trào ra, cố gắng lắm mới kiềm được, chạy nhanh ra khỏi công ty, lấy xe ra là vừa chạy vừa khóc ngon lành
Thật trước lúc đó em cũng éo nghĩ là mình sẽ khóc nếu bị đuổi việc, là sẽ hiên ngang bước ra khỏi công ty, là sẽ tổng chào mọi người lần cuối khi bước ra khỏi công ty lần cuối...
Chạy xe khắp thành phố (vẫn vừa chạy vừa khóc, may là mang khẩu trang đeo kính nên éo ai nhìn thấy, lúc đó mà bạn bè bắt gặp chắc nó cười cho thối mũi
), kiếm chỗ vắng cho cảm xúc lắng xuống, cho mắt bớt nhòe mới dám về nhà vì ko muốn ba má biết là mình vừa khóc...
Đấy chia sẻ với mọi người tí, nghĩ lại cái cảm giác lần đầu bị đuổi việc đến nỗi bật khóc tự nhiên thấy thú vị + buồn cười, vẫn éo hiểu sao lúc đó mình có thể khóc đc tài thế
Giờ đang kiếm việc khác, tự nhủ chắc chắn sẽ ko để bị đuổi nữa, (thấy có mùi đuổi viết đơn xin nghỉ việc cmnl
), mà có đuổi chắc chắn sẽ ếu khóc nữa 
bác mà bị gấu phũ chắc nhảy cầu luôn chứ ko khóc nữa quá 

lân đầu mà, lẫn sau sẽ ko khóc nữa
lúc làm cũng nghĩ mình chắc cũng out sớm thôi, làm 1 thời gian kiếm exp rồi nhảy cái khác... mà tự dưng lúc nhận thông báo thôi viêc từ chính miệng sếp trực tiếp xúc động kinh, nước mắt nó cứ chực trào