N/A suy nghĩ mọi cách mà kô biết cách nào qua dc 4 tên lính canh này. Anh mới nói với lãng khách:
- Anh này, hình như tôi chưa dc biết tên anh?
-Tôi tên là Maru.
- Anh có cách nào cho chúng ta đi vô làng chưa?
- Có rồi nhưng anh phải đợi chiều tối đã....
thời gian trôi qua chậm chạo khiến N/A bồn chồn. Bỗng khi trời vừa sập tối, anh lại trông thấy ông lão mìnhv ừa mới giúp đi vô thành hồi sáng. Ông tiến lại Maru cùng với 1 thanh niên trung bình, anh này kô cao cũng kô lùn, kô gầy cũng kô ốm, tướng mạo bảnh trai. Anh ta và Maru cười đùa với nhau rất thân thiết, sau đo anh ta đưa cho Maru coi 4 gói thuốc màu trắng, Maru cầm, nhìn, và nói:
- tốt lắm bạn hiền. Nào chúng ta đợi trời tối nữa rồi hãy hành động. Ông lão, cảm ơn ông rất nhìu.
ông lão từ từ đi vào trong thành. kô dám ngoái đầu lại. Lúc đó Maru mới giải thích cho N/A hỉu:
-Tôi dám cá là anh kô hỉu tôi đang mưu tính chuyện gì đúng kô. hahaha. Thế là vầy, trước khi ông lão vô thành, tôi có nhờ ổng chuyển 1 lá thư tới tay của bạn tôi, là 1 người phục vụ cho xả hội. Tôi dặn anh ta phải đem tới 4 gói thuốc ngủ, khi tối đến, bọn lính có thói quen là hay đi pha trà uống cho tình ngủ, khi ấy, tôi và anh và bạn tôi sẽ mò tới và trộn loại thuốc nào vào thức uống của chúng. Sau đó chúng ta sẽ lẻn vô.
-Thật là tài tình. - N/A nói với vẻ thán phục trí thông minh của anh lãng khác này.
Khi trời tối hẳn, N/A mới để ý là bọn lính có pha trà để sẳn, anh và Maru và người bạn ấy cùng lẻn tới bên cửa thành, Maru 1 tên, anh bạn kia 1 tên, N/A phải làm tới 2 tên, sau khi trộn dc 1 tên, N/A làm cho tên thứ 2 chú ý, hắn rút kiếm lao vào N/A, N/A né và chụp ngược lại thanh kiếm, đâm lủng bụn tên cướp.
Liều thuốc nghỉ cực mạnh, sau khi giết xong thằng lính. Bọn lính kia đã ngủ say, vì ban đêm cho nên kô có ai đi qua đi lại, bọn họ lẻn vào thành dễ dàng..........